Nhà hàng Biển Nhớ năm bên mé sông trong khuôn viên cảng Sài
Gòn. Những gian nhà ngói, bụi chuối, cây kiểng trên bờ cảng, khung cảnh nên thơ, thoáng đãng và gợi nhớ những kỉ niệm đã xa lâu rồi mà
tưởng như mới ngày hôm qua. Mặt sông loang loáng hắt ánh đèn từ những con tàu hàng
cặp bờ cảng, thanh bình hơn cùng những con tàu du lịch trên sông lặng lẽ qua lại, sáng
chưng ánh đèn và thực khách hưởng thụ đêm sông Sài Gòn.
Gió từ sông lên mát
rượi. Sáu Bảnh ngồi lặng lẽ ngắm dòng sông, quên mất nhóm bạn đang vui
cười trò chuyện đón bạn gái blogger Hà Nội vô chơi. Tại nơi này đã là một thời kỉ niệm không thể
quên được. Bến cảng thân quen trong bao chuyến tàu đi tàu về. Và bến sông ấy
cũng là nơi Sáu Bảnh chia tay con tàu Tây Đô,
chia tay nghề đi biển yêu thích, phóng khoáng, nên người.
***
Những năm ấy, một nhóm bạn làm nghề đi biển cùng công tác
trong đội tàu công ty vận tải biển Vitranchatr, tạm đủ một thuyền bộ rủ nhau từ
Sài Gòn về đi tàu cho Cần Thơ, ở nơi ấy mới thành lập một công ty biển mang tên Mekoship.
Hơn
chục năm gắn bó với bao con người, bao buồn vui cùng sự trưởng thành của hầu
hết mọi người, đã tới lúc nhóm bạn phải trở về nhà. Không biết vì một lí do gì,
nhóm bạn ấy cùng nhau một lần về Mekoship, lại cùng nhau một lần chia tay biển, chia
tay dòng Mekong để trở về nhà.
Ngày chia tay biển, tâm trạng mỗi người trong mọi người lạ lắm.
Ở Sài Gòn đã hò hẹn nhau trước, sáng sớm bữa ấy, thuê một chiếc xe khách
nhỏ kiểu microbus 12 chỗ, cả nhóm lên đường đi Cần Thơ. Chiếc xe trực chỉ
hướng miền Tây chạy một mạch và tới đậu ngay trước cổng công ty Meko nằm con đường trục Cần Thơ trên đường Trần Hưng Đạo.
Khối văn phòng công ty ở tầng trệt đang giờ làm việc. Mọi người gặp nhau, nhìn
nhau, những nụ cười trong yên lặng.
Ở nơi này mỗi chuyến tàu về bến, những lần gặp
gỡ như thế này luôn luôn là ồn ã tiếng nói cười, những thăm hỏi của chị em văn
phòng và những bông đùa chọc ghẹo của đám thủy thủ xa nhà đã lâu. Bữa nay khác, bởi
ai cũng biết sau buổi gặp mặt này là chia ly.
Những ánh mắt không hẹn đưa về
phía chân cầu thang lên lầu phòng Ban giám đốc làm việc. Từ khi nhận thông báo
họp mặt những anh em thuyền viên ở Sài Gòn của Ban giám đốc, mặc dù trong mỗi
người đã chuẩn bị cho buổi chia tay và dự định công việc cho những ngày sắp tới
nhưng ai cũng cảm thấy tâm trạng trống trải, như sắp mất mát một điều gì.
Căn phòng họp nhẹ nhàng, không chút căng
thẳng nhưng không khí buồn buồn. Sáu Bảnh ngồi lặng yên ngắm nhìn những tấm tranh sơn mài treo trên tường là hình của Cần Thơ, Tây Đô, Sông Hậu đang neo đậu yên bình. Nhớ tới từng
chi tiết những con tàu ấy bởi đã quá nhiều gắn bó.
Từ một chiếc đông lạnh nhỏ ban đầu, đội tàu
thêm vào một chiếc, rồi một chiếc nữa… Công ty rồi sẽ lớn mạnh, đội tàu sẽ thêm
những con tàu mới mang những cái tên thật đẹp như Ninh Kiều, Nhị Kiều, Phụng Hiệp… thuyền bộ hùng hậu, hàng hóa chờ tàu và miền Tây trù phú...
Thiếu vắng hai gương mặt thân thuộc từ những ngày đầu thành
lập công ty là chú Bảy Tuấn cựu giám đốc và anh Tám Thơi trưởng phòng tổ chức. Chú
Bảy tới tuổi đã nghỉ hưu được ít lâu còn anh Tám đâu đó bên cồn Ấu, nơi có
miếng vườn của công ty với đám cá tôm hay loanh quanh đám đá gà nào đó. Anh
không thích ba chuyện lùm xùm trong công việc nhân sự.
Những con người ngồi trong căn phòng bữa nay là ban Giám đốc
công ty biển một tỉnh miền Tây và anh em sĩ quan tàu biển nhà ở Sài Gòn, bao
nhiêu năm nay là một, bây giờ về sau là hai.
Tất cả đã cùng nhau kết làm anh em bè bạn bởi cùng làm việc
từ những ngày gian khó đầu tiên công ty mới thành lập, cùng nhau những khó khăn
vui buồn của thời kinh tế bao cấp khốn khó. Bao nhiêu rượu đế ở miền sông nước
này như đã ngấm vào đám thủy thủ bụi bặm lang thang này. Điều mà các anh các
chị đất Tây đô cho mọi người là tấm lòng giản đơn thơm thảo của miền đất nhiệt
thành, thương quý người và hết lòng vì bè bạn.
Kết thúc của buổi họp nhẹ nhàng nhưng buồn lắm. Anh em thủy
thủ Sài Gòn sẽ không còn làm việc với công ty, tất cả chia tay nhau mãi, trở về
nhà.
Chúng tôi chia tay nhau.
Chiếc xe chở anh em chạy ngược Trần Hưng Đạo qua bến xe mới,
bến bắc đây rồi bao lần qua lại với phà nhỏ phà lớn. Những gốc cây Sao cổ thụ
ven con đường ra bến vẫn vươn trên nền trời xanh, có một gốc Sao ngần ngừ nhiều đêm người ơi người ở đừng về.

Đây rồi lộ 19, lộ 29, nơi có ông già tía thích nhậu là vô,
vườn cam lặng gió, con Bảy con Tám, con Út xinh nhất nhà, bay ưa đứa nào qua cho
không.
 |
Tô thập cẩm Bình Thủy |
Ngang quán hủ tiếu Ngọc Lan ở thị trấn Bình Thủy mà ai đó thường đi trên tuyến đường bộ Cần Thơ, Long Xuyên Rạch Giá tới Hà Tiên với những tô hủ tiếu dai thập cẩm mấy mươi năm nay vẫn ú nu, đậm đà ngọt nước quê nhà. Bên kia đường là tiệm bún bò Sông Hương, xuống chút xíu là quán
Ba cô, ba chị em gái nhà họ Vương cứ gặp mặt là thấy nụ cười…
Quẹo ngang Bình Thủy. Dãy nhà mấy chú ở tỉnh tính cấp cho đám thủy thủ Sài Gòn, bây giờ chỉ có
mỗi lão thủy thủ già Lưu Hên chuyển về ở đó.
Bữa tiệc chia tay chiều hôm ấy đã kéo rất dài và không nhớ
đã có bao nhiêu bè bạn. Đồng nghiệp đi biển trên các con tàu, bạn nhậu kết nết, anh chị em nhà hàng Miền Tây...
...
Xin lỗi vì bài viết mất do sơ xuất.
Sẽ sớm viết lại.
...
Về SG tới nhậu từng nhà, đi Vũng tàu Nhậu bã bời, nhậu lê
lết hết hai
Hai Thành chuyển về.
Sáu Bảnh nhận hồ sơ và chia tay Tây Đô