Thứ Tư, 29 tháng 2, 2012

Chộp chơi.

Chợ Bến Thành, Sài Gòn 2012.

Thứ Hai, 27 tháng 2, 2012

Theo bạn cuối tuần.

Các "câu sỉ" thích câu cá...
 
Câu sỉ: Từ sáng tới giờ 
đuợc con cá "bã trầu"

...và các "nhậu sỉ" chỉ thích nhậu.
Nhậu sỉ Gtl:
Các chú làm việc anh an tâm.
Sản phẩm xế trưa.

Nhậu sỉ 2 Thành, 6 Bảnh:
Em trê này nấu cà ri thì thôi rồi Lượm.
Thêm miếng rau
5 Giáo lượm ngoài vườn




Thứ Năm, 23 tháng 2, 2012

Hỏi thăm.

Ít bữa nay quá bận và máy tính lại hư, xài iPad.
Hổm rày chỉ coi và còm chứ chưa pót bài bằng iPad. Thấy là có thể soạn bài (blogspot) ngay từ iPad và pót bài thì được. Nhưng có một chuyện đau khổ là khi dùng iPad mở bài đã viết nháp trước hoặc sửa chữa bài đã đăng  thì mới mở ra thấy nó đã trắng trơn, còn mỗi cái tựa bài, hu hu... Kể cả bài viết đã đăng rồi muốn sửa chữa hay bài nháp tính đăng.

Bà thị xã mới nịnh cho cái iPad, mới xài còn ếch ộp quá. Có ai bị vậy không? Tại tui ếch quá hay cái máy tui nó dzậy.
Bạn nào rành chỉ giùm xin cám ơn kèm chầu Bình dân quán dễ thương nào.

Thứ Hai, 20 tháng 2, 2012

Anh em.


Thứ Ba, 14 tháng 2, 2012

Con trai người thổ dân.

Có tiếng gõ cửa rồi tiếng người lao xao bên ngoài căn phòng làm cho Năm Giáo tỉnh giấc. Một thoáng nhớ lại, một thoáng sắp đặt các sự việc, Năm nhận biết mình đang ở đâu. Anh gỡ tay người con gái đang ôm riết bên mình và ngồi dậy. Cánh cửa phòng bật mở, mấy bóng người hiện ra trong ánh sáng mờ hắt ngược từ căn phòng chính. Năm nhận ra được ông Karu cùng người con trai lớn của ông đang đứng trước cửa phòng, bà mẹ của Kara cũng có mặt, đứng lui lại phía sau một chút. Năm với tay lấy chiếc áo trên đầu giường mặc vội.
Anh không biết sẽ làm gì trong khung cảnh này. Anh có làm gì sai không nhỉ? Có thể có chuyện gì trầm trọng ở đây không? Bất chợt Năm Giáo thấy lo lắng, anh sực nhớ tới ai đó trong bạn bè đã nhắc nhở trong một lần trò chuyện trước chuyến đi xa này. Ở mỗi vùng đất xa lạ, mỗi một dân tộc có mỗi nếp sống riêng mà khi đến nơi mình không thể biết hết được, hãy luôn luôn cẩn thận trong cư xử với những người xứ lạ. Nơi Papua New Guinea là một xứ sở có một nếp sống ít giao tiếp, mảnh đất hoang dã có nhiều bí hiểm hơn cả so với những bãi bờ trên các châu lục mà các anh đã đi qua.

Năm thắc mắc không hiểu tại sao lại có mặt anh chàng Kanu ở nhà vào giờ này. Anh biết đêm nay Kanu đi biển. Thời tiết biển mấy bữa nay yên ả, không có gió bão chi, tại sao anh lại quay trở về, bỏ chuyến đi đánh cá đêm. Hay là anh chàng có chuyện nghi ngờ gì chăng. Điều này thì ít bữa sau tự Kanu nói ra với Năm Giáo, rằng anh đã ra ngoài biển khá xa, sực nghĩ ra chuyện ở nhà, sợ rằng mẹ cha sẽ cho đi mất cô em gái mà anh yêu quý nhất đời. Kanu nghĩ thương em, trong bụng lại chưa phục hẳn Năm Giáo nên bỏ đêm đánh cá quay trở về.

Khi kể chuyện về gia đình mình, nhiều lần Kara khoe với Năm Giáo về người anh trai của mình tên là Kanu. Anh Kanu của em dễ thương lắm. Anh giỏi nghề đánh cá và ham đi săn thú trên rừng. Anh giỏi bơi lặn như con rái cá ngoài biển, nhanh nhẹn hơn con sóc trong rừng. Anh còn giỏi võ nữa, từ lâu mọi người ở đây coi anh là vị phó tướng ở vùng vịnh nhỏ này. Mỗi khi có việc ở đội bốc xếp anh lại kéo quân tới những bến bãi gỗ để làm việc. Công việc của các anh là cột lại những cây gỗ ở bãi, phụ với chiếc xà lan kéo gỗ ra nơi neo đậu của những con tàu nước ngoài nằm trong vịnh, rồi làm hàng ở ngoài đó. Những ngày không có việc thì anh đi biển đánh cá hay lên rừng săn thú.
Đã đôi lần nói chuyện và giỡn đùa với người con trai, Năm Giáo thấy chàng thanh niên ấy rất đáng mến và dễ gần. Cũng một giọng cười vang xa tới núi rừng, một nước da nâu sậm, đôi vai vạm vỡ và đôi cánh tay rắn chắc ấy, hình dung Kanu trong những mùa lễ hội với phục sức của bộ lạc mình, chắc chắn anh sẽ là người đẹp nhất ở núi rừng này.

Năm Giáo đi biển đã lâu, tới nhiều miền đất lạ, luôn yêu thích tìm hiểu đời sống con người ta và hiểu luật chơi của mọi miền. Anh sống bụi bặm quen rồi, hay nói cách khác rất bình dân, dễ hòa đồng với mọi người dù có ở đâu.
Thật thú vị mỗi lần đi chơi với Kara, được nghe cô kể chuyện về phong tục ở xứ sở này, có nhiều điều lạ lẫm với anh quá. Mới chiều qua đi chơi, cô kể anh hay về tục lệ cho con ở xứ sở mình. Ở quê hương em, những gia đình có con gái lớn lên, một khi đã chịu mặt, đã thương quý một người trai, đã cùng nhau cởi mở tấm lòng là họ sẽ sẵn lòng cho người đó cô con gái yêu quý của mình, như là ban tặng cho người một tài sản quý nhất của gia đình mình để thể hiện lòng thương mến một cách cụ thể nhất. Vui quá phải không anh?
Năm Giáo hứa với cô sẽ làm cho ông bà Karu thương anh thật nhiều và cả anh Kanu nữa cũng sẽ yêu quý anh. Rồi một ngày anh sẽ có được cô gái Kara, anh sẽ mang em về quê anh Việt Nam, Kara có chịu không? Hai người thích thú cười vang. 

Cha con lão Karu đang đứng trước của phòng. Hai người đàn ông đối thoại coi bộ dạng nhẹ nhàng chớ không lớn tiếng, không đôi co, nghe chừng chỉ là sự không đồng thuận một điều gì đó. Cha con lão Karu đang nói với nhau bằng ngôn ngữ thổ dân nên Năm Giáo không thể hiểu được nhưng anh nhận ra vẻ khó chịu, vẻ không vừa lòng ở Kanu và còn nhìn thấy rất rõ cái nhăn nhó, có phần đau khổ trên khuôn mặt người anh trai.
Năm nhớ lại hồi chập tối, lúc ông lão Karu ép anh phải vô phòng ngủ của cô con gái, nhớ nụ cười vô tư thân mật, nhớ cử chỉ hai ngón tay trỏ ông từ hai bên đưa lại chập làm một cùng cái hất đầu động viên của ông nữa. Năm Giáo cảm thấy tạm yên lòng một chút, tự nói với mình, chắc là không có gì nặng nề.
Kara nằm bên đã tỉnh giấc từ hồi nào, ghé tai anh nói nhỏ, sẽ không có chuyện gì đâu rồi ấn Năm Giáo cứ nằm xuống, cô gái bước ra khỏi phòng, lại gần cha mẹ và anh trai. Cảm nhận chỉ mình anh Kanu một phe, còn lại những người khác trong gia đình đều đứng hết về một phe và điều chắc chắn họ đang nói với nhau về sự có mặt của anh trong căn nhà này, nói về chuyện đôi trẻ trong căn phòng của Kara buổi tối hôm nay.
Một hồi quay trở lại cô mỉm cười với anh. Anh Kanu không cho anh ngủ lại nhà, bắt anh phải trở về tàu, vậy thôi. Kara nói với Năm Giáo. Không biết vì lý do an ninh trong khu vực hay vì anh ấy muốn giữ gìn cô em gái, nhưng Kanu muốn anh phải đi về ngay bây giờ. Nếu không nghe lời anh ấy sẽ báo với ngài Cảnh sát trưởng đó. Im lặng nhìn anh hồi lâu, cô nói thêm, anh Kanu thương em lắm, anh ấy là người luôn bảo vệ và giữ gìn em từ lúc nhỏ đến bây giờ. Để em sẽ lấy thuyền đưa anh đi về tàu.
Năm Giáo thấy mình tỉnh rụi, bao nhiêu men rượu của bữa tiệc chiều như đã thoát ra hết khỏi đầu óc từ lúc nào. Bây giờ thì anh rất muốn trở về tàu, trở về ngay lập tức.

Kanu gạt em gái qua một bên, nắm tay Năm Giáo kéo ra khỏi nhà, anh xăm xăm đi ra hướng bờ biển. Kara níu chặt tay Năm Giáo, lẽo đẽo đi theo ở phía sau. Kanu dứt khoát đuổi cô em gái quay về nhà, anh không muốn cho cô đi chung với cái người lạ này thêm nữa mà sẽ tự mình chèo thuyền chở chàng thủy thủ lạ mang trả về tận nơi chàng đến, trả về con tàu sắt sáng đèn đang nằm phía xa xa ngoài vịnh kia...
***
He he... Năm Giáo đã về, người thủy thủ trực trên boong tàu nhận ra hai người đi tới trên chiếc thuyền nhỏ, đang loay hoay cặp mạn. Anh quăng xuống thuyền sợi dây để người lái cột chặt thuyền. Sóng nhẹ, Năm Giáo đứng dậy chông chênh, Kanu đưa ra cánh tay cho anh vịn. Ây dà, cánh tay vạm vỡ rắn chắc, cứng như gỗ thế này, Kanu thật là khỏe. 
Đã về tới tàu mình rồi nghĩa là về tới nhà mình. Con tàu ví như một lãnh thổ riêng, một tòa đại sứ hàng ngày tung bay hai lá cờ của hai quốc gia. Năm Giáo thở phào, qua rồi những giờ phút căng thẳng, tưởng như dài mãi khi chỉ có hai người đàn ông trên chiếc thuyền độc mộc ngoài đêm đen và biển nước mênh mông. Bây giờ thì anh là chủ nhà.
Này chàng trai, mời anh lên tàu chơi với chúng tôi đi. Bước một chân lên cầu thang treo bên thành tàu, Năm Giáo vui vẻ. Kanu một thoáng ngần ngừ, nhìn con tàu sáng trưng ánh đèn, máy móc đang chạy ầm ì, anh như ngại ngùng một điều gì đó nhưng trong ánh mắt ấy đầy vẻ tò mò ham thích. Năm Giáo chủ động đưa tay kéo Karu lên. Chiếc cầu thang rung rinh nhún nhảy. Tay nắm tay nhau hai người đàn ông chậm rãi từng bước lên tàu.
Trên con tàu đang hoạt động, ngày cũng như đêm, khi nào cũng có người. Lúc này chưa muộn lắm, Năm Giáo đưa Kanu đi tham quan một vòng con tàu, gặp mặt ai anh cũng lên tiếng "helo" cùng nụ cười thân thiện. Ánh mắt đầy ngạc nhiên thích thú, Kanu liên tục ồ lên thán phục trước những khối máy móc to lớn hay khi đi ngang những thiết bị đi biển hiện đại trên con tàu mà mình được nhìn thấy.

Bàn rượu đêm được bày ra trên tấm bạt phủ nắp hầm hàng. Năm Giáo xuống bếp, chỉ ít phút sau anh đã mang lên mấy dĩa mồi nhậu. Mấy anh em cánh hẩu sáp vô, nói cười ồn ã. Kanu ngạc nhiên và thích thú quá chừng. Hai người đàn ông như có vẻ gần lại với nhau hơn. Thực ra việc Kanu coi anh là người thân thiết, coi anh như người ruột thịt của mình, mãi sau này Năm Giáo sẽ khó quên, bởi sự việc sẽ xảy ra ngay bữa nhậu này và ở ngay trên mặt hầm hàng này của con tàu.

Vài tuần rượu xoay vòng, tất cả mọi người đã mau chóng trở thành bè bạn của nhau. Hơi men dễ cởi lòng, Kanu hỏi chuyện Năm Giáo có biết võ thuật không rồi ngỏ ý muốn biểu diễn mấy đường hầu anh em bàn rượu. Mọi người vỗ tay tán thưởng.
Kanu đứng lên, bước ra xa một chút, bắt đầu chậm rãi đi những đường quyền thật đẹp mắt. Trước ánh sáng của ngọn đèn neo phía xa và trong mờ ảo của ánh trăng, người Kanu loang loáng mồ hôi, cơ bắp nổi cuộn và một vóc dáng đàn ông vững chãi trên những bước chuyển im lặng, nhẹ nhàng của loài thú, toát lên một vẻ hoang dã của núi rừng.

Thứ Ba, 7 tháng 2, 2012

Hòn đảo những cánh chim Thiên đường.


Nhận lệnh điều động xuống tàu với chức danh Cai máy và biết được hành trình của con tàu, Năm Giáo mang nhiều suy nghĩ, buồn vui xen lẫn. Tàu Long Mỹ sẽ lấy hàng từ cảng Sài Gòn, vượt xích đạo qua nam bán cầu tới Indonesia, qua Papua New Guinea rồi đi Thượng Hải. Lấy hàng tiếp tục đi Hàn Quốc và Nhật, quay lại Papua một chuyến nữa rồi có thể mới trở về Sài Gòn. Một hành trình nghe thấy mê đi nhưng sẽ mất rất nhiều thời gian. Với chuyến đi dài ngày này, tới cuối năm vẫn còn lang thang trên biển, Năm Giáo xác định mất thêm cái Tết xa nhà, nhưng bù lại sẽ được đi tới những cảng biển thật xa xôi, tới một vài đất nước xa lạ mà anh chưa được đi tới.
Sau khi trả hàng tại cảng Jakarta, tàu Long Mỹ đã tới Papua new Guinea, neo đậu trong một vịnh nhỏ nước sâu nằm ở phía Đông PNG. Con tàu thả neo trong vịnh đã mấy ngày đêm, chờ đợi những thủ tục chậm chạp nhưng cần thiết của đại lý vận tải để nhận hàng gỗ cây.

Một vùng biển nước và núi rừng xanh ở một đất nước xa xôi, một vịnh biển xinh với cái tên khó nhớ, êm đềm, lặng gió, nước biển xanh ngắt và long lanh những giọt nắng mỗi sớm ban mai, có thể nhìn thấy những đàn cá lội tung tăng dưới chân mình. Phía xa xa là những hòn đảo quây quần, thấp thoáng những bờ cát nhỏ sóng vỗ trắng bờ. Những cây dừa vươn cao ven bờ ẩn hiện những nếp nhà chạy ven chân núi.
Đã tìm hiểu ít nhiều về miền đất này, khi tới đây Năm Giáo vẫn sững sờ trước vẻ đẹp hoang dã ở nơi đây. Đứng từ nơi cao nhất trên con tàu nhìn vào bờ, một màu xanh ngắt của biển từ đây chạy xa tới bờ cát, hòa vào màu xanh lá mát dịu của rừng cây nguyên sinh bao phủ trên những núi đồi. Thật là hấp dẫn vô cùng và đầy ước mơ khám phá.

Papua New Guinea, đất nước xinh tươi như miền thần tiên với rừng với biển. Đối với rất nhiều người, PNG là một vùng đất bí ẩn của những bộ tộc thổ dân hoang sơ được những người thám hiểm đường biển tìm ra đã mấy trăm năm. Đất nước là một phần ở bờ Đông hòn đảo New Guinea cùng một số đảo nhỏ nằm phía Tây Nam biển Thái Bình. Một quốc gia độc lập tách khỏi khối liên hiệp Anh và nước Úc đã hơn ba chục năm. PNG chung biên giới với đất nước Nam Dương vạn đảo, tháng năm cùng nằm nghe tiếng sóng vỗ bờ. Xa về phía Nam là nước Úc rộng lớn.
Xứ sở có nhiều sắc tộc, nhiều năm phụ thuộc nước ngoài và sự nổi dậy của các bộ lạc những năm gần đây làm tình hình xã hội phức tạp. Tiếp xúc với thế giới ít ỏi và cuộc sống của người dân còn nghèo nàn, lạc hậu. Cuộc sống ở những vùng xa xôi này hầu như là tự cung tự cấp.

Nói tới PNG là nói tới rừng cây nhiệt đới, chim chóc và muông thú. Ở đây có rất nhiều loài chim đẹp, đặc biệt là loài chim Thiên đường đáng yêu, đẹp đẽ và sang trọng nhất trên trái đất. Ở đây có những con thú chạy thật nhanh, chỉ có tới chớ không biết bước lui và nuôi con trong túi, loài Kanguru hay còn kêu tên Chuột Túi thật dễ thương. Có phải không vì lẽ đó mà thiên nhiên ban tặng, đã tạo nên hình dáng của hòn đảo New Guinea mang đúng dáng vóc của một chú Kanguru khổng lồ trên biển cả, đầu hướng về phía Tây đang sải bước chân chạy nhanh theo hướng mặt trời.

Những ngày tàu hành trình trên biển và thêm nữa những ngày neo đậu tại đây, Năm Giáo cùng anh em thợ máy thực hiện các công việc bảo quản trên tàu đã tạm ổn. Những  sửa chữa, bảo dưỡng nhỏ cho máy móc và các máy phụ phục vụ cho hoạt động và sinh hoạt của một con tàu luôn được anh em thợ máy thực hiện và hoàn thành gọn gàng để duy trì hoạt động trong những ngày dài khai thác trên biển.
Buổi sáng hôm ấy, thuyền trưởng thông báo chờ đợi cảng vụ khi nào có tàu sẽ kéo gỗ cặp mạn làm hàng. Các bộ phận phân công thủy thủ, sĩ quan trực ca, còn lại được nghỉ ngơi và có thể đi bờ.
Háo hức với núi rừng, Năm Giáo dặn dò một vài công việc cho cậu thợ máy bảo quản rồi nhảy lên chiếc thuyền độc mộc đang cặp mạn, một mình lên bờ đi chơi.

Một cầu tàu nhỏ nhô ra biển cùng những bụi cây dại xung quanh đầy nắng. Một vài chiếc ghe đánh cá nhỏ và thuyền độc mộc mang hình dáng đặc trưng của thổ dân nằm rải rác ven bờ cát. Hình dáng thon dài coi lạ mắt, chiếc thuyền độc mộc để cho một người, nhiều lắm là hai người ngồi được làm ra từ một khúc cây lớn khoét rỗng ruột gọn gàng và chắc chắn. Hai bên thuyền được cột thêm những giàn cây nhỏ để giữ cân bằng và chắn sóng. Những thổ dân đi biển nước da sậm màu, mái tóc bồng bềnh, từng sợi xoăn cứng như những dây lò so, đàn ông miệng nhai trầu bỏm bẻm. Đám con nít ở trần giỡn đùa, làn da nâu sẫm, bóng loáng, tóc tai cuộn rối. Xa xa kia là bãi lớn gỗ xếp lớp, một món hàng xuất khẩu có giá trị ở đất nước này.
Có một bờ cát nhỏ phía xa xa, thấp thoáng bóng dáng một cô gái, tà áo tung bay tự do trên nền cát trắng. Cô vui tươi trong nắng sớm, đôi lúc dừng lại lượm lên những vật nhỏ bỏ lòng bàn tay. Bước chân Năm Giáo tự nhiên đi về hướng đó.

Cô gái dừng bước nhìn về người lạ, đôi chân trần trên cát và cặp mắt đen láy như biết cười biết nói. Cô biết rất rõ anh là chàng thủy thủ từ con tàu lạ đang neo ngoài vịnh xa kia. Ngập ngừng những phút làm quen rồi cô tiếp chuyện anh thật tự nhiên.
Hai người cùng nhau dạo chơi trên bờ cát. Cô gái luôn ngắm nhìn anh, hỏi anh thật nhiều chuyện và luôn miệng nói cười. Tiếng cười trong và cao vút bên bờ biển, tiếng cười vọng xa tới rừng cây.
Họ tập cho nhau những lời chào hỏi bằng ngôn ngữ quê hương mình, họ quen với nhau thật nhanh và họ thân với nhau cũng thật nhanh. Năm Giáo cảm giác như có một sự xắp đặt nào đó rất tự nhiên, từ khi anh bước chân lên cầu tàu ở miền đất lạ.

Cô gái tên là Kara. Nhà em ở gần đó. Một ông lão đang ngồi bên bộ bàn ghế dưới vòm lá cây xẻ lá trầu và bổ ra những trái cau tươi. Ra là ông lão ăn trầu. Kara khẽ gọi "papa" rồi cười với ông. Cha em đó, tên ông là Karu và ở quê em, đàn ông ai cũng nhai trầu. Việc đó làm cho hàm răng người ta chắc khỏe và để làm được nhiều việc. Năm Giáo cũng gọi "papa" theo cô gái. Bằng cách đó, anh thấy dễ gần gũi hơn. Ông lão đáp lại bằng một tiếng cười âm vang và những tràng thổ ngữ Năm không thể hiểu, nhưng anh chắc chắn là những lời chào đón tốt đẹp ban đầu cho người khách lạ. 
Giống như những ngôi nhà của những người dân chài ở đâu đó quê nhà, căn nhà gỗ tuềnh toàng mái lợp tôn đã cũ, những vật dụng trong nhà cũng giản đơn và cũ kĩ. Sân lầm cát, thềm nhà, gốc cây đỏ lốm đốm màu bã trầu, đống lưới cũ nằm ở một góc cùng mấy cây mái chèo. Một đàn gà líu ríu trước sân nhà, lông mượt mà ngũ sắc, thịt gà vàng và cặp chân nhỏ vàng tươi. Thứ gà này xương nhỏ thịt mềm, ngọt thơm lắm đây, Năm nghĩ.
Thấy Năm Giáo đứng ngắm mãi những ngôi sao và bóng dáng cánh chim ở bức tranh treo trên tường nhà, Kara chỉ lá cờ ở trên cao, đưa tới cho anh chiếc lông chim màu xanh ngọc rồi ngồi kể chuyện.

Đó là cánh chim Thiên đường, nó là biểu tượng của quê hương em. Con chim ấy được thêu lên trên nền lá quốc kỳ đất nước em phía trên đó. Anh có biết không, PNG quê em là rừng và những cây gỗ quý, là những con chim công, chim két đủ màu sắc cùng nhiều loài chim quý, quý nhất là loài chim đẹp mang tên con chim Thiên đường.
Chim khoác trên mình tấm áo choàng là bộ lông vũ mượt mà và sặc sỡ, luôn ngúng nguẩy bộ lông đuôi dài tha thướt và điệu đàng. Chim sống trong rừng sâu, ưa thích ăn vị ngọt của hoa lá rừng xanh, uống giọt sương sa tinh khiết của đất trời. Chim thích tung cánh tự do trên bầu trời và thích cất cao tiếng hót. Con chim biết biểu diễn những vũ điệu tuyệt vời của tình yêu cho người bạn tình. Loài chim ấy biết tự hào vì biết rằng dáng vóc mình rất đẹp và vô cùng quý phái.
Điều Kara yêu nhất và tất cả mọi người ở đây cũng yêu nó là sự thủy chung với bạn tình của loài chim quý tộc mang tên Thiên đường...

Bà mẹ của Kara đi đâu đó từ sáng đã trở về nhà. Không hiểu được tiếng nói người thổ dân nhưng nhìn điệu bộ lăng xăng của bà mẹ dễ để cho người ta nhận thấy sự tôn trọng và vui mừng khi bà gặp mặt người khách lạ trong nhà. Kara lại đỡ chiếc giỏ trên lưng mẹ, cô nói, cha mẹ bắt buộc anh phải ăn bữa cơm chung cùng với gia đình ngày hôm nay. Một lát nữa anh trai em sẽ về, cho hai người nói chuyện, nhé, chàng thủy thủ đẹp trai đến từ xứ lạ.

Kara ríu rít theo mẹ xuống bếp, để lại Năm Giáo ngồi một mình. Anh mang lòng yêu mến xứ sở này rồi. Anh sẽ ở lại chơi, rồi mai mốt anh sẽ lên nhà chơi nhiều nữa.
Những con người nơi đây sao mà mộc mạc và đơn sơ. Mới quen biết mà thương quý, hữu nghị đến vậy, họ dễ gần dễ thân như người làng quê Nam bộ ở xứ mình. Ôi cô bé Kara, tiếng cười của em vẫn đâu đó dưới hàng dừa xanh, đôi mắt như biết nói biết cười ấy như vẫn trò chuyện cùng anh... Năm Giáo nhớ tới đôi mắt của ai đó xa tắp nơi quê nhà...

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2012

Đất lạ.

Anh em tàu Ninh Kiều chia tay nhau sau buổi chiều của Ngày chia tay biển, mỗi người mỗi dự định cho mình một công việc mới trong những năm tháng sắp tới. Số anh em còn theo nghề đi biển đã quay trở về Công ty vận tải và thuê tàu biển ở Sài Gòn để đi theo những con tàu lớn và những tuyến đường biển xa hơn, dài ngày hơn.
Chia tay công ty, chia tay Ninh Kiều và anh em, nghỉ ngơi một thời gian, Năm Giáo xuống nhận chức danh Cai máy trên con tàu Long Mỹ, tải trọng mười hai ngàn tấn. Bắt đầu với anh lại những ngày dài xa đất liền, lang thang nơi những bờ cảng lạ, biết thêm về thế giới bao la có nhiều điều mới lạ.

Chiều buông nhanh, rừng cây phía sườn núi xa xa ngoài kia ban chiều rực nắng bây giờ đã dần chuyển sậm màu. Bóng tối đang chậm xuống trên hòn đảo xinh đẹp. Trong căn nhà gỗ đơn sơ, ẩn mình dưới những cây dừa cao ven bờ biển, bữa tiệc rượu của mọi người vẫn còn đông vui rộn rã. Rượu cứ được rót ra chén, bình đã dần cạn nhưng tiếng cười tiếng nói trong bữa tiệc rượu thì vẫn còn đầy và cuộc vui chưa có vẻ muốn dừng lại từ một ai.

Người nào cũng muốn nói chuyện với Năm Giáo, ai cũng đưa lên ngón tay cái ngợi khen khi ăn món thịt gà do chính tay Năm Giáo nấu cho bữa tiệc chiều nay. Họ ngạc nhiên hơn khi thấy chàng trai xứ lạ tới nơi này lại biết lượm về những thứ rau của núi rừng mà họ thường xài. Họ ngồi với nhau, ăn uống và vui đùa, trò chuyện.
Họ là những người dân ở hai đất nước xa xôi, một sự gặp gỡ tình cờ và họ không cùng ngôn ngữ. Từ hồi chiều tới giờ họ trò chuyện với nhau bằng vốn từ tiếng Anh ít ỏi không tròn vẹn câu chữ, giao tiếp còn lại bằng thứ ngôn ngữ của riêng mình cùng với cử chỉ của đôi bàn tay, vẻ mặt và ánh mắt. Đôi lúc có thêm Kara, cô gái thông minh con gái người chủ nhà góp phần thông dịch, hiểu ra cùng nhau cười vang nhà. Vậy mà họ hiểu biết được về nhau khá nhiều. Từ bữa tàu buông neo, siêng đi bờ, siêng gặp gỡ nên Năm Giáo đã quen với cách giao tiếp ở nơi này.
Những ngày vừa qua, khi lên bờ Năm Giáo thường ghé chơi với gia đình. Anh biết tên cô gái là Kara và cha cô là Karu, đôi khi thân mật anh kêu ông "papa" theo cách gọi cha của cô gái. Những người bạn còn lại anh chỉ nhớ mặt mà không biết tên. Gặp nhau một vài lần, những nụ cười thân thiện và hiền lành của người dân ở nơi đây với những vị khách trên con tàu lạ đang neo đậu ngoài vịnh đã trở nên thân thiết. Bữa tiệc hôm nay như đánh dấu sự chấp nhận coi nhau là bè bạn giữa anh em thủy thủ một con tàu với một gia đình thổ dân cùng những người hàng xóm của họ trên hòn đảo nhỏ vùng Tân Guinea nằm trên biển Thái Bình Dương xa xôi.

Khách khứa của bữa tiệc ngoài gia đình Kara chủ nhà có thêm vài ba người hàng xóm cùng một nhân vật quan trọng nhất ở nơi này là lão cảnh sát phụ trách địa phương. Cái lão mập lớn miệng, coi tướng tá thô tục, rất dễ để mất thiện cảm cho người đối diện trong giao tiếp lần đầu, bữa nay cũng đã trở thành một người vui tính và dễ thương. Nhớ lần giáp mặt đầu tiên, gã mập vô căn nhà này khi mặt trời vừa tắt nắng. Chiều muộn nhưng Năm Giáo chưa muốn về tàu mà còn nấn ná ngồi uống rượu với papa và tán chuyện cùng cô con gái của ông. Gã mập bước vô là lớn tiếng la chói lói, thổ ngữ địa phương không hiểu nổi, vẻ mặt thì dữ dằn lắm. Gã chỉ tay đồng hồ và cương quyết yêu cầu Năm Giáo phải trở về tàu. Kara đã lấy thuyền của nhà, một mình đưa anh trở về. Bữa đó Năm biết gã là người cai quản nơi này. Anh đặt tên cho lão là "cảnh sát trưởng". Cũng bữa đó anh biết thêm ở xứ sở này người ta cấm rượu.

Thực đơn bữa nay chỉ có một món thịt gà nấu với lá Bứa non. Năm tính làm món gà thật lạ, thật riêng của mình cho người ở xứ này thưởng thức. Sáng nay anh đã cùng Kara đi mãi trong cánh rừng phía trước ngôi làng để tìm kiếm cây lá Giang nhưng không thể kiếm đâu ra, có lẽ thứ cây lá ấy chỉ ở vùng núi rừng nhiệt đới xứ mình mới có. Gặp được ở đây khá nhiều cây Bứa, vậy là anh quyết định trổ tài với món ăn này. Cùng Kara anh lượm thêm một rổ lớn rau rừng, mấy thứ rau y chang rừng Tây Ninh quê nhà thơm thảo. Vậy là tạm đủ cho bữa tiệc. Đồ uống đã có can rượu trắng anh mang lên từ dưới tàu. Thứ đế gạo Xuân Thạnh miền Tây thơm nức hương lúa đồng nhưng đô nặng, uống vô êm nhưng bốc hồi nào không hay. Bữa đầu uống thử, con dân ở xứ sở cấm rượu hít hà thích thú vô chừng.

 Đội Ninh Kiều xưa. Từ trái qua.:
Tư Dưa, Năm Giáo, Hai Thành, Chief Eng, tác giả(6Bảnh)
Trong nhóm đi biển ở miền Tây, đầu bếp tay ngang có uy tín ngoài cai boong Hoàng Lãnh còn có Năm Giáo. Trên tàu ngoài công việc chuyên môn của ban máy, sinh hoạt đời thường Năm Giáo nổi tiếng là một tay đầu bếp có hạng, làm đồ mồi cho dân nhậu thứ thiệt vừa bài bản vừa nhanh chóng, ngon lành khác người. Chế biến các món ăn dân dã lấy trong vườn nhà thảo dân, từ con gà con cá, từ rau vườn hay các thứ rau rừng lạ, khó ai qua mặt nổi anh Năm.
Không ít những lần thuyền trưởng, máy trưởng điều động sĩ quan trực ca đi ca đúp thay cho anh Năm. Tàu bè neo đậu đang đi ca bờ, Năm được trưng dụng làm nhiệm vụ đặc biệt là làm đồ ăn cho tàu và tham gia "hội thường nhậu". Tất nhiên Năm Giáo cũng dân nhậu thứ thiệt, nết nhậu hiền, tà tà thôi, khiêm tốn thôi , cười cười vậy chớ "ai tới đâu tui theo tới đó".

Rồi bữa tiệc cũng tới lúc tàn bởi rượu đã hết, người đã say và bóng tối đã trùm lên làng xóm. Mấy anh em thủy thủ cùng đi chơi từ sáng đã trở về tàu. Căn phòng thoáng đãng là vậy lúc này đầy hơi rượu, mùi khét nắng và những cái ôm hôn tạm biệt đầy mồ hôi. Ngài "cảnh sát trưởng" trước khi chia tay yêu cầu chàng thủy thủ phải nhận lời tới chơi nhà, phải nấu một bữa cơm ngon lành, giống như bữa nay để ông chiêu đãi lại tất cả mọi người.

Năm Giáo nhìn ra ngoài sân nhà, trời đã chạng vạng, bóng tối đang xuống nhanh. Chiều muộn rồi, giờ này cánh ghe thuyền đậu ở cầu tàu chắc đã đi về hết cả, không có cách gì về trở về tàu bây giờ. Lại còn thằng em dại Tư "châm dầu" thợ máy dưới tàu bữa nay đi bờ làm nền cho anh, bây giờ xong phận sự vẫn chưa chịu về. Mới hồi nãy nhìn qua, thấy nó nâng ly rượu toe toét cười góc bên kia, lúc này đã ngấm rượu đang nửa nằm nửa ngồi ngả ngớn trên sàn nhà. Biết sức uống và rành cái nết uống rượu của nó, không uống thôi, đã ngồi là chơi tới cùng, gục tại chỗ. Chừng nào ku cậu im lặng, quay qua quay lại hóng chuyện bàn nhậu, không nói năng chi chỉ nhe răng cười miết, ly rượu tới tay là ngửa cổ làm "oóc" một hơi là nó chuẩn bị gục tại chỗ. Lỡ say nằm đó, bự con như nó phải hai người vác, có ra được tới ghe cũng trần thân khoai củ. Rồi ghe thuyền chạy ra biển lỡ có té xuống biển thì biết quay trở ra sao. Anh chợt tỉnh rượu, một chút ân hận, trách mình bữa nay ham chơi quá đà.
Hiểu được nỗi lo lắng của Năm Giáo, Tư chợt nhổm dậy, nhìn anh khùng khục cười rồi nói, anh Năm ngủ lại đây nha, mình tui về được mà. Bữa nay "Kép" đặc cách cho anh làm đại sứ đó, he he... Đúng là trước khi về tàu, thuyền trưởng tuyên bố cho Năm Giáo ngủ bờ một bữa. Một cái nháy mắt đầy hàm ý, mai hãy về.
Ông lão Karu chủ nhà rời bạn tiệc đã tàn từ lúc nào đang ngồi ngoài bàn nước, miệng nhai trầu bỏm bẻm. Dường như ông cũng hiểu chuyện, nhìn ra ngoài trời vẻ mặt ái ngại. Rồi ông bỗng cười lớn, lên giọng bằng thứ ngôn ngữ thổ dân, một tay ngoắc Năm, một tay chỉ vô căn phòng nhỏ nằm phía cuối ngôi nhà, hãy vô trong đó mà nằm ngủ. Kêu Kara, cô con gái nhỏ lại gần, lão Karu chỉ Năm Giáo rồi đưa lên hai ngón tay trỏ sóng đôi, cười ha hả. Đẩy nhẹ cô con gái về phía chàng trai, lão đứng lên khoác vai Tư "châm dầu" ra khỏi nhà. Lão Karu dừng lại trước hiên nhà một lát, nhổ toẹt miếng nước cốt trầu rồi vói tay lấy thêm cây mái chèo. Hai người đàn ông ngả nghiêng khoác vai nhau dần xa về phía bờ biển.

Năm Giáo đã thấm mệt, vì là vị khách được mọi người thương mến nên khó thoát khỏi cảnh chúc tụng "sa luân chiến", anh uống khá nhiều. Can rượu từ tàu mang lên hết sạch trơn. Cơn buồn ngủ kéo tới, anh bước ra ngoài hàng hiên, gió biển dịu mát làm tỉnh táo đôi chút...
Kara ra đứng bên Năm từ hồi nào, nhẹ nhàng nắm tay kéo anh cùng ngồi xuống thềm cửa. Căn nhà vắng lặng, mẹ và em gái đã đi ngủ sớm, anh trai cô bữa nay đi đánh cá đêm còn cha cô đã bơi thuyền đưa Tư "châm dầu" ra tàu, biết chừng nào mới về, trong nhà bây giờ chỉ còn đôi trẻ.
Kara nhìn anh, anh có biết không, ở xứ sở này, một khi người cha đã gật đầu, là gia đình người ta đã cho đi một đứa con gái. Bây giờ em là thuộc của anh, anh có biết vậy không. Thiệt vậy sao? Năm Giáo vui quá, chợt nhớ lại cử chỉ đưa hai ngón tay sóng đôi của người cha, Năm mỉm cười, đất nước này thật là thân thiện và cuộc sống này sao đẹp quá.

Kara đẹp lắm, đôi mắt em sáng trong và tiếng cười em vô tư cao vút giữa rừng hoang và biển cả đã hút hồn Năm Giáo ngay lần đầu gặp mặt. Cư dân trên đảo mà Năm Giáo gặp đầu tiên, nói chuyện đầu tiên khi mới bước chân lên hòn đảo là một cô gái, chính là Kara.
Một sáng đi bờ ở miền đất lạ, mới bước lên cầu tàu anh chợt nhìn thấy ở phía xa xa bóng dáng một thiếu nữ bên bờ cát nhỏ ven biển. Khung cảnh đẹp và thanh bình đến ngỡ ngàng. Cô gái nhỏ như đang dạo chơi một mình, chạy nhảy trong nắng sớm, đôi lúc dừng lại lượm lên những vỏ ốc nhỏ nhắn đủ sắc màu. Đôi chân trần trên cát, nước da ngăm, cặp mắt đen sáng ngời và mái tóc xoăn đỏ chân tóc, ngược nắng sớm sáng rực bờ vai. Năm đã nhìn thấy một nụ cười cởi mở, đầy thân thiện tận đáy mắt trong veo của cô gái nhỏ miền đất lạ, chắc đang độ tuổi trăng tròn.

Gió biển vẫn nhẹ từng cơn, không gian yên ả và thanh vắng. Họ nắm tay ngồi bên nhau nghe âm thanh của gió biển về, lao xao những tàu lá dừa trên mái lá và hút mãi về phía cánh rừng xa.
Kara nhìn cặp mắt líu ríu của Năm vừa nói chuyện vừa chống đỡ lại cơn buồn ngủ đang tới, cô phá lên cười. Đỡ anh đứng dậy, cẩn thận cô dìu Năm vô căn phòng nhỏ, đẩy anh lên giường rồi trở ra lấy nước lấy khăn. Cô nhẹ nhàng lau mặt lau tay, chăm sóc cho anh, âu yếm như lo lắng cho một người thân yêu của mình.

Hai mí mắt trĩu nặng, giấc ngủ đang về, Năm Giáo lơ mơ nghe hơi gió lướt qua mặt, tóc mơn man thoảng mùi khét nắng, làn da mềm mát rượi trên má mang mùi con gái, ai đó đang nâng nhẹ mình lên cao. Mí mắt không chống đỡ nổi cơn buồn ngủ đang về, sập xuống mắt chàng thủy thủ đa tình. Kara vuốt ve mãi mái tóc anh, ngắm nhìn chàng trai ngoan ngoãn từng nhịp thở đều, cô lặng lẽ mỉm cười.