Thứ Sáu, ngày 20 tháng 3 năm 2015

Cây cỏ với người ta.

Yêu thương cuộc sống này, yêu đất trời và cây cỏ, lòng ta sẽ xót xa bao nhiêu khi nhìn hình ảnh những cây xanh khỏe mạnh, nhiều năm tuổi đang xanh mát trên đường phố bỗng gục ngã dưới lưỡi cưa máy không thương tiếc của những người làm công việc môi trường ở Hà Nội.
Quan chức người rằng chặt cây không cần phải hỏi dân, người rằng nhân dân đã đồng thuận, người rằng không phải chi ngân sách hay không kiếm chác gì trong việc chặt phá hàng loạt cây xanh, người rằng là chủ trương đúng đắn của thành phố... Thật đúng là, ông bà mình nói "miệng quan trôn trẻ".

Người ta không nghĩ rằng mỗi gốc cây sống là một tài sản không có giá, tài sản phải trả giá bằng thời gian. Cây phải vững trãi với nắng mưa bão tố, phải mất vài chục năm có khi phải hết cả một đời người mới có được. Bao nhiêu năm ấy, đặt một lưỡi cưa xuống là kết thúc, thời gian không thể sửa chữa được và muốn nói gì thì nói, đã bất tín và sẽ không có một lý do chính đáng nào cho việc hạ gục những cây cối xanh tươi, mỗi ngày mỗi mang cho người dân thị thành bóng mát yêu thương và bầu khí thở. 
Những chuyện thủy điện tràn lan làm cạn kiệt sức sống của các dòng chảy, chuyện lấp sông Đồng Nai làm dự án cảnh quan cao ốc ở Biên Hòa, chuyện chặt bỏ những cây xanh ở Hà Nội... Ôi nghĩ như chuyện trên trời mà là chuyện thiệt, ai kêu mặc ai người ta cứ làm, họ nhắm mắt mà làm những chuyện ngược đời.
Cây trên rừng lâm tặc đã đốn cho trọc trắng núi đồi, bây giờ là phố tặc đốn cây xanh trong phố. Những kẻ phá hoại sự sống của thiên nhiên và môi trường sống của con người, có khác gì nhau, có chăng một kẻ chặt trộm và kẻ chặt cây giữa ban ngày. Cây cỏ tụi nó lớn lên mỗi ngày như con người ta, nó biết yêu thương con người nên cho trái cho hoa nhưng cũng biết khóc than và oán giận. Người ta sẽ phải trả giá cho mỗi việc làm phá hại môi trường sống của mình.

Từng yêu lắm một Hà Nội cùng Tuổi thơ cây và góc phố và nỗi Nhớ hàng sấu đôi, nên chia sẻ với cỏ cây và người Hà Nội. Thật mừng vui vì người Hà Nội đã lên tiếng, mọi người cùng nhau ở trên mạng xã hội và cả biểu ngữ xuống đường, mừng vì người ta đã lúng túng không thể trả lời, tạm dừng tay dù là miễn cưỡng và mảng xanh thành phố đã mất mát ít nhiều.

Nhớ một ngày mùa Hè ra Hà Nội năm rồi, ngồi dưới bóng mát hàng cây Sấu đường Trần Phú, dóc chơi chuyện đời với thằng Đô bán trà mạn ở đầu phố. Nó bảo lúc nhỏ em học dốt, làm việc gì cũng chẳng nên thân nên hay bị mẹ mắng là thằng ăn hại. Em biết mình dở mình dốt nên lớn lên cũng chẳng dám làm gì nhớn, bán trà mạn kiếm cơm. Cũng may em không phá hại nên ăn hại cũng chỉ làng nhàng hại ngày mấy bát cơm. Em mà phá hại á, chắc cả nhà em đói, vợ con em có mà ra đê, hê hê... Thế nên thà em làm thằng ăn hại còn hơn làm thằng phá hại, anh nhở.

Hàng cây Xà cừ khu Phú Mỹ Hưng Q7 chăm chút, tỉa cành mỗi mùa mưa, 20 năm thành lập mới được nhiêu đây.





Coi cây cỏ nhà người ta thấy mà ham.
Boston.

Mỗi cây đường phố được giữ gìn bằng khung kim loại màu chắc chắn và chuyên nghiệp, mới thấy người ta thương cây (Tokyo).
Vườn thông già kiểu bonsai ở Tokyo.

Thứ Bảy, ngày 14 tháng 3 năm 2015

Tháp và truyền hình.

Tháp TH Tokyo
Trong mấy cái tháp cao cao của truyền hình, may mắn lên được hai tháp, một tháp xưa nhất được xây dựng từ những năm cuối thế kỉ 19, từ thời chưa có truyền hình và một tháp mới nhất, cao nhất được xây dựng xong chừng ba năm nay. Hai anh em tháp này cách nhau tới trăm mấy năm tuổi.

Tháp Eiffel là quảng bá thành tựu của công nghệ xây lắp kết cấu thép với đinh tán còn tháp Tokyo do nhu cầu sóng truyền hình trong một thành phố hiện đại đã dầy kín các khối nhà quá cao tầng. Người ta kết hợp tháp truyền hình với hệ thống nhà hàng và mua sắm hấp dẫn cho du khách bốn phương. Lên tới nơi là để ngắm nhìn thủ đô tuyệt đẹp của nhà người ta từ trên cao, chụp hình kỷ niệm hay có thể mua đồ lưu niệm, ăn uống một chút gì đó ở một khung cảnh lạ.

Nghe đâu mấy bữa nay ở xứ mình người ta bàn với nhau tính xây một ngọn tháp truyền hình và lại muốn rằng nó phải là cao nhất khu vực. Khu vực Đông Nam Á hay là châu Á đây, duyệt là nhất châu Á thì đương nhiên sẽ nhất quả đất luôn. Không biết sẽ để làm chi nhưng thấy họ nói chuyện, bàn chuyện xây tháp truyền hình đơn giãn như đang giỡn vậy.
Cứ nghĩ mấy nhà người ta tiền bạc nhiều nhất nhì thế giới thì họ xây nhất xây nhì chớ xứ mình nghèo, sao phải vậy. Nghèo mà còn nợ nần, nghèo mà bề bộn biết bao nhiêu là việc bức thiết cần cho đời sống dân tình, việc bỏ quá nhiều tiền vào những công trình như mấy cái tháp cao nhất, sân bay thật to hay tượng đài cảng biển này nọ làm như chưa phải lúc.

Tại coi báo mạng bữa rồi thấy người ta mới kí kết với nhau xây dựng tháp cao nhất ấy tại Hà Nội, nên mới chợt nhớ ra ở nhà mình, truyền hình đâu hai ba tháng nay bị cắt dứt khoát bởi quyết định của "cảnh sát trưởng". Một bữa thứ Sáu ngày mười ba ở nhà Nàng nói: Từ bữa nay không đóng tiền cáp truyền hình nữa, khỏi ti vi, khỏi thời sự game show gì ráo, truyền hình Tết này cũng cho tèo luôn,  Khỏi ti vi khỏi cáp kiếc vừa mất tiền vừa nực nội. Muốn giải trí ư? Mở coi ZingTV, FPTplay được rồi, cập nhật liền liền, cả ngàn ngàn phim đơn, phim bộ đó coi mệt nghỉ.

Ra là cái nực nội bấy lâu đại khái kiểu một bữa ngồi coi truyền hình nghe anh ca sĩ tự xưng nào đó hát "Nơi đảo xa" như tra tấn lỗ tai khán giả, làm hư hết bài ca và buồn lòng người sáng tác, lại một bữa coi mấy người ta đố nhau trên TV rằng mẹ yêu con vì con giống ông hàng xóm hay ông ở đầu ngõ... Giọt nước cuối cùng làm tràn ly, để cho Nàng dứt khoát cắt cáp truyền hình ở nhà là tại "vở tuồng" điều ước thứ bảy. Như là vừa thương người ta lại vừa tổn thương mình, Nàng bảo, sao mà nhà đài họ nỡ lòng nào, người ta... "Về đâu mái tóc người thương", bài hát ấy của Nàng thích, Nàng thường hát những khi đứng làm bếp một mình.

Trên tháp TH Tokyo Sky Tree
Bố con trên tháp Eiffel

Thứ Bảy, ngày 07 tháng 3 năm 2015

Ở Góc Quê.

Đám nhỏ lớn dần lên, rồi đi học Đông học Tây đâu đó, rồi rất nhiều tụi nó không muốn trở về để ở lại nhà những cặp vợ chồng tạm gọi là son như thế, lâu lâu họ tụ nhau đi chơi xa xa một chút. Có một Góc Quê yên bình nằm trong khu rừng cao su bên mặt hồ Dầu Tiếng của anh chị TB, thật đẹp và tĩnh lặng, luôn nhẹ nhàng và thanh bình.

Những lần về chơi nơi này thật thú vị.
Dạo bước chân trần quanh con đường nhỏ rêu phong để gót chân son không còn vương bụi hay cùng nhau nấu những món ăn dân dã, nấu nước uống mủ Trôm hay lá Vối quê để thêm vào mình một ít thiên nhiên cho nhẹ lòng và tạm quên đi những lo toan bề bộn.
Chiều mát thư thả buông mái chèo để tĩnh lặng cùng mặt nước nhìn ngắm hoàng hôn thật chậm xuống dưới núi Bà Đen hay nhẹ buông câu bên hồ nước để thêm chút kiên nhẫn với cuộc đời.
Cũng không quên đi tìm một vài tấm hình ưng ý và để sắm tuồng chụp hình ai cho facebook, cho blog, dù chỉ là cho đẹp đội hình vậy thôi chớ ai mà biết các cần thủ nửa mùa ngồi nhiều giờ nhẫn nại mà biết có tìm được chú cá nào không.
Ngày đầu năm tây lịch với chuyến đi ngắn tới chơi nơi này như một khởi đầu của năm mới cho những chuyến đi xa.





Thứ Sáu, ngày 27 tháng 2 năm 2015

Qua một cái Tết.


Tết năm nay ở khu chung cư này bà con lối xóm quây lại một góc bãi cỏ trước khu nhà cùng nhau làm một bữa tiệc tất niên. Các gia đình trong xóm mang đám nhỏ tới đây vừa giao lưu vừa vui đón mùa Xuân về.
Khu vườn sáng bừng lên với bánh chưng bánh tét bên cành mai ông địa cùng nụ cười các cha mẹ và tiếng con trẻ vui đùa.
Mỗi năm tới Tết là các bà nội trợ luôn nhiều thêm đủ thứ việc nhà, ngày cuối năm được xả hơi với bữa tiệc buffet ngoài trời ai cũng vui vui quá.

Nhìn mấy tụi nó hết lăng xăng với nhau lại quây quần chơi vui bên ba mẹ, bỗng thấy nhớ nhỏ này quá chừng.
Năm nay Tết về mà không có cha mẹ ở bên, đâu có ai lo cho vui Tết. Nhỏ kêu điện thoại về chúc Tết, nói bên này miền Đông Bắc đang bão tuyết hai ba đợt, tuyết trắng khắp nơi, ngập vườn ngập đường, ngập tới gần hết cây đèn ngoài cổng và mấy bụi cây bố mới trồng mùa Hè. Người lớn ai cũng lo dọn tuyết không à, ở đây có tuyết chớ hổng có Tết, hu hu...
Tội nghiệp hôn.

Thứ Tư, ngày 18 tháng 2 năm 2015

Xuân Mới.

Thứ Ba, ngày 17 tháng 2 năm 2015

Chợ chiều.

Chợ chiều, lại là chiều 30.
Năm nay người ta đi chơi và ngắm hoa là nhiều, người mua thì ít nên tới giờ này hàng vẫn còn nhiều quá ngoài chợ. Vội vã xe cẩu đi những chậu hoa lớn. Ánh mắt chị hàng hoa bần thần muốn trông chờ thêm một vài người khách muộn. Cậu trai trẻ lặng lẽ, ngồi chờ xe tới chở cây về. Người đi chơi cám cảnh và cảm thấy như mình có lỗi.
Ông mặt trời đã xà xuống ngang tầm mắt, năm sắp cạn rồi, trời thì sắp tối, về đi thôi, về với bữa cơm gia đình, chiều cuối năm đám nhỏ đang chờ cha mẹ ở nhà.

.



Thứ Năm, ngày 12 tháng 2 năm 2015

Cũng một thứ hoa Đào

Tết đang về. Khác với mọi năm, năm nay đất trời phương Nam bỗng trở lành lạnh mỗi buổi tối và sớm mai, hiếm năm nào như vậy, thật thú vị.

Hoa ngoại thành, kiểng miền Tây, mai Thủ Đức... đang đổ về Sài Gòn cho người đón Tết. Lá hoa đua sắc mọi nơi chợ lớn chợ nhỏ. Cận Tết, người rảnh rang rủ nhau đi về tận Sa Đéc ngắm hoa, người lên Đà Lạt có Mai anh đào đang nở rộ thật đẹp. Hoa kiểng miền Nam rất đa dạng bởi đất trời miền nhiệt đới. Chỉ cần ngó thứ cây giản dị nhất là cây bông giấy thôi, nhà vườn người ta chăm sóc thật khéo, tới gần Tết là bông nở khắp, chỉ một vài chậu mà rực rỡ cả một góc chợ hoa.

Nhiều năm trước, trên con đường dọc biển từ Bà Rịa đi Long Hải vào giữa mùa nắng ai đó thường để ý thấy hai hàng cây bên đường điểm những bông hoa trắng lẫn hồng nhỏ, một quãng đường đủ dài thanh vắng, là nhớ ở miền biển ấy có một loài hoa mang tên Anh đào. Bây giờ hai hàng cây Anh đào trên một quãng đường dài ấy không còn nữa, như là nó bị bỏ đi và lãng quên sau mỗi dự án, bán mua, chỉ còn lác đác một vài cây trước cổng một khu khách sạn mới hay lác đác đâu đó ở một góc ven rừng.
Những năm ấy nghe người dân ở đây kêu hoa Anh đào, không sao, cho nó "soang", và nó cũng đẹp thiệt chớ. Và nó cũng một thứ hoa Đào, người ta kêu là hoa Đào đậu.

Bữa ấy dừng chân trên đường đi "nhỏng", bởi nhác thấy mấy cây hoa đẹp bên đường. Thứ cây là lạ có bông nho nhỏ màu hồng nhạt đang nở rộ, nở khắp trên các ngách lá cành, thật dễ thương. Thì ra là cây hoa Đào đậu. Ông lão ở nhà cười vui có khách ghé hiên nhà, nói thứ cây bông dễ trồng mà, khỏi chăm, mau lớn mau có bông. Có vẻ như thứ cây hoa này hạp với thổ nhưỡng của miền đất pha cát vàng ở xứ Ninh Bình Thuận này.

Thử hình dung nếu có những rừng hoa Đào đậu nằm xen những rừng dương xanh xung quanh mấy hồ nước trong xanh mát mẻ ở gần đây, những Bàu Sen, Bàu Trắng ấy, nằm giữa vùng đồi non cát vàng, sẽ như những ốc đảo nhỏ trong sa mạc thu nhỏ ở bắc Bình Thuận, có khi lại là một nơi vui chơi thú vị.

Lại thử hình dung xem nếu về miền đất này, khách phương xa tới, từ trên đỉnh đồi ngó xuống, từng mảng hoa Đào đậu hồng hồng trắng trắng ném khắp trên đồi cát lúp xúp chạy suốt về xa, hay ngó dọc theo con lộ 715, màu hồng phớt cong cong vẽ trên nền cát vàng uốn theo con lộ nhỏ cứ kéo dài mãi ra hướng biển về làng chài Hòa Thắng hay về làng dừa Mũi Né. Biết đâu  nào khung cảnh nơi này sẽ rất riêng tư và đẹp thêm nhiều lắm.

Thứ Ba, ngày 03 tháng 2 năm 2015

Ảnh.



Vẫn là nhà thờ gỗ Pleiku trong nắng Phố Núi.
Lên đây lần nào cũng ghé thăm.


Thứ Hai, ngày 26 tháng 1 năm 2015

Một chút Măng Đen.

Ngồi sau tay lái vi vu trên các nẻo đường và khám phá những cung đường mới, những miền đất lạ là một thú vui của nhiều bè bạn.
Được nghe nói về nơi này với nhiều thú vị, lãng mạn như là một Đà Lạt thứ hai trên vùng đất cao nguyên dễ thương. Chuyến đi chơi xa rộng dài thời gian và một chút tò mò, ghé thăm nơi này một ngày mưa, thật lạnh và thật vắng.
Theo đường xương cá nối Quảng Ngãi Kon Tum, đúng hơn là đường nối quốc lộ 1 ven biển với đường 14 dọc Tây Nguyên, là con đường 24, từ hai phía đi tới đều vượt qua một con đèo nhỏ để tới một thị trấn cũng nho nhỏ hẻo lánh có tên Măng Đen.

Cũng một con đèo ngắn ngăn cách, quanh co một chút vắng lặng giữa hai bên rừng thông nhỏ, cũng một chút mây gió lãng đãng. Cũng một vài biệt thự thơ mộng núp dưới hàng cây xanh, phía xa cuối con đường lặng lẽ bóng ai đạp xe một mình. Cũng chiều lất phất mưa em chưa ướt áo, se se lạnh cần một tấm áo gió mỏng mà vẫn muốn thêm bên mình một cái khoác tay ấm áp của người thương.

Nhiều căn biệt thự mới xây nhưng người thưa vắng, vườn hoang thưa mấy bụi hoa Trâm ổi, Đỗ quyên hay hoa Đồng tiền như là trồng cho có với người ta. Đâu đó những ngôi nhà xây thô đã lâu, gạch đã ố như là người ta dựng lên để giữ đất. Nghe đâu trên này người ta cấp đất cho xây dựng rất dễ nhưng phải xây biệt thự liền, những mong mỏi cho mau chóng hình thành một thị trấn mới với ước mơ du lịch và nghỉ dưỡng. Nhưng chắc sẽ còn lâu lắm.

Tìm kiếm một ít rau xanh, cà chua chín trong vườn thực nghiệm mang theo cho chuyến hành trình còn dài, ghé thăm trại nuôi trồng hoa kiểng của các bạn trẻ kĩ sư canh nông cùng những tâm sự nghiệp nghề, sẻ chia những khó khăn của cuộc sống xa nhà ở miền sơn cước cho hiểu thêm với người đời và niềm hy vọng cho thành công của họ nơi vùng đất mới.

Có thể Măng Đen giống với Đà Lạt chỉ một điều là khí hậu rất dễ thương, vậy thôi, bởi thị trấn hẻo lánh nằm ở độ cao trên ngàn mét nên thiên nhiên cho được thời tiết mát mẻ quanh năm. Có chăng nơi này sẽ là vùng đất gây trồng nên những loài hoa đẹp, những trang trại trồng thêm nhiều rau xanh hay nông trại nuôi dưỡng các giống cá nước lạnh hiếm và có giá trị như cá hồi cá tằm. Và mong sẽ có một ngày, Măng Đen sẽ nhộn nhịp đông vui, se lạnh, màu sắc và riêng tư của một thị trấn vùng cao, điểm dừng chân thú vị trên đường đi về giữa núi rừng với biển cả.

Thứ Hai, ngày 12 tháng 1 năm 2015

Bạn ghiền "phây".

Chuyến đi xa cuối năm. Một vòng Tây Nguyên qua miền Trung tới Quảng Bình rồi trở về. Suốt chuyến đi chơi mười mấy ngày ấy, vừa ôm tài vừa chụp hình, bỏ Nikon xài Iphone, tới đâu dừng chân nghỉ, buông tài là phây liền tới đó, ai lo cơm nước mặc ai, post hình mới phát đã, rồi đọc comment của bài cũ, rồi ngồi đó tủm tỉm cười một mình. 
Bạn bỏ quên blog lâu lâu rồi, lúc rày chơi "phây" cho nó "phẻ", lẹ, thời sự, cười hoài.
Tướng tá dềnh dàng bên con dế nhỏ trong lòng bàn tay, xa xa nhòm tới đôi lúc coi cũng "soang" phết.




Thứ Sáu, ngày 02 tháng 1 năm 2015

2015.


Chúc mọi điều tốt đẹp cho mọi nhà mọi người.

Chủ Nhật, ngày 28 tháng 12 năm 2014

Hoa cao nguyên.

Con đường 14 đi lên cao nguyên dù đã mấy năm rồi, đào bới lên xuống cho tới tận bây giờ vẫn xấu xí gập ghềnh như thế. Nhưng với ai đó đã yêu thích và thường lên thăm Tây Nguyên, nếu có thời giờ dịp này đi lên trên ấy, khi mưa sắp hết và mùa khô đang dần tới sẽ thật dễ chịu và thấy như trong một khung cảnh mới và tâm trạng khác.

Núi rừng xa mờ mờ sương trắng và bên ta mỗi sớm mai nắng lên có lá có hoa đậm đà. Hoa người trồng hay hoa dại bên đường, mỗi loài là mỗi sắc hương. Cây Móng bò lơ thơ hoa tím công viên, một cây hoa Giấy hồng tươi rực rỡ trước cổng nhà ai hay những bụi hoa dại bên đường lạ lẫm, giữa nền trời xanh mênh mang thoáng đãng làm nhẹ lòng du khách. Có hai thứ hoa cảm thấy như là riêng tư của cao nguyên mùa này có lẽ là Dã quỳ  và hoa Cà phê.

Lâu lâu ở trên đường đi, một bụi Dã quỳ trong ngày nắng nhìn đã thấy từ xa xa, vàng rực lên một góc. Loài hoa dại bên đường ấy hình như ít được người ta để ý bởi nó chỉ như nằm ở bên lề hay ranh giới giữa những khu vườn, trong năm lá xanh ngắt, bụi tốt tươi cao ngang tầm mắt, chỉ tới mùa hoa nở mới trở nên rực rỡ khắp nơi. Hoa Quỳ, Dã quỳ hay Cúc Dã quỳ, cái tên nào cũng thật dễ thương, có lẽ chỉ dành cho người hoài niệm và du khách phương xa. Hiếm hoi những vạt Dã quỳ trải dài đường đi xưa kia, bởi tiếc là nó chẳng được người ta cưng chiều và gìn giữ lấy từ mùa này sang mùa khác, để những bụi Dã quỳ cứ tự mình mọc dại, tới mùa ra hoa, kết trái rồi lại phát tán đi những mầm cây, loanh quanh cứ mãi ở bên đường.

Hoa Cà phê vào mùa thật dễ thương. Bông trắng muốt mảnh mai mỗi sớm trong làn sương mờ mỏng. Cả một khu vườn rộng, hương thơm ngan ngát dịu dàng cứ quanh quất đâu đó bên mình còn trên cành cây xanh, những bông tuyết trắng đầu mùa tinh khôi vương vãi khắp nơi, chụm đầu lại hay lốm đốm trên mỗi ngách lá. Trong khí trời lành lạnh ấy, bên ly cà phê Ban Mê, thứ bông trắng hương thơm nhẹ nhàng ấy như muốn nhắc rằng mùa Giáng sinh đang tới.
Và, chịu khó chờ đợi bên những cánh hoa xinh, một chút thôi, ta sẽ được gặp và chiêm ngưỡng sự cần mẫn như rong chơi của những cánh bướm cánh ong đang ở đâu đây, sẽ mon men, nhẹ nhàng xà tới rồi mải miết hút lấy hương hoa của đất trời cao nguyên.