Thứ Hai, ngày 08 tháng 2 năm 2016

Ngày cuối năm.

Còn nửa buổi chợ nữa là muốn hết năm rồi. Sáng sớm ra thấy lạ, mấy bữa nay trời bỗng lành lạnh khác với mọi năm, nhiệt độ xuống chừng hai mươi độ, ra đường người ta phải mặc thêm áo khoác vẫn nghe gió lạnh. Người phương Nam vốn không quen chịu lạnh nhưng tới giữa buổi thì nắng nóng rồi, cái nón lá với cái áo sơ mi cài một nút trên cùng, kiểu mặc của các cô các chị bán buôn miền quê Nam bộ ngồ ngộ ấy, không che nổi hết một ngày cái nắng Sài Gòn giữa mùa khô cho những người bán hoa Tết trên đường phố.
Chiều cuối năm, hàng hoa Tết khu Phú Mỹ Hưng một số đã dọn dẹp về nhà, người cho thuê sạp đã bắt đầu gỡ đi khung mái nhà chợ, còn một số đông vẫn lo bán hàng, hàng hoa còn la liệt, còn nhiều lắm, mà thời giờ thì sắp cạn, ngày cuối năm đang ngắn lại dần. Quá trưa nắng đã ngả, cả dãy mai vàng nằm phơi nắng, bông đã nở nhiều và những cánh mai vàng lâu lâu rơi rụng xuống một ít theo cơn gió, theo công lao chăm sóc cả năm trời của người trồng hoa. Chiều cuối năm ngoài chợ, người mua hoa không nhiều bằng người dạo chơi, người bán hoa uống vội ly nước, quệt tay áo ngang miệng đứng dậy mời chào, rồi mắt buồn đuổi theo những bước chân khách dạo xa dần.

Hôm bữa đi chơi về, từ miền Tây lên Sài Gòn, ghé làng hoa Sa Đéc thăm vườn cây và những người trồng hoa. Ngày giáp Tết ở đây nông dân đang chuẩn bị hoa và cây kiểng cho thành phố. Các vườn bông đang mải miết thu hoạch, các loại hoa đang được nhà vườn bao bì đóng gói cẩn thận đưa lên xe ba gác, xe tải chở về thành phố hay tới những vùng lân cận.
Ngạc nhiên ở làng hoa Sa Đéc với những cây Trúc mai và cây Hoàng yến thật lớn, cao ngang mái nhà và bông nở vàng rực thật đẹp. Lâu nay ở Sài Gòn chỉ thấy những bụi nhỏ bông vàng dễ thương. Có rất nhiều loại hoa được trồng ở đây, năm nay thấy hầu hết những hoa ngắn ngày, màu sắc và bình dân. Mấy chị mấy cô miệt mài làm việc, thấy khách thành phố ghé thăm vui cười trò chuyện và cho phép chụp ảnh. Hỏi thăm một chút, thì ra làm bông cũng cực chớ, cực hơn làm lúa chớ không thua. Nhìn cây bông, hoa lá được vậy là bao nhiêu công sức. Năm nay thời tiết thất thường, làm bông không được như mọi năm.
Chợt nhớ ít bữa trước đọc tin ở đâu đó, thấy người ta nỡ dẫm đạp lên không xót thương vườn cây hoa ở nơi công cộng hay chuyện nhà vườn trồng hoa Tết ở một vùng quê, hoa kiểng chăm sóc tới ngày đơm bông chuẩn bị mang bán Tết, bỗng một sớm mai thức giấc thấy những chậu hoa kiểng của mình bị người ta đêm hôm tới phá tan nát hết. Nhìn hình ảnh những gốc bông bật rễ héo hon khắp nơi, thật xót thương cho người nông dân và oán giận kẻ ác. Thấy báo chí đăng tin rồi cũng thấy im nhưng thật buồn vì sao thế trong xã hội bây giờ nảy sinh nhiều điều ác.

Dạo lại một vòng khu chợ hoa Phú Mỹ Hưng, đêm cuối năm sắp hết, chỉ còn hơn hai giờ đồng hồ nữa là tới giao thừa mà vẫn còn những người bán hoa vẫn còn đứng ngoài chợ. Và hoa nữa, hoa kiểng còn nhiều lắm. Nhà quản lý khu chợ đã cắt điện mất rồi, chợ hoa Phú Mỹ Hưng bây giờ tối thui. Ở một góc kia mấy chiếc xe tải đang bốc xếp lên xe để chở về nhà những cây kiểng có giá trị một chút là những bụi lớn bông giấy đỏ, chậu bông Sứ hay những cây bon sai lâu niên. Ở ven lề phố dưới ánh sáng nhàn nhạt của những cây đèn đường, những người bán hoa với một vài người khách trễ vẫn còn mua bán. Âu cũng là an ủi bởi tới giờ này người bán hoa biết chở bỏ đi đâu cả đống hoa kia cho kịp giờ trở về nhà đón năm mới với con cái của mình, những là bụi bông cúc, vạn thọ, bụi hướng dương, mùng gà..

Chiều cuối năm dạo quanh chợ hoa Tết định lòng tìm chụp lấy một tấm hình hoa đẹp làm thiệp chúc mừng năm mới, năm trước rồi năm này, bắt gặp những ánh mắt thoáng buồn giữa rừng hoa màu sắc, sao cứ thấy chạnh lòng nghĩ tới họ, những người trồng hoa và người bán hoa. Mau về nhà thôi, về đi kẻo con cái tụi nó đang trông...
Ngoài đường lúc này vẫn thỉnh thoảng chợt rộ lên tiếng xe máy vội vã chạy về nhà. Đã có tiếng lục bục của pháo bông đón năm mới, nhìn về phía trung tâm thành phố ánh sáng xanh đỏ sáng rực một góc trời.

Thứ Năm, ngày 28 tháng 1 năm 2016

Nam Ô.

Tiên Sa nhìn sang, bên kia bờ vịnh là Hải Vân sơn, xéo một chút là Nam Ô.

Nam Ô khi xưa là một làng chài thanh bình, làng quê có cát trắng, có sông có biển có núi non phía xa xa. Vùng đất ấy nằm dưới chân Hải Vân sơn cong cong cuối bờ vịnh đẹp bên cửa một con sông nhỏ và trông ra biển Đông đón nắng sớm ông mặt trời. Với những người dân làng chài ở đây thì con cá con tôm đánh bắt được trong mỗi mùa đi biển làm cho nơi này được người ta nhớ tới với địa danh cùng với sản vật của biển.

Đà nẵng nổi tiếng với mắm cá Cơm và vùng Nam Ô này thì nức tiếng với nước mắm một thời.
Mắm cá Cơm Đà Nẵng, mở nắp hũ mắm là nghe thơm phức, tuy có hơi mặn nhưng người nội trợ khéo tay và siêng năng ở nhà sẽ nêm nếm thêm một chút gia vị là vừa miệng. Phải thêm dĩa thịt heo ba rọi, bánh tráng và lặt thêm ít rau vườn, mấy trái cà tím nữa để ăn cơm hay ăn nhậu đều bén ngót. Ta sẽ thấy con mắm mềm mà dai, hương vị đậm đà khác hẳn với mắm cá Cơm ở các miền biển khác.
Còn nước mắm Nam Ô là hàng nước mắm thơm ngon thương hiệu từ lâu rồi nhưng một thời tưởng chừng mai một vì nước mắm công nghiệp và hóa chất lên ngôi chiếm lĩnh thị trường, đẩy dòng nước mắm thủ công truyền thống trở về loanh quanh ở làng.
Làng chài Nam Ô vẫn chờ những mùa cá về, các bà má vẫn làm thứ nước mắm theo truyền thống, nhưng người ta chỉ nấu nước mắm để cho nhà mình xài, quen rồi, để gởi cho người thân, con cháu ở xa hay làm quà biếu bè bạn. Thế rồi người đời cũng biết, rằng nước mắm công nghiệp dẫu có thơm có rẻ cũng làm sao bằng được nước mắm ủ nấu theo cách dân gian. Và bây giờ Đà Nẵng lớn lên, đẹp thêm, nhiều người yêu thích thành phố Đà Nẵng, người ta cũng biết tới và thích nước mắm Nam Ô nữa. Thứ nước mắm màu hổ phách mà trong trong sóng sánh, thơm lừng, bởi nước mắm Nam Ô khó tính, lựa cá theo mùa biển lặng, lựa muối, lựa nắng và lựa cả giọt mồ hôi cùng rất nhiều thời gian của ngư dân và người làm mắm.

Nơi này còn có một điều đáng nhớ nữa với những ai có tâm hồn ăn uống, là món gỏi cá Nam Ô. Đi ngang nơi này chắc chắn ta sẽ kiếm một quán ăn và hỏi thăm món gỏi cá ấy.
Mặt trước là cửa quán, con sông chạy ngang sau nhà, một vùng nước loang nhẹ nhàng là nhánh sông Cu Đê đổ ra biển, xa xa kia là dãy núi xanh mờ Hải Vân Sơn. Phong cảnh thật dễ thương khiến người ta hài lòng không tiếc thời gian để ngồi với nhau nhâm nhi trò chuyện.

Gỏi cá Nam Ô từ những chú cá Trích nho nhỏ thuyền ghe đi biển mới đánh bắt về, người đầu bếp làm gỏi theo cách riêng ở đây rồi mang ra cho khách một dĩa gỏi cá tươi rói ngọt ngay. Thêm một ít bánh tráng, mà phải là bánh tráng Đà Nẵng nha, đầy đặn một chút, một ít rau thơm vườn, có rau rừng thì tốt không thôi thêm vào chuối chát, lá Xoài non, ít ngọn lá Đinh lăng là đủ. Ngồi nhâm nhi gỏi cuốn cá Trích với non nước, là núi ở xa xa, là nước sông Cu Đê đang đứng, là ông mặt trời đang đi xuống khuất dần sau dãy Hải Vân Sơn, ráng chiều đang nhạt và chai rượu vơi dần. Món ăn nhẹ nhàng, dân dã thôi mà đi khỏi là thấy nhớ, là bữa sau nếu còn chơi ở Đà Nẵng thế nào cũng ghé lại. Ai đó có đi ngang Nam Ô ráng để dành bụng ghé vô quán nhé, không thôi có đi chơi ra ngoài Huế, hoặc vô thăm Hội An hồi nào trở về ghé cũng được.

Nam Ô dễ kiếm bởi đường từ Huế vô, qua khỏi hầm theo đường về Đà Nẵng sẽ đi ngang một cây cầu có tên Nam Ô, tới đây là xe chầm chậm lại được rồi. Bây giờ thì làng chài ấy khác với ngày xưa, chạy xe ngang, bên ngoài thấy nơi này cũng giống như mọi nơi phố thị, nhà ống, biển hiệu tiệm quán. Nam Ô giờ là phường là quận thuộc thành phố chớ không còn làng. Đi sâu vô rồi cũng tới bãi cát, tới biển nhưng làng chài mai mốt không biết có còn bởi chạy dài bờ biển miền Trung, thấy nơi nào cũng thật đẹp và luôn hấp dẫn những là quy hoạch với đầu tư.

Đôi lần ghé quán gỏi cá có một giàn bông giấy bên bờ nước, nhóm bạn thường ngồi nhậu dưới giàn bông lúc cuối ngày, ngắm sông nước núi non trong ráng chiều cùng thưởng thức món gỏi cá Nam Ô. Một lần chợt nhớ đôi bạn trẻ blogger dễ thương, ngày ấy đi chơi đâu về ghé gỏi cá Nam Ô rồi viết bài nhem thèm người ta. Không biết lúc này mấy tụi nó tung tăng đâu rồi, có còn nhớ không xứ ấy Nam Ô... Nơi có những con cá Trích cá Cơm vẫn theo ghe thuyền về những mùa cá tháng Ba tháng Tám, nhỏ nhắn mong manh thôi mà đã làm nên tên tiếng Nam Ô, và vẫn khiến người ta đã tới đã biết, có đi đâu đó xa xôi rồi cũng sẽ nhớ quay về.

Thứ Tư, ngày 13 tháng 1 năm 2016

Bình cứu hỏa và cô bé tiệm rửa xe.

Coi báo mạng mấy bữa nay thấy người ta nói nhiều về cái bình cứu hỏa trên xe ô tô, và cái văn bản thông tư số mấy mấy đó bắt buộc người ta phải tự trang bị bình cứu hỏa trên mỗi xe, rồi phú lít sẽ kiểm tra kiểm soát, sẽ phạt tiền nếu không có bình trên xe...
Có người nói, vụ này dân kiện nhà nước xử sao ta? Tui mới mua chiếc xe từ hãng, hãng được nhà nước cấp phép, nhà nước thu thuế cả của hãng, cả người xài xe, tụi tui mua xe xài trả tiền thuế cho nhà nước quá trời luôn, chẳng giống nước nào, chẳng giống ai, thuế vô gấp hai ba lần giá trị chiếc xe luôn. Cũng nhà nước kiểm xe, mới cấp chứng nhận an toàn về kĩ thuật và môi trường cho xe tui chạy đây, đúng luật giao thông luôn. Tại sao bữa nay lính cứu hỏa ra đường bắt phạt tui là sao? Và tất cả các chứng nhận an toàn của các phương tiện đang chạy trên đường từ nay là đồ bỏ hết sao? luật lệ gì kì cục vậy.

Buổi chiều đi rửa xe, cô bé quản lý ở tiệm đưa cho một bình chữa lửa nhỏ xíu xiu, nói chú lấy để trên xe đi, bữa nào trả tiền cũng được, không thôi đi đường lỡ phú lít thổi lại tốn tiền, vừa mất thời gian lại mua nực nội vào người.
Cô bé bỗng hỏi, chú thấy cái dzụ bình cứu hỏa này sao? Rồi nó chỉ cái tem trên kính xe, cháu cứ nghĩ, luật đã cho phép chiếc xe chạy tới đúng ngày này tháng này năm hai mười sáu, đây là chứng nhận an toàn cho chiếc xe, bấy nhiêu là đủ. Hình như luật chỉ qui định trang bị bình cứu hỏa cho xe chuyên chở công cộng, là chở hành khách hoặc là hàng hóa dễ cháy nổ. Khi không ra cái thông tư cứu hỏa lãng xẹt. Nghe chừng cô bé cũng đọc kĩ luật đường bộ.
Hai cô gái loay hoay một hồi không kiếm được chỗ mô cho "dễ thấy dễ lấy" như yêu cầu của mấy ông cứu hỏa, giỡn với nhau hỏi tại sao những ông trùm kĩ nghệ xe hơi Âu Mỹ cả trăm năm nay, từng sản xuất hàng triệu triệu xe hơi cho cả thế giới này xài, và công nghệ ô tô với biết bao nhiêu kĩ sư giỏi thiết kế nội thất mỗi ngày thêm tiện nghi tại sao lại không thiết kế nổi một chỗ chứa bình chữa lửa trên xe chớ?
Cô bé ém cái bình xấu xí ấy vô nơi vẫn để ly cà phê hàng ngày rồi nói, hổm rày mới để ý, không thấy chiếc xe con nào có chỗ chứa cái bình chữa lửa, dù là bình rất nhỏ. Dường như không được ưng ý, hai đứa nhỏ khúc khích cười: trông vô duyên thật, làm xấu cả cái xe của chú. Nhưng thôi kệ, chú cứ để đại chỗ đó, thà có cho nó lành. Mà cháu dặn thêm chú, đừng để xe ngoài nắng, lỡ nóng cái bình nó... nổ thì phiền, còn nữa, nếu mà xui rủi lỡ có cháy xe thì bỏ xe đó mà chạy cho lẹ, cho xa nha chú, rồi a lu 114 kêu cứu hỏa tới cho họ có việc mà làm, he he...

Nhìn cái bình chữa lửa kế bên thấy vô duyên thật, làm xấu mất cái xe và luôn có cảm giác bất an, tất nhiên chỉ để làm vì, để lỡ xui xẻo mà gặp mấy chú phú lít chưa bao giờ thấy dễ thương đỡ phải đôi co, nhưng rồi cũng phải mang nó quăng vô cốp xe. Lại thầm nghĩ, thà rằng bỏ tiền thuế nuôi cô bé tiệm rửa xe làm quan chức có khi đỡ uổng phí, vì chắc chắn là nó không nghĩ ra cái khoản bình chữa lửa trên xe hơi ấy đâu. Bởi ít gì nó cũng hiểu luật một tí, hiểu cứu hỏa một tí, rằng luật với luật thì không được chửi nhau, rằng chữa lửa là việc của ông cứu hỏa và còn biết khuyên bảo người ta, nếu xui xẻo đụng chuyện cháy xe thì mau bỏ cả xe lẫn bình mà dzọt cho lẹ.

Thứ Bảy, ngày 02 tháng 1 năm 2016

Chúc mừng Năm mới.


Năm mới 2016, chúc Sức khỏe, Hạnh phúc, Niềm vui
và những điều tốt đẹp cho mọi nhà, mọi người. 

Thứ Năm, ngày 24 tháng 12 năm 2015

Giáng Sinh vui.


Sài Gòn hàng năm, cứ tới dịp Giáng sinh và gần vào năm mới dương lịch là khí trời dịu dàng lại một chút, có năm trời trở lạnh. Chỉ được ít ngày thôi, những ngày cuối năm hiếm hoi ấy nhưng thường thì những ngày này là những ngày khí hậu dễ chịu nhất trong năm.
Mùa Giáng sinh năm nay Sài Gòn lạnh sớm. Mấy bữa trời mù, cả ngày không có nắng, mát mẻ và mọi người ra đường cũng muốn trưng diện một chút, nhất là các bạn trẻ.
Sắp tới Giáng sinh nhận được một vài tin vui, vui quá. Tất nhiên những tin vui vui quá ấy từ phía các con, luôn là như thế, những tin vui ở xa về. Niềm vui ấy nửa muốn chia sẻ cùng bè bạn người thân lại nửa muốn ôm giữ để cảm nhận. Cũng muốn nói với các con của mình cùng các bạn trẻ khác nữa, là sự tiến bộ trong học hành hay làm việc, sự trưởng thành trong cuộc sống của con cái luôn là kì vọng, là mong đợi của các bậc cha mẹ. Với gia đình nào cũng vậy.
Nhân ngày Giáng sinh có câu chuyện này muốn kể với Hai và Nhí, cũng muốn chia sẻ cùng bạn bè nữa, vui lắm.

Chuyện là ở nhà, bạn Nhí nhỏ năm nay sẽ hết lớp 12, bạn ấy gởi hồ sơ xin vô hai trường đại học mà bạn ấy thích. Dì Ba hơi lo lo, nhắc Nhí nên kiếm thêm trường gởi thêm hồ sơ đâu đó nữa cho chắc ăn mà chưa kịp làm.
Thường là vào dịp này hàng năm, các trường đại học ở nước Mỹ sẽ gởi thơ trả lời cho các bạn học sinh lớp cuối trung học đã gởi hồ sơ xin vào học năm tới. Ở nhà mình có một người ngày nào cũng ngóng, trông, chờ một lá thơ hồi đáp từ một trong hai ngôi trường mà bạn Nhí đã yêu thích. Người đó là dì Ba của Hai và Nhí.
Gần ngày lễ Noel, bữa nay như có linh cảm, dì Ba ngồi phòng khách với ly cafe từ sớm, có ý chờ xe thơ dù biết rõ giờ xe tới hàng ngày phải chừng giữa buổi. Hồi hộp khi nghe tiếng chiếc xe thơ chạy tới nhà và đậu lại trước cổng rồi nín thở chờ bước chân người trên bậc thềm. Thật lặng yên để nghe tiếng lạch cạch của nắp thùng thơ rồi lại khe khẽ theo tiếng chân người đưa thơ bước đi xa dần. Vẫn phải ráng đợi chờ thêm chút nữa cho tiếng máy xe nhỏ dần chạy xa khỏi cổng là dì Ba nhào tới nơi thùng thơ. Bữa nay có thơ, mà có tới ba lá thơ của một trường đại học. Lá thơ thứ nhất thông báo Nhí nhỏ của dì Ba được nhận vô trường. Lá thơ thứ hai trao đổi một số điều và lá thơ thứ ba thông báo bạn Nhí sẽ nhận được học bổng của nhà trường, là hai chục ngàn cho một năm và trong suốt bốn năm học tới.

Dì Ba, Nhí và bạn, một buổi đi tham quan trường ĐH.
Phải đọc đi đọc lại những lá thơ nhiều lần cho chắc ăn rồi mới điện thoại cho cha mẹ Nhí hay, biết là dì Ba sẽ mừng vui như thế nào sau khi nhận tin này và đó cũng là câu chuyện vui vui quá của cha mẹ Nhí mấy bữa nay. Xin một tràng pháo tay thưởng cho bạn Nhí nhỏ nhà mình nào. Lễ Noel này, cha Nhí sẽ đưa mẹ đi lễ ở ngôi nhà thờ mới, vừa được xây dựng xong ở gần nhà mình.
Có một điều muốn nói với các con ngoài sự nuôi dưỡng và chăm sóc của cha mẹ và dì Ba, đây là nguồn kinh phí đầu tiên con nhận được từ người khác, một trường đại học ở nước Mỹ lo cho con ăn học. Con phải biết và ghi nhớ điều này, để mà hàm ơn và để ráng học.

Giáng sinh tới rồi và bước vào năm mới, cầu chúc an lành và hạnh phúc. Mong cho mọi điều tốt đẹp luôn tới với các con, tới các bạn bè và mọi người ở khắp nơi.

Chủ Nhật, ngày 13 tháng 12 năm 2015

Rồi em sẽ nhớ đến nao lòng.


Lúa vàng ở khắp nơi. Một màu vàng dịu dàng của mùa lúa chín trải dài cả mấy chục cây số. Rời quốc lộ 1 quẹo vô tỉnh lộ, bắt đầu từ khúc cua ngã ba Bốn tổng về tới tận nhà là đồng lúa, lúa chin vàng dưới nền màu xanh của xóm ấp, cơ man nào là lúa.
Bên đường, một đầm sen lạc giữa đồng lúa vàng, những bông sen muộn và gương sen lô nhô lẫn với lá xanh phủ kín mặt đầm. Loáng thoáng lẫn trong đám lá hoa sen là bầy vịt nhà ai đang tắm mát trong đầm. Lâu lâu xe chạy qua một cây cầu, một con kinh ngang. Từ trên cầu nhìn xuống thấy dòng kinh đào thẳng tắp, nhỏ dần và dài miên man mang nước chảy mãi về đâu.

Bữa nay em về quê thăm mẹ. Đã lâu rồi em mới lại được đi giữa cánh đồng quê mình, được trở về thực tại cùng một màu vàng của lúa chín, mênh mông hương vị mùa màng, một hình ảnh dù bao nhiêu năm xa em vẫn thường nhớ.
Nghe dượng Ba chỉ, về dưới má bây giờ là khỏi đi theo đường cũ về Ô Môn nữa nha. Năm nay có con lộ mới, đường về gần hơn một chút, dễ đi hơn một chút. Qua khỏi cầu Cần Thơ cứ chạy thẳng, hồi tới ngã ba Bốn Tổng, quẹo ngã ba ấy là gặp con lộ mới làm xong. Lộ mới đường lớn ngon lành, mấy cây cầu cũng mới, cũng lớn luôn. Xe cứ tới miết qua hết ba con kinh ngang, đếm đủ ba cây cầu là về tới cổng nhà má rồi đó. Nhớ nghe, xuống tới ngã ba Bốn tổng một ngàn là quẹo mặt liền nghe. Ai đó trên xe cười cười hỏi nhỏ, có cái ngã ba "Bốn tổng một ngàn", ở miền Tây quê mình có những địa danh nghe ngồ ngộ ha?

Mẹ đó, vẫn thói quen sáng sáng ở trong khu vườn nhà, nón lá và tấm lưng đã còng, hết loanh quanh bên mộ cha lại chăm chút mấy cây ăn trái, nhổ ít cỏ dại.
“Mấy đứa đã dzìa tới nơi rồi sao?” Ôi! Nụ cười của mẹ, dịu dàng trong miếng trầu cay. Em được ôm lấy mẹ già trong vòng tay của mình, nhẹ bỗng. Em được thấy khóe mắt mẹ cũng đang cười, bề bộn những nếp nhăn… Con đã về bên mẹ đây, về để cùng anh chị em mừng thọ với mẹ nè.
“Bây đã ăn cơm chưa đó? Để má nói con Năm nó đi nấu”. Mẹ hỏi rồi tới bên bộ ván ngựa, vói lấy cơi trầu và cây quạt, mẹ quạt cho em như thuở còn thơ bé, gió có hương cốt trầu của mẹ.

Ở trước nhà vẫn là hàng rào bông trang ngăn cách khoảnh sân rộng với con lộ nhỏ ven kinh, bữa nay bông trang cũng nở vàng rưc đón em về. Còn phía ngoài kia là con kinh đào chạy dọc theo xóm ấp, hay nói đúng hơn là xóm ấp mọc lên dần, chạy dọc hai bên bờ của dòng kinh từ thuở sơ khai. Dòng nước mỗi lên xuống mỗi ngày ấy mang nước về cho đồng lúa quê em, miệt mài năm này qua năm khác. Dòng kinh ấy cũng bao năm tháng là đường đi lối về quen thuộc cho ghe thuyền lớn nhỏ của thảo dân sinh sống ở những xóm ấp ven kinh từ bao đời nay. Ghe chở các mẹ đi chợ, chở con nít đi học, ghe chở hàng hóa chở lúa… lao xao trên những dòng kinh.
Có tiếng ồn ào vọng tới từ phía bên kia bờ kinh, là một nhà hàng xóm đang có đám. Cái cổng chào đường lên xuống mé sông được kết bông vải lụa màu nổi bật từ xa báo hiệu cho người ta biết nhà có đám, là đám cưới. Ở bên ấy thanh niên nam nữ họ đang uống rượu, nói cười và ca hát, vui quá. Đám cưới quê, có ai đó tay vẫy chào mời gọi, nếp người quê mình thật dễ thương, lạ mà như quen, xa mà như gần, bao nhiêu là nhớ.

Anh Tám nói năm rồi mẹ bịnh nên năm nay yếu đi nhiều. Mẹ ở nhà hồi nào giờ vẫn siêng ra vườn mỗi ngày, dọn cỏ hoặc làm chút gì đó, vừa là nhớ vườn vừa là hoạt động tay chân cũng tốt cho người già.
Lúa nhà mình cũng sắp tới ngày gặt. Năm nay giá lúa không cao, trừ hết chi phí chắc còn được chừng hai triệu đồng một công. Nhà nào ít ruộng, có năm bảy công năm nay là đói. Còn những nhà ít hơn hay không có ruộng thì đi làm mướn, làm cỏ, gặt thuê, con cái thì cho lên Cần Thơ hay xa hơn như Bình Dương làm công nhân khu công nghiệp. Xóm ấp bây giờ thanh niên cũng vắng vẻ, đi đâu xa hết, tết nhất giỗ quải mới trở về.
Hổm rày mưa hoài. Mưa nặng hạt làm cây lúa ướt trĩu nặng. Lúa ướt gặt về không có nắng phơi, thương lái mua lúa ướt lại ép giá như mọi năm thôi. Điệp khúc nhà nông năm nào cũng vậy. Người nông dân quê em cực suốt cuộc đời trên ruộng lúa chỉ mong trời đất thuận hòa chớ biết trông nhờ được ai.

Ít bữa rồi em sẽ lại đi, sẽ phải trở lại công việc và cuộc sống của mình ở một thành phố cách xa mẹ nửa vòng trái đất.
Rồi em sẽ nhớ đến nao lòng dòng nước chảy ngang nhà, thuở tấm bé những trưa hè trông mẹ đi chợ về trên con kinh mùa này lục bình ở đâu về nhiều thế.
Rồi em sẽ rất nhớ ở góc nhà có tấm ván ngựa, có cây quạt và cơi trầu của mẹ, nhớ đôi bàn tay run run, mẹ ngồi đó nghiền nhỏ lá trầu trong cối, để thèm bàn tay mẹ quạt cho một miếng. Nhớ dáng mẹ lui cui trong vườn, rồi lại thèm được mẹ hỏi bây ăn cơm chưa và để được chăm lại mẹ, dù chỉ một chút gì.
Rồi em sẽ nhớ, khi quê nhà mình đang vào mùa gặt, khắp nơi một màu lúa vàng, sợ mùa này lại mưa nhiều và nỗi lo mọi người ở nhà phải bán lúa ướt.
Có ai đó hỏi tại sao những người mình thân thương mà cứ phải sống cách xa nhau như thế. Có ai nhắc tiếng cu gáy ở đâu đó, như là ở mấy bụi chuối sứ phía bên kia bờ kinh ấy. Tiếng cu gáy chiều cúc cù cu cu buồn, nghe buồn thiệt.

Thứ Bảy, ngày 28 tháng 11 năm 2015

Với con.

Có một bữa nào thấy bé ngồi học say mê, lén chụp tấm hình để đó. Có một bữa nào thấy bé miệt mài ngồi với máy tính từ sau bữa cơm chiều, ngồi miết tới khi làm xong bài tập để kịp gởi đi trả bài trước nửa đêm. Có một bữa nào nghe dì Ba điện thoại méc hồi hôm thức học bài tới mấy giờ sáng nhỏ mới chịu đi ngủ.
Ây dà! Biết là cái tính xấu coi mọi việc hay là bài tập cứ để đến cận ngày, nước đến chân mới nhảy, riết quen rồi sẽ thành tật. Nhắn nhủ với bé sẽ phải sửa cái tính ấy đi mau, ngủ ít sẽ hại sức mình và chất lượng công việc sẽ ảnh hưởng nhiều. Học hành hay định làm một việc gì đó ta phải luôn có một kế hoạch. Nên tạo được thói quen tốt ấy.

Sinh nhật của  Nhí nhỏ năm nay nhằm ngay dịp lễ Tạ ơn, gần cuối tuần chắc là mọi người đều được nghỉ một vài ngày phải không? Hãy nghỉ ngơi đi một chút và chắc luôn là chị Hai sẽ cho bé đi chơi đâu đó, ăn uống  chút gì hoặc đi xem phim cho vui vẻ.
Mới đó bé tẻo teo mà bữa nay đã hết nửa năm học cuối phổ thông rồi, thời gian nhanh quá. Chúc mừng sinh nhật cho Nhí nhỏ nhé.

Lúc nhỏ Nhí đã thích chơi búp bê barbie, ké cửa đồ chơi của chị Hai. Có tấm hình chơi búp bê lúc nhỏ nè, không nhớ lúc đó là mấy tuổi nữa, chỉ nhớ là những hình ảnh lúc nhỏ của các con đều là tay máy của bố, chớp được kịp thời một khoảnh khắc nào đó. Ít lâu nay những cô nhỏ búp bê barbie xinh xinh ấy được xếp trong những hộp giấy và mẹ mang cất vào một góc tủ để dành đó kỉ niệm tuổi thơ của hai chị em.

Thêm một sinh nhật nữa xa bố xa mẹ và mẹ lại nợ thêm hai chị em một món quà nhỏ sinh nhật hàng năm. Quà nợ năm nay là búp bê bằng len, hàng ngày mẹ các con vẫn móc những cô bé búp bê xinh xinh với nhiều mẫu trang phục khác nhau. Hãy lựa chọn đi nào, cũng dễ thương chớ phải không, và mẹ càng nợ lâu thì hai chị em sẽ có nhiều mẫu em bé hơn để mà lựa chọn.
Thật là thú vị nếu có một bữa đi học về, ai đó bỗng nhìn thấy mấy em bé này ở trên bàn của mình, mỗi em một kiểu áo, một kiểu tóc, và đang mỉm cười chào chị Nhí mới đi học về.

Thứ Bảy, ngày 31 tháng 10 năm 2015

Ảnh: Làng gốm ngoại thành.

Về thăm Bát Tràng.
Nghệ nhân, học trò với những sản phẩm gốm sứ dễ thương.


Thứ Hai, ngày 26 tháng 10 năm 2015

Ảnh.



Trời Thu đất Tràng An. 

Thứ Bảy, ngày 03 tháng 10 năm 2015

Đồi Cù.

Đồi Cù bên hồ X.Hương
Vượt qua hết con đèo quanh co vắng lặng nằm dưới những cây thông già thẳng thớm mọc thành rừng cao thấp, mọc xen cả trên những vách đá cheo leo, bầu trời chợt sáng lên với khoảng không ánh nắng và màu sắc hoa lá trên hàng rào một vài căn biệt thự xinh xắn lặng lẽ bên đường. Đà Lạt hiện ra là một hồ nước rộng lớn và xanh trong nằm dưới một thung lũng thơ mộng. Hàng liễu rủ vươn ra một góc hồ, xa xa là mấy cỗ xe, mấy chú ngựa non hững hờ gặm cỏ bên bờ hồ và một con đường nhỏ chạy vòng quanh, bên kia là một vùng đồi thoai thoải cỏ xanh chạy tít ra xa, điểm trên nó là những cụm thông già chụm vào với nhau từng cụm hay đứng riêng lẻ từng cây vững chãi, không biết hồ nước, đồi thông cây cỏ đã có ở đó từ bao giờ.
Đẹp đến nao lòng. Ta sẽ thấy lòng mình thật dịu dàng và cảm giác thấy mến yêu ngay thành phố cao nguyên ấy. Đó là hồ Xuân Hương và đồi Cù, từ rất lâu rồi như là biểu tượng của thành phố mộng mơ Đà Lạt. Và có những ai đó cũng thường hãnh diện từ những ngày xưa ấy, mỗi khi coi lại trong album hình ảnh gia đình của mình kịp có những tấm hình dễ thương bên hồ Xuân Hương cùng đồi Cù thơ mộng.

Ngày ấy ít xe máy, ít ồn ào, đường phố thanh vắng. Ngày ấy Đà Lạt ít nói, hay cười, môi đỏ má hồng dịu dàng, khăn áo ấm trầm tĩnh trên phố. Ngày ấy, hồ nước trong và đồi cỏ cách một con đường nhỏ, tay trong tay quanh bờ hồ trên con đường ấy rồi bước lên đồi Cù, dạo chơi, chạy nhảy và đuổi bắt hay ngồi bên nhau dưới những gốc thông già, thật tự do yên ả và nên thơ cho đám học trò, đám sinh viên hay cho đôi lứa yêu nhau. Ngày ấy có một lần đứng trên đồi Cù, nhìn sang bờ hồ như thấy sương khói và cái lạnh se se rớt lên đôi vai lứa đôi đi trên phố vắng, có ai đó khoác tay ai, khúc khích cười và chia nhau nắm hạt Dẻ nóng ủ ấm trong túi áo khoác pardessus. Ngày ấy có đồi Cù nằm bên mép nước hồ ngay trung tâm thành phố, là của chung mọi người.
Bây giờ đồi Cù vẫn nằm đó bên bờ hồ Xuân Hương nhưng đã nhiều năm qua không còn là nét thơ mộng riêng tư của Đà Lạt, không còn là nơi vui chơi của mọi người, của dân thành phố hay cho du khách thập phương nữa. Đồi Cù ít lâu nay là một sân golf 18 lỗ chỉ giành riêng cho một số ít người. Xung quanh chân đồi đã rào kín từ lâu, cây dại lúp xúp leo trên hàng rào dây kẽm, chạy dài hết một vòng quanh, làm xấu mất nửa mặt Xuân Hương và hồ nước ấy như cũng biết buồn, ít lâu lại nổi xanh màu rêu tảo. Hồ Xuân Hương với đồi Cù, đôi lứa ấy sao có thể tách xa nhau được chứ.

Tạm cất đi những thắng cảnh khác của Đà Lạt, chỉ cần một hồ Xuân Hương trong xanh với đồi Cù yên ả nằm dưới thung lũng trung tâm thành phố là Đà Lạt của thành phố trên cao, là ước muốn tìm đến cho khách phương xa, cho những đôi lứa yêu nhau và những tấm hình dễ thương của tuần trăng mật.
Lần đầu mới đến thành phố mộng mơ, bữa ấy có đôi trẻ nghe nơi đây có một đồi Cù dễ thương lắm bên hồ Xuân Hương, biết hỏi thăm ai bây giờ, đồi Cù ngày ấy đâu rồi.


Bạn phương xa lên chơi, nghe kể  đồi Cù bèn hỏi đường muốn tới chơi cho biết, thì đồi Cù vẫn còn đó có một lối vô, lại đây ghé mắt mà dòm cho biết thôi nè.


Đà Lạt bây giờ vẫn còn cây xanh, thông reo liễu rủ, nhưng cũng có thêm nhiều những vườn rau xen lẫn và nhà ống cao tầng mới xây, màu sắc, cờ hoa khẩu hiệu, cũng giống như bất cứ thành phố thị xã nào đâu đó đã đi qua.

Đà Lạt với 'đôi trẻ" 25 năm trước và bây giờ.
Đồi Cù.

Thung lũng Tình yêu.







Nhà thờ Con Gà.




Thứ Sáu, ngày 18 tháng 9 năm 2015

Đà Lạt.

Lên với Đà Lạt, những tấm hình khi nào như cũng mang theo ít sương khói.





Thứ Ba, ngày 08 tháng 9 năm 2015

"Mơi tui dzìa à nha".

Bữa nay chắc là đám nhỏ ở mọi nơi đã vào năm học mới hết cả rồi. Mấy bữa rồi nhìn những đứa trẻ về nhà sớm sau lễ khai giảng năm học mới tung tăng ngoài đường lại thấy nhớ con. Bữa nay giờ này ở nơi xa ấy con bắt đầu vào năm học mới, trễ hơn người ta một chút. Mới đó thôi, năm nay đã là năm học cuối cùng cấp phổ thông.

Đường đi học thật đẹp trong nắng sớm. Một chú Sóc vụt băng qua đường thật nhanh còn bọn chim Sáo đứng chơi gần đó thì nghênh mỏ ngó nghiêng. Bên đường những cô cậu trò nhỏ bé học ở cấp dưới đang đứng chờ xe bus của trường trước cổng nhà mình cùng với cha mẹ, cùng với đám cỏ xanh mướt dưới chân mình và những cánh hoa đào bay bay theo gió. Mỗi sớm mai đi học, cây lá như xanh hơn. Những ngày ấm nắng ở đây ít ỏi nên khi những cánh hoa trắng hồng bay dần đi thì sẽ có những bông hoa đẹp khác cứ thay nhau nở, dù ngắn ngủi thôi để làm đẹp mỗi căn nhà, mỗi khúc đường đi.
Qua thăm con sớm khi chớm vào Hè, bé chưa được nghỉ vì phải học bù những ngày nghỉ vì bão tuyết của mùa Đông năm trước. Vậy nên còn được đưa đón bé tới trường mỗi ngày.

Không thể mang giúp sách cặp của con tới tận cửa như phụ huynh bên mình được, nhỏ sẽ không cho mình cơ hội được phụ giúp và có thể nếu làm vậy người ta sẽ cười cho và đơn giản là không có ai làm như vậy. Một bên ba lô sách tập một bên cái máy tính còn ôm theo cuốn sách dày nữa. Đồ nghề đi học ở đây cũng không nhẹ nhàng hơn gì ngày trước. Sách dày, bìa cứng, nặng chịch. Cũng phải thôi chắc còn tranh thủ giờ rảnh học các bài khác. Sách xài tới hết năm, lớp trên có thể mang cho bạn hoặc bán lại cho lớp học dưới, người ta in sách để xài nhiều năm, cho nhiều người. Nhưng chắc là chương trình giáo dục ổn định, kĩ lưỡng nên mới được vậy, chớ không phải như ở đâu đó sách tập bữa nay xài bữa mai kêu đổi mới bữa mốt lại giành nhau in sách giáo khoa kê kích bộn bạc để kiếm chác.
Đám nhỏ cắm cúi bước chân vô lớp. Nhìn cái cử chỉ đứa tới trước mở cửa, giữ lấy cánh cửa mở chờ những người sau đi vô rồi mình vô sau cùng mới đóng lại, nhìn cái nhấp nhấp môi là lời cám ơn cho nhau và nụ cười buổi sáng của các trò thật tươi, thật trong sáng thấy mà yên dạ ấm lòng.

Khi trở về với thực tại, thời gian chơi với con đã sắp hết, còn nhiều những việc khác đang chờ, phải trở về với nó. Sẽ không còn đâu mỗi sớm mai đưa con đi học trong vội vã và chiều xuống cùng nhau chạy sô như những ngày xưa con còn nhỏ. Và năm nay con đã vào năm học cuối.
"Mơi tui dzìa à nha". Sáng ấy trước giờ bé vô lớp học, nói với nhỏ vậy, nó "ơ" một tiếng như ngạc nhiên và tròn đôi mắt, cái miệng xinh xinh như muốn mếu. "Đã nhanh vậy sao... Thôi bố ở lại với con luôn đi, đừng về..."