Thứ Sáu, ngày 27 tháng 2 năm 2015

Qua một cái Tết.


Tết năm nay ở khu chung cư này bà con lối xóm quây lại một góc bãi cỏ trước khu nhà cùng nhau làm một bữa tiệc tất niên. Các gia đình trong xóm mang đám nhỏ tới đây vừa giao lưu vừa vui đón mùa Xuân về.
Khu vườn sáng bừng lên với bánh chưng bánh tét bên cành mai ông địa cùng nụ cười các cha mẹ và tiếng con trẻ vui đùa.
Mỗi năm tới Tết là các bà nội trợ luôn nhiều thêm đủ thứ việc nhà, ngày cuối năm được xả hơi với bữa tiệc buffet ngoài trời ai cũng vui vui quá.

Nhìn mấy tụi nó hết lăng xăng với nhau lại quây quần chơi vui bên ba mẹ, bỗng thấy nhớ nhỏ này quá chừng.
Năm nay Tết về mà không có cha mẹ ở bên, đâu có ai lo cho vui Tết. Nhỏ kêu điện thoại về chúc Tết, nói bên này miền Đông Bắc đang bão tuyết hai ba đợt, tuyết trắng khắp nơi, ngập vườn ngập đường, ngập tới gần hết cây đèn ngoài cổng và mấy bụi cây bố mới trồng mùa Hè. Người lớn ai cũng lo dọn tuyết không à, ở đây có tuyết chớ hổng có Tết, hu hu...
Tội nghiệp hôn.

Thứ Năm, ngày 19 tháng 2 năm 2015

Mừng Xuân Mới.

Thứ Tư, ngày 18 tháng 2 năm 2015

Chợ chiều.

Chợ chiều, lại là chiều 30.
Năm nay người ta đi chơi và ngắm hoa là nhiều, người mua thì ít nên tới giờ này hàng vẫn còn nhiều quá ngoài chợ. Vội vã xe cẩu đi những chậu hoa lớn. Ánh mắt chị hàng hoa bần thần muốn trông chờ thêm một vài người khách muộn. Cậu trai trẻ lặng lẽ, ngồi chờ xe tới chở cây về. Người đi chơi cám cảnh và cảm thấy như mình có lỗi.
Ông mặt trời đã xà xuống ngang tầm mắt, năm sắp cạn rồi, trời thì sắp tối, về đi thôi, về với bữa cơm gia đình, chiều cuối năm đám nhỏ đang chờ cha mẹ ở nhà.

.



Thứ Năm, ngày 12 tháng 2 năm 2015

Cũng một thứ hoa Đào

Tết đang về. Khác với mọi năm, năm nay đất trời phương Nam bỗng trở lành lạnh mỗi buổi tối và sớm mai, hiếm năm nào như vậy, thật thú vị.

Hoa ngoại thành, kiểng miền Tây, mai Thủ Đức... đang đổ về Sài Gòn cho người đón Tết. Lá hoa đua sắc mọi nơi chợ lớn chợ nhỏ. Cận Tết, người rảnh rang rủ nhau đi về tận Sa Đéc ngắm hoa, người lên Đà Lạt có Mai anh đào đang nở rộ thật đẹp. Hoa kiểng miền Nam rất đa dạng bởi đất trời miền nhiệt đới. Chỉ cần ngó thứ cây giản dị nhất là cây bông giấy thôi, nhà vườn người ta chăm sóc thật khéo, tới gần Tết là bông nở khắp, chỉ một vài chậu mà rực rỡ cả một góc chợ hoa.

Nhiều năm trước, trên con đường dọc biển từ Bà Rịa đi Long Hải vào giữa mùa nắng ai đó thường để ý thấy hai hàng cây bên đường điểm những bông hoa trắng lẫn hồng nhỏ, một quãng đường đủ dài thanh vắng, là nhớ ở miền biển ấy có một loài hoa mang tên Anh đào. Bây giờ hai hàng cây Anh đào trên một quãng đường dài ấy không còn nữa, như là nó bị bỏ đi và lãng quên sau mỗi dự án, bán mua, chỉ còn lác đác một vài cây trước cổng một khu khách sạn mới hay lác đác đâu đó ở một góc ven rừng.
Những năm ấy nghe người dân ở đây kêu hoa Anh đào, không sao, cho nó "soang", và nó cũng đẹp thiệt chớ. Và nó cũng một thứ hoa Đào, người ta kêu là hoa Đào đậu.

Bữa ấy dừng chân trên đường đi "nhỏng", bởi nhác thấy mấy cây hoa đẹp bên đường. Thứ cây là lạ có bông nho nhỏ màu hồng nhạt đang nở rộ, nở khắp trên các ngách lá cành, thật dễ thương. Thì ra là cây hoa Đào đậu. Ông lão ở nhà cười vui có khách ghé hiên nhà, nói thứ cây bông dễ trồng mà, khỏi chăm, mau lớn mau có bông. Có vẻ như thứ cây hoa này hạp với thổ nhưỡng của miền đất pha cát vàng ở xứ Ninh Bình Thuận này.

Thử hình dung nếu có những rừng hoa Đào đậu nằm xen những rừng dương xanh xung quanh mấy hồ nước trong xanh mát mẻ ở gần đây, những Bàu Sen, Bàu Trắng ấy, nằm giữa vùng đồi non cát vàng, sẽ như những ốc đảo nhỏ trong sa mạc thu nhỏ ở bắc Bình Thuận, có khi lại là một nơi vui chơi thú vị.

Lại thử hình dung xem nếu về miền đất này, khách phương xa tới, từ trên đỉnh đồi ngó xuống, từng mảng hoa Đào đậu hồng hồng trắng trắng ném khắp trên đồi cát lúp xúp chạy suốt về xa, hay ngó dọc theo con lộ 715, màu hồng phớt cong cong vẽ trên nền cát vàng uốn theo con lộ nhỏ cứ kéo dài mãi ra hướng biển về làng chài Hòa Thắng hay về làng dừa Mũi Né. Chắc là khung cảnh nơi này sẽ đẹp thêm nhiều lắm.

Thứ Ba, ngày 03 tháng 2 năm 2015

Ảnh.



Vẫn là nhà thờ gỗ Pleiku trong nắng Phố Núi.
Lên đây lần nào cũng ghé thăm.


Thứ Hai, ngày 26 tháng 1 năm 2015

Một chút Măng Đen.

Ngồi sau tay lái vi vu trên các nẻo đường và khám phá những cung đường mới, những miền đất lạ là một thú vui của nhiều bè bạn.
Được nghe nói về nơi này với nhiều thú vị, lãng mạn như là một Đà Lạt thứ hai trên vùng đất cao nguyên dễ thương. Chuyến đi chơi xa rộng dài thời gian và một chút tò mò, ghé thăm nơi này một ngày mưa, thật lạnh và thật vắng.
Theo đường xương cá nối Quảng Ngãi Kon Tum, đúng hơn là đường nối quốc lộ 1 ven biển với đường 14 dọc Tây Nguyên, là con đường 24, từ hai phía đi tới đều vượt qua một con đèo nhỏ để tới một thị trấn cũng nho nhỏ hẻo lánh có tên Măng Đen.

Cũng một con đèo ngắn ngăn cách, quanh co một chút vắng lặng giữa hai bên rừng thông nhỏ, cũng một chút mây gió lãng đãng. Cũng một vài biệt thự thơ mộng núp dưới hàng cây xanh, phía xa cuối con đường lặng lẽ bóng ai đạp xe một mình. Cũng chiều lất phất mưa em chưa ướt áo, se se lạnh cần một tấm áo gió mỏng mà vẫn muốn thêm bên mình một cái khoác tay ấm áp của người thương.

Nhiều căn biệt thự mới xây nhưng người thưa vắng, vườn hoang thưa mấy bụi hoa đỗ quyên hay đồng tiền như là trồng cho có với người ta. Đâu đó những ngôi nhà xây thô đã lâu, gạch đã ố như là người ta dựng lên để giữ đất. Nghe đâu trên này người ta cấp đất cho xây dựng rất dễ nhưng phải xây biệt thự liền, những mong mỏi cho mau chóng hình thành một thị trấn mới với ước mơ du lịch và nghỉ dưỡng. Nhưng chắc sẽ còn lâu lắm.

Tìm kiếm một ít rau xanh, cà chua chín trong vườn thực nghiệm mang theo cho chuyến hành trình còn dài, ghé thăm trại nuôi trồng hoa kiểng của các bạn trẻ kĩ sư canh nông cùng những tâm sự nghiệp nghề, sẻ chia những khó khăn của cuộc sống xa nhà ở miền sơn cước cho hiểu thêm với người đời và niềm hy vọng cho thành công của họ nơi vùng đất mới.

Có thể Măng Đen giống với Đà Lạt chỉ một điều là khí hậu rất dễ thương, vậy thôi, bởi thị trấn hẻo lánh nằm ở độ cao trên ngàn mét nên thiên nhiên cho được thời tiết mát mẻ quanh năm. Có chăng nơi này sẽ là vùng đất gây trồng nên những loài hoa đẹp, những trang trại trồng thêm nhiều rau xanh hay nông trại nuôi dưỡng các giống cá nước lạnh hiếm và có giá trị như cá hồi cá tằm. Và mong sẽ có một ngày, Măng Đen sẽ nhộn nhịp đông vui, se lạnh, màu sắc và riêng tư của một thị trấn vùng cao, điểm dừng chân thú vị trên đường đi về giữa núi rừng với biển cả.

Thứ Hai, ngày 12 tháng 1 năm 2015

Bạn ghiền "phây".

Chuyến đi xa cuối năm. Một vòng Tây Nguyên qua miền Trung tới Quảng Bình rồi trở về. Suốt chuyến đi chơi mười mấy ngày ấy, vừa ôm tài vừa chụp hình, bỏ Nikon xài Iphone, tới đâu dừng chân nghỉ, buông tài là phây liền tới đó, ai lo cơm nước mặc ai, post hình mới phát đã, rồi đọc comment của bài cũ, rồi ngồi đó tủm tỉm cười một mình. 
Bạn bỏ quên blog lâu lâu rồi, lúc rày chơi "phây" cho nó "phẻ", lẹ, thời sự, cười hoài.
Tướng tá dềnh dàng bên con dế nhỏ trong lòng bàn tay, xa xa nhòm tới đôi lúc coi cũng "soang" phết.




Thứ Sáu, ngày 02 tháng 1 năm 2015

2015.


Chúc mọi điều tốt đẹp cho mọi nhà mọi người.

Chủ Nhật, ngày 28 tháng 12 năm 2014

Hoa cao nguyên.

Con đường 14 đi lên cao nguyên dù đã mấy năm rồi, đào bới lên xuống cho tới tận bây giờ vẫn xấu xí gập ghềnh như thế. Nhưng với ai đó đã yêu thích và thường lên thăm Tây Nguyên, nếu có thời giờ dịp này đi lên trên ấy, khi mưa sắp hết và mùa khô đang dần tới sẽ thật dễ chịu và thấy như trong một khung cảnh mới và tâm trạng khác.

Núi rừng xa mờ mờ sương trắng và bên ta mỗi sớm mai nắng lên có lá có hoa đậm đà. Hoa người trồng hay hoa dại bên đường, mỗi loài là mỗi sắc hương. Cây Móng bò lơ thơ hoa tím công viên, một cây hoa Giấy hồng tươi rực rỡ trước cổng nhà ai hay những bụi hoa dại bên đường lạ lẫm, giữa nền trời xanh mênh mang thoáng đãng làm nhẹ lòng du khách. Có hai thứ hoa cảm thấy như là riêng tư của cao nguyên mùa này có lẽ là Dã quỳ  và hoa Cà phê.

Lâu lâu ở trên đường đi, một bụi Dã quỳ trong ngày nắng nhìn đã thấy từ xa xa, vàng rực lên một góc. Loài hoa dại bên đường ấy hình như ít được người ta để ý bởi nó chỉ như nằm ở bên lề hay ranh giới giữa những khu vườn, trong năm lá xanh ngắt, bụi tốt tươi cao ngang tầm mắt, chỉ tới mùa hoa nở mới trở nên rực rỡ khắp nơi. Hoa Quỳ, Dã quỳ hay Cúc Dã quỳ, cái tên nào cũng thật dễ thương, có lẽ chỉ dành cho người hoài niệm và du khách phương xa. Hiếm hoi những vạt Dã quỳ trải dài đường đi xưa kia, bởi tiếc là nó chẳng được người ta cưng chiều và gìn giữ lấy từ mùa này sang mùa khác, để những bụi Dã quỳ cứ tự mình mọc dại, tới mùa ra hoa, kết trái rồi lại phát tán đi những mầm cây, loanh quanh cứ mãi ở bên đường.

Hoa Cà phê vào mùa thật dễ thương. Bông trắng muốt mảnh mai mỗi sớm trong làn sương mờ mỏng. Cả một khu vườn rộng, hương thơm ngan ngát dịu dàng cứ quanh quất đâu đó bên mình còn trên cành cây xanh, những bông tuyết trắng đầu mùa tinh khôi vương vãi khắp nơi, chụm đầu lại hay lốm đốm trên mỗi ngách lá. Trong khí trời lành lạnh ấy, bên ly cà phê Ban Mê, thứ bông trắng hương thơm nhẹ nhàng ấy như muốn nhắc rằng mùa Giáng sinh đang tới.
Và, chịu khó chờ đợi bên những cánh hoa xinh, một chút thôi, ta sẽ được gặp và chiêm ngưỡng sự cần mẫn như rong chơi của những cánh bướm cánh ong đang ở đâu đây, sẽ mon men, nhẹ nhàng xà tới rồi mải miết hút lấy hương hoa của đất trời cao nguyên.

Thứ Bảy, ngày 18 tháng 10 năm 2014

Nhớ người taxi.

Lần gặp gỡ đầu tiên khoảng cuối những năm 70. Gặp là quý nhau liền bởi anh rất thân thiện, hay cười, gợi chuyện, vui chuyện, dễ gần và dễ thân. Anh chạy chiếc xe Renault "cát", thứ xe xăng bốn ngựa nho nhỏ sản xuất từ những năm nẳm, đâu thập kỉ 40, 50 thế kỉ trước. Có một điều mà ai cũng phải thốt lên sao chiếc xe được người chủ của nó giữ gìn một cách đáng nể như vậy. Năm ấy chiếc xe đã có tới trên ba chục tuổi già, thời khó khăn mà nước sơn còn giữ nguyên thủy, nệm ghế sạch sẽ, phủ bọc trắng tinh. Một cái quạt nhỏ sáng bóng phía trên kiếng chiếu hậu quay qua lại nhè nhẹ êm ái không buồn phát ra tiếng động. Mở nắp máy phía sau, mọi thứ từ dây điện tới bình xăng con sạch sẽ, block máy R4 bằng hợp kim nhôm trắng sáng sạch không vương một chút nhớt hay một vệt đen của bụi với dầu. Anh lấy miếng nùi giẻ trắng lau một vòng từ trên nắp máy xuống dưới đáy carte thấy miếng giẻ còn sạch sẽ nguyên xi, rồi cười.
Anh ấy làm nghề chuyên chở công cộng, nghề taxi. Ngày trước anh ở nghiệp đoàn taxi Sài Gòn còn bấy giờ anh làm đại diện cho hợp tác xã taxi Phú Nhuận, đám xe của mấy anh em đồng nghiệp thường đậu trước cổng nhà thương Nguyễn Văn Học, cực lắm, cả ngày ngóng chờ và nhường nhau từng cuốc xe đường dài từ người bệnh. Gặp lại nhau vài lần, có lần lại nhà chơi uống rượu nói dóc. Nhớ nhà anh đâu đó bên Phú Nhuận.
Hợp tác xã taxi của các anh khi ấy là tập hợp những chiếc Renault 4 hay Renault 8 cũ kĩ của đồng nghiệp từ đã lâu. Một thời cái xã hội khốn khó không xăng không nhớt những năm cuối 70, 80, đại gia đình của những người làm vận tải Sài Gòn yêu nghề, yêu xe, mưu sinh với nghề vận tải như taxi, cyclo máy, lambro ba bánh hay xe chạy than củi lầm bụi vẫn ráng tìm mọi cách bươn trải trong cuộc sống, và vực dậy nghề vận tải.

Ít lâu sau bước chân xuống tàu làm nghề máy dưới tàu biển, nghe những người bạn nghề đi trước nói máy tàu và cả buồng máy phải luôn giữ sạch sẽ, khi đang vận hành và cả khi nghỉ máy, là một việc nhỏ nhưng phải là nếp quen trong việc làm hàng ngày của người thợ máy. Có những máy trưởng tàu biển, khi kiểm tra buồng máy luôn mang theo một khăn lau máy màu trắng, xuống buồng máy cầm khăn quớt qua lại máy cái máy đèn hay các máy phụ để đánh giá ý thức thợ máy. Coi đó là bài học đầu tiên cho một nghề nghiệp mới. Thế là lại nhớ tới chiếc xe Renault 4 và người lái taxi.

Gần ba chục năm sau, những năm 2000 không còn chiếc Renault 4 nào chạy trên đường phố nữa. Một dịp tình cờ, gặp lại một chiếc xe Renault 4, nghĩ ngay là anh và quả vậy. Là anh, được gặp lại người taxi ngày ấy khi ai cũng đã đứng tuổi. Hỏi anh còn nhớ tui không, ông cười ha hả và nhắc lại một vài kỉ niệm nhỏ rồi bá vai nói cố nhân ơi. Nhìn lại chiếc xe của anh sau bao nhiêu năm, bây giờ là xe nhà, dường như đã sơn lại bên ngoài nhưng đồng sơn rất chắc chắn, vẫn nệm ghế bọc vải trắng sạch sẽ gọn gàng, cái quạt nhỏ không buồn phát tiếng động, vẫn block máy hợp kim nhôm trắng tinh ấy, sạch không vương một chút nhớt nhao. Tự động đi kiếm lấy một miếng nùi giẻ trắng, mở nắp máy phía sau xe, đưa tay lòn dưới đáy carte quệt lên xuống cái máy xe, như ngày nào thấy anh ấy làm rồi nhìn nhau cùng cười vang, cố nhân đắc ý hiểu lòng nhau. Vẫn là cái nùi giẻ trắng sạch boong. Một thói quen nghiêm túc, tuyệt vời, ông lão của tôi.

Tại một tối bữa nào buồn buồn ngồi coi ti vi, thấy người ta vinh danh công dân thủ đô ưu tú gì đó ở ngoài Hà Nội cho một bác tài xe bus. Nhìn hình ảnh ống kính phóng viên quay minh họa bác tài đang thăm nhớt máy, nhác thấy cái máy xe bus ấy sao đen thui, thấy như là bụi lẫn nhớt bám đen hết cả cái máy xe, như là đã quá lâu nay không được rửa hay lau chùi. Bữa ấy chợt chạnh lòng nhớ người taxi Sài Gòn năm xưa. Năm nay chắc đã già rồi, không biết giờ này ông ở đâu?

Thứ Năm, ngày 11 tháng 9 năm 2014

Tiếc nuối những hàng cây.

Với rất nhiều người, hoặc sinh ra và lớn lên được gắn bó với thành phố này, hoặc đang sống, đã sống một thời rồi đi xa hay dù chỉ là lữ khách một lần ghé thăm thành phố cùng một chút luyến lưu, cảnh quan ở khu trung tâm Sài Gòn có một nét riêng tư rất đáng yêu, rất Sài Gòn.
Trục tam giác các con đường Nguyễn Huệ - Lê Lợi - Hàm Nghi ra bến Bạch Đằng và lân cận với quần thể có tuổi trên dưới một thế kỉ, từ tòa thị chính tới nhà hát, nhà thờ Đức Bà qua nhà bưu điện, chợ Bến Thành đường qua khu nhà băng, đường sang thương xá Tax, khách sạn Rex đi thẳng xuống mé sông là Majestic một bên và bên kia là nhà quan thuế nhìn sang bến cảng... Những công trình ấy được người Pháp xây cất lên bên dòng Bến Nghé từ thuở sơ khai cuối thế kỉ 19 và tiếp theo những năm đầu thế kỉ 20 để hình thành một "Sài Gòn đẹp lắm Sài Gòn ơi" cho tới ngày nay. Khu trung tâm Sài Gòn mang nét đẹp cổ kính và bền vững với thời gian, cả về kiến trúc và vẻ đẹp.

Bữa ấy ngồi coi TV thấy hình ảnh hai hàng cây Dầu rái cổ thụ trước mặt nhà hát thành phố bị người ta thản nhiên chặt hạ mà muốn than trời. Trước ngày đi chơi xa lượn một vòng Sài Gòn bỗng thấy một khoảng trời trống trải khu trung tâm chợt giật mình, ra là người ta bắt đầu lập hàng rào, lô cốt quanh mấy trục đường chính Sài Gòn để xây dựng nhà ga điện ngầm, không nghĩ là người ta sẽ di rời tượng Trần Nguyên Hãn đi đâu đó, chặt phá mất hàng cây cổ thụ đường Lê Lợi và sẽ đập nốt cái thương xá Tax trăm mấy chục tuổi từ những ngày khai sinh Sài Gòn để cất lên trên nền thương xá ấy một cao ốc mấy chục tầng. Rồi mai này sẽ còn lại gì ở đó nhỉ, khu trung tâm Sài Gòn ấy? Nhà hát thành phố, tòa thị chính hay nhà thờ Đức Bà trơ trọi dưới nắng gắt, lọt thỏm giữa những tòa cao ốc bằng kính mà ở đâu trên trái đất này cũng có. Sài Gòn sắp mất hết rồi nét riêng tư vốn có để trước nay nó luôn được đáng yêu.

Một dạo nào đã xót thương những cụ cây bị đốn bỏ trong công viên nhỏ Chi lăng để làm sáng mặt tiền cho một tòa cao ốc, cũng những cây Dầu hàng trăm năm tuổi theo năm tháng cứ vươn thẳng trên trời xanh mặc nắng mưa gió bão, hàng năm vào mùa có những cánh chuồn bay bay quay tròn trong gió cho đám học trò đuổi bắt sau giờ tan trường. Bây giờ lại thêm các cụ cây già ở khu trung tâm, trước giờ đứng làm đẹp cho mặt tiền nhà hát thành phố đã vĩnh viễn biến mất. Những cây Dầu rái hàng trăm năm tuổi ấy, biết bao tiếc nuối, Bây giờ muốn nhìn lại chúng phải chờ hết bấy nhiêu năm.

Tự hỏi tại sao người ta lại phải làm nhà ga ngay giữa trung tâm như vậy chớ. Đã làm nhà ga Ba son ngay đầu đường Bạch Đằng, chỉ cần sải mấy bước chân trên khu phố đi bộ là vô tới Bến Thành hay nhà hát thành phố rồi, làm thêm chi hai nhà ga nơi nhà hát và chợ ấy, chỉ cách nhau mấy trăm mét cho nhiều tốn kém và phá thêm nét riêng vốn có Sài Gòn. Phải chi để tiền đó làm thêm một khúc nữa ở cuối con đường từ Suối Tiên tới giáp Bình Dương, cho thợ thuyền người ta đi làm ở các khu công nghiệp Bình Dương, Biên Hòa, cho bao nhiêu người được hưởng cái xe điện ngầm và giải tỏa được bao nhiêu xe cộ, thời gian... Và tại sao bên khu đô thị quận Hai quận Chín mới quy hoạch bên kia bờ sông ấy, sao không quy hoạch xây dựng bao nhiêu nhà cao tầng mặc sức.

Nơi trung tâm ấy lâu lâu lại mất đi một ít Sài Gòn, mất đi dần những kỉ niệm hay hình bóng một thuở. Mất rồi cái tiệm rượu của anh chị Tư ở nhà nhường chỗ cho tòa cao ốc Bitex, mất kiosk Nguyễn Huệ trưa Sài Gòn có chị em tiểu muội "một xị một sô", mất bố già bia lạnh hàng đêm, mất ly cà phê Givral sớm chủ nhật, thoáng sau lớp kính một tà áo dài thướt tha trên hè phố, mất thú vui tìm kiếm trong nhà sách Xuân Thu ngày cuối tuần và chắc rồi sẽ mất nốt một chợ hoa ngày cuối năm Tết đến.

Có một góc riêng tư những ngày ở chơi trên đất Mỹ, mỗi sớm ngồi cà phê một mình ngoài porch bên hông nhà, thấy những mảng màu xanh của cỏ và cây dưới nắng sớm làm cho ta nhẹ nhàng thanh thản. Xa là hàng cây Maple lớn nhỏ có bọn Sóc đuổi nhau chạy lên xuống, gần hơn là đám ong bướm la đà qua lại những nụ hoa, thi thoảng một sợi bông trắng nho nhỏ mang theo một hạt mầm bay bay trong gió, ngập ngừng tìm chỗ đậu rồi lại lững thững bay đi, bồ công anh đấy, chúng làm công việc gây mầm cho sự sống sau mỗi mùa Hè để năm sau sẽ có thêm những bụi bông vàng mượt tô điểm trên những thảm cỏ xanh.
Ở vùng này, thấy trước nhà, ranh giới giữa hai nhà trước sau thường có những hàng cây, hoặc lác đác trong vườn nhà thường tồn tại một vài cây, thứ cây cổ thụ có tuổi vài chục tới cả trăm năm hoặc hơn nhiều nữa mà từ khi cất lên căn nhà thuở ban đầu có lẽ người ta đã ý tứ giữ lại. Mỗi vườn nhà người chủ đều trồng thêm nhiều cây và hoa để khi mùa Xuân về là xanh lá xanh cỏ và rực rỡ sắc màu những hoa là hoa. Mọi người ai cũng yêu quý cây cỏ.

Rủ bạn Nhí nhỏ đi mua về một cây táo nhỏ, trồng nó trong vườn nhà để trông chừng sau ít năm nữa nó sẽ cao lớn được bao nhiêu, sau bao năm thì cây sẽ cho trái, để cho con hái và để một ít cho chim và lũ sóc tới phá, sẽ mất bao lâu nhỉ khi bữa nay trồng xuống thấy nó mới bé tẻo teo vậy nè.

Thứ Năm, ngày 04 tháng 9 năm 2014

Sinh nhật.

Sinh nhật mỗi người trong gia đình chắc chắn mấy đứa nhỏ năm nào gần tới ngày cũng nhớ và nhắc.
Đang ngồi ôm máy đọc báo mạng ở nhà bỗng nghe tiếng ca đồng thanh của mấy nhỏ happy birthday bố bi. Bữa nay mấy nhỏ rủ nhau đi đâu từ sáng sớm, ra là chị em tụi nó thỏ thẻ với nhau từ bữa trước, sớm mai đi mua quà sinh nhật cho cha.

Chắc mua cho cha áo da để chạy mô tô là ý tưởng của Hai. Thế là dù đang là mùa Hè nóng nực cũng phải mang tấm áo con mua tặng đặng đóng tuồng chụp hình ghi lại kỉ niệm.

Còn Bạn nhí cũng muốn làm gì cho sinh nhật của bố mẹ, nghĩ mãi bèn bí mật nặn tò he mang tặng. Mẹ không có ở đây thì bé chụp hình tò he gởi mail cùng lời chúc vậy.
Bố bảo, bạn Nhí làm hình mẹ đẹp tựa chị Hằng, lịch sự và xinh xắn còn gắn thêm đôi cánh thiên thần. Còn bố sao, coi thấy giông giống chú Cuội quá, xấu ỉnh. Năm nay sắp tới trung thu Nhí dìm hàng bố quá trời luôn.