Thứ Năm, ngày 08 tháng 12 năm 2016

Phương Nam có gì lạ.

Hai bên đường là những vạt rừng thưa xen với những trang trại tiếp nối nhau chạy mãi tới đâu. Bây giờ đã là cuối Thu, chớm Đông rồi, trời se se lạnh. Cây lá nhạt màu, đâu đó một chút vàng úa xen với màu xanh cây lá đồng cỏ, mùa này không còn xanh ngắt như chuyến đi trước vào mùa Hè. Đường vắng, lâu thật lâu mới gặp một chiếc xe ngược chiều, một nụ cười và bàn tay ai giơ lên sau lớp kính chắn gió, chợt nhận ra một lời chào hỏi sau tay lái của người nông dân chạy xe chở cỏ khô, dễ thương quá đi.

Nhìn trên bản đồ, vùng đồng quê miền Đông Dallas thuộc tiểu bang Texas có nhiều hồ nước lớn và một màu xanh của rừng và đồng cỏ. Các thị trấn nhỏ nằm rải rác cách nhau chừng ba bốn chục miles. Các trang trại tiếp nối, những con đường mang kí hiệu tắt Fm hay Cr giống cách kêu đường tỉnh lộ hay hương lộ nối các thành phố, các farm với nhau. Giống như mọi nơi, ở giữa các trang trại ấy có một thị trấn nho nhỏ xinh xinh của những người nông dân Mỹ ở vùng này. Có lẽ kêu là thành phố thì đúng hơn, nhưng nếu thích ta kêu là thị trấn, nghe thấy gần gũi thân thương. Winnsboro là tên của thị trấn.

Những trang trại lớn nhỏ, là đồng cỏ và những đàn bò, đàn ngựa, cũng còn có cả cừu, cả gà nữa. Xa xa từng đàn bò nhẩn nha đứng gặm cỏ giữa đồng bằng mênh mang, một vài chú bò bỏ bạn thư thả nằm nhai lại dưới bóng mấy cây sồi già. Những bành cỏ tròn thật lớn rải rác trên bờ bãi là một phần thức ăn chuẩn bị cho mùa Đông tới.
Trang trại của tụi bò tụi dê có lẽ giản đơn nhất, chỉ là đồng cỏ, là một hồ nước uống và những hàng rào dây kẽm chắn sơ sài ngăn cho chúng ăn cỏ trong từng khu vực một. Còn bọn ngựa chắc là được cưng hơn, những trại ngựa có hàng rào bằng gỗ cao, đẹp và chắc chắn. Ở phía xa xa, bất chợt ta nhìn thấy một trang trại nuôi gà với những dãy chuồng dài trông giống như những nhà xưởng công nghiệp, xếp hàng dưới nắng thật thích mắt. Xứ cao bồi là đây.

Đó là một phần những gì ta đã nhìn thấy hai bên đường, trên đường đi tránh cái lạnh phương Bắc và tìm kiếm xem ở nơi này có gì mới lạ, có những gì vui mà lũ chim trời năm nào chúng cũng bay về.

Những ngày sống ở miền quê này, thật ghi nhớ là những lời chào hỏi của mọi người khi gặp nhau. Một bàn tay thân thiện khẽ giơ lên sau lớp kính xe trên đường lộ hay những lời chào hỏi khi đi chợ, đi mua hàng, dù là những người xa lạ mới gặp nhau lần đầu, nhiều lắm lời chào và những nụ cười trong mỗi lần ra thị trấn. Và ấn tượng nữa là những nhân viên ở ngôi chợ ấy, lần nào cũng giành phần đẩy xe hàng tới tận nơi đậu xe của khách,  cùng xếp hết hàng hóa lên xe, thêm một lời chúc may mắn rồi lạị tự mình mang xe cất. Cứ nghĩ ta còn khỏe mà, ai cũng có nhiều việc, các bạn không cần thiết phải làm vậy đâu. Nhưng ở thị trấn này là vậy.

Người Việt làm trang trại ở xung quanh đây không nhiều lắm, chừng vài chục trại nuôi gà. Nhà nông trên đất Mỹ chạy xe tải, chạy máy cày ào ào. Những nông dân cần cù sớm tối trong trang trại nuôi gà, bên những chú bò dễ thương là công việc chính, thời giờ còn lại bên vườn rau Việt với cây bí cây bầu luống cải dậu mồng tơi...
Mỗi khi có việc lớn ở nhà ai đó những người láng giềng thường chạy lại với nhau, mỗi người một tay, để cho mọi việc nhanh hơn, để động viên nhau và cũng là dịp để tụ họp một chút. Mỗi sớm Chủ nhật tan lễ, mọi người sẽ nán lại, nhóm phụ nữ, nhóm đàn ông trò chuyện cùng nhau, và chuyện đông chuyện tây gì cuối cùng cũng quay về chuyện trang trại, chuyện con bò con gà, vui thế. Tới đây vào mùa Lễ Tạ ơn, dự một buổi tiệc thật đầm ấm, mọi người ngồi với nhau chung vui và cám ơn đất trời thuận hòa cho bội thu mùa màng.

Cảm nhận ban đầu ở nơi đây là những tấm lòng rộng mở, thân thiện, chia sẻ và sẵn lòng giúp đỡ nhau trong công việc chăm sóc nông trại, như là mọi người ở đây là vậy.
Những ngày ở miền quê phương Nam có thêm những người bạn mới, người lớn hơn một chút, người nhỏ hơn một chút, họ hiểu biết và hài hước để xa rồi cho người ta nhớ, và để một chiều hai đứa nhìn nhau, bỗng thấy cảm mến con người và miền đất xanh xanh ấy mất rồi.

Thứ Bảy, ngày 19 tháng 11 năm 2016

Thu đến rồi đi.

Thời gian chạy đi thật nhanh. Mới đó thấy nàng Thu về, bữa nay Thu đã muốn rời xa. Bữa thấy bắt đầu có một vài cơn mưa nhỏ, trời đất mát dịu, mặt cỏ vàng úa sau một mùa Hè nắng hạn đã xanh dần lại, dày thêm lên và mỗi ngày trở nên xanh ngắt sau mỗi cơn mưa, là thấy mùa Thu đã về. Bọn chim, bọn sáo, bọn sóc nhỏ... chạy đi kiếm ăn, chơi đùa tung tăng khắp nơi. Tới lúc ai đó đi gieo thêm những hạt cỏ trong vườn để cho mùa sau thêm xanh thêm đẹp.

Thế rồi cây lá xanh ngắt ấy bắt đầu chuyển màu, đầu tiên chợt thấy lác đác một vài cây bên nhà hàng xóm, rồi sắc nắng đọng lại của mùa Hè lan dần đi khắp nơi, nhuộm lá trên đám cây quanh nhà, trên đường ta đi, ở ngoài đường phố hay những khoảnh rừng ven xa lộ. Cây trước cây sau lá đổi màu, chúng không rủ nhau một lượt để vẽ nên những bức tranh Thu ở đâu đó thật đẹp. Có những loài cây coi xấu xí cả năm nhưng chỉ chờ mùa Thu tới để một lần được thay áo, sặc sỡ màu vàng, màu cam rồi đỏ sẫm, làm đẹp với chúng bạn.

Rồi lá rụng xuống. Mỗi ngày nhiều hơn. Dễ thương nhất những lá phong khô sậm đỏ bay bay trên bãi cỏ, chúng kéo nhau về một góc vườn. Rồi trời xe lạnh. Một đàn chim bay ngang trời, chúng bay về phương Nam, chúng biết ở nơi xa ấy có nắng ấm và không biết chỉ đơn thuần là chúng bay đi tránh giá lạnh khi trên phương Bắc này mùa Thu sắp hết hay bọn chim ấy còn biết đi tìm kiếm niềm vui gì khác, tìm kiếm những điều hấp dẫn ở phương trời xa.

Gần nhà có một tổ chim lạ, là ngôi nhà trên cây bách tùng của một cặp uyên ương, lâu lâu thấy chúng bay ra giỡn với nhau và những sớm mai cất tiếng hót dễ thương. Không biết tên loài chim, chỉ thấy bộ lông trăng trắng, đôi cánh sọc trắng xanh và tiếng hót lảnh lót, nhiều âm điệu giống như loài chích chòe than có thời gian đã nuôi ở nhà. Ít bữa nay thấy vắng bóng đôi chim, chúng trốn lạnh ở trong nhà hay là đã bay đi đâu tránh rét không biết.

Lâu lâu chợt rộ lên tiếng mô tô vội vã ngoài xa lộ, biết là các chàng trai đam mê tốc độ vẫn đang còn tranh thủ cùng nàng Thu cho hết những ngày ấm áp cuối mùa dong chơi.

Một bữa cái lạnh về, cuối Thu mà ngoài trời đã gần nhiệt độ đông đá, vợ chồng rủ nhau ra vườn cắt vội những trái cà tím còn non, trái cà chua nho nhỏ, những trái ớt xinh xinh và mấy trái bầu dài ra muộn, đặng thu hoạch nốt một ít thành quả trồng trọt còn lại của những ngày nắng hiếm mới đi qua.
Thổi hết lá vàng về góc vườn, vô bao cho kịp ngày đổ lá, làm sạch sẽ cho đỡ mất công người ở nhà. Vợ nói với chồng, mình quét hết lá vàng, mình gom hết cả mùa Thu, rồi bay...  
Ngày mai ta sẽ cùng nhau bay về phương Nam, theo vết những đàn chim bay ấy, để mong khám phá được những điều mới lạ, ở phương trời xa...

 

Thứ Sáu, ngày 04 tháng 11 năm 2016

Sắc màu.



Thứ Ba, ngày 18 tháng 10 năm 2016

Thu.

Chụp bằng điện thoại.








Thứ Hai, ngày 26 tháng 9 năm 2016

Năm học mới.

Năm học đầu tiên vào đại học, bạn ấy chuyển vô kí túc xá ở cho tiện việc học và chủ yếu là bạn ấy thích thế. Bạn ấy nói con đã có được một phần học bổng, vậy nên xin cha mẹ cho vô kí túc xá, sinh hoạt và sống, cho giống với người ta, cuộc sống một sinh viên nội trú. Nghĩ bụng, có lẽ có một phần nào đó trong suy nghĩ, đã tới lúc các bạn ấy muốn thoát khỏi sự quản lý của cha mẹ hay người lớn trong nhà, thoát ra những nhắc nhở liền liền về giờ giấc, ăn ngủ, lớp trường... và những chăm sóc từng chút một trong sinh hoạt của mình. Có điều mà cha mẹ và người lớn trong nhà ít nghĩ tới, là tới một lúc nào đó,  ở lứa tuổi nào đó, sự chăm chút thái quá của người lớn tới mình đôi khi làm cho các bạn trẻ cảm thấy gò bó, khó chịu, mất tự do.

Trường học gần, cách nhà chừng hai chục phút chạy xe nên không có cảm giác xa xôi lắm nhưng là một thay đổi khá lớn trong đời sống gia đình và với riêng bạn ấy. Bốn năm qua học trung học, dù là ở xa cha mẹ nhưng là sống ở gia đình, có ông bà ngoại, có các dì và có chị Hai, sáng chiều đi học được dì Ba hay chị đưa đi đón về. Dù sao cũng là lần đầu trong đời, từ nay bạn ấy sẽ xa nhà, sống xa người thân, tự mình lo lấy mọi thứ cho mình, từ giấc ngủ tới bữa ăn, việc lựa chọn đồ ăn uống, dinh dưỡng, từ giờ giấc sinh hoạt tới việc đi lại hay mối quan hệ với mọi người. Tự do đó nha, con gái, rồi ít bữa sẽ quen thôi và sẽ thấy thích thú với quãng đời sinh viên ấy. Vô tư, nghịch ngợm, dễ thương và đời người ta đi học, những năm tháng ấy thường chỉ có một lần.

Mẹ con đã chuẩn bị cho cuộc sống mới ở kí túc xá trước cả tháng rồi. Mua sắm những vật dụng cá nhân cùng những lời dặn dò, mọi thứ đã đầy đủ và nhiều nhất vẫn là sự lo lắng và chăm sóc từng chút một của mẹ đó, chắc là con sẽ thấy được điều đó ở nơi ở mới.

Mấy ngày rồi, không còn nghe tiếng gọi, tiếng nhắc chừng giờ giấc, tiếng rầy la con trẻ của mẹ, cũng không còn được nghe tiếng hát cùng tiếng đàn ukulele thỉnh thoảng vang lên từ một góc nào đó trong nhà. Bỗng thấy nhớ và thèm lại cái không khí của mấy ngày trước, mẹ con, em chị ồn ào chí chóe đôi lúc còn gắt gỏng nữa nhưng đó là chúng ta đang ở bên nhau. Còn bây giờ, xung quanh mọi thứ im ắng, một chút gì như trống trải và thiếu vắng, ở quanh đây luôn có một nỗi nhơ nhớ, lo lo.

Âu cũng hợp lẽ bởi nỗi lòng làm mẹ làm cha là vậy. Biết là chẳng có cái gì phải lo và cũng  không hiểu nỗi lo ấy là lo về cái gì, vậy mà thấy đôi lúc bụng dạ chợt nôn nao, đang dở tay làm việc gì bỗng quăng đó, muốn chọn một góc vườn, ngồi xuống thật nhẹ nhàng, nhìn về con đường rẽ xa xa và chỉ để lắng nghe, lắng nghe cái im lặng ở quanh mình.

Những ngày này các bạn nhỏ mọi tuổi ở khắp nơi đã vào năm học mới được non tháng rồi. Sẽ là cái gì cũng mới, háo hức với lớp mới, với thày cô, bạn bè mới. Nhí cũng sẽ như vậy và tin là con gái sẽ hòa nhập và yêu thích môi trường mới, sẽ là nụ cười luôn luôn và thân thiện mỗi khi đi tới đâu, mỗi khi tiếp xúc với mọi người, giống như mỗi lần thay đổi trước giờ, như bản tính vui tươi và thân thiện vốn có ấy của con.

Tới giờ là chia tay cha mẹ và chị gái chiều Chủ nhật tới thăm, Nhí một mình đi lễ ở nhà thờ trong trường buổi đầu tiên. Vậy là con cũng đã bắt đầu tự xắp đặt thời gian và các việc cho mình.
Nhìn bước chân xa dần phía cuối con đường, mùa Hè đã đi qua, lá trên cây và cỏ dưới chân đã muốn chuyển màu, mùa Thu và những ngày mới đang tới. Con đường đi sẽ còn dài con ạ, sẽ là thênh thang dưới chân mình. Hãy bước đi và khám phá, phía xa xa kia bầu trời thật cao, màu xanh và thật sáng.

Thứ Tư, ngày 31 tháng 8 năm 2016

Bầu

Mùa hè ở xứ này ngắn ngủi, được ít ngày ấm nắng nên tranh thủ trồng bầu cho vui chân vui tay một chút. Giàn bầu cây lên xanh tốt, bông quá chừng luôn mà bông đực hết ráo, cũng hổng thấy bướm ong quẩn quanh vo ve nữa. Sắp hết mùa hè rồi mà hổng thấy đậu được trái bầu nào, biết nói năng sao với người cho hạt.

Thứ Bảy, ngày 28 tháng 5 năm 2016

Bốn năm qua.

Nhanh quá, thời gian!
Ngày bố con tới tham quan trường học mới.




Bữa nay ngày bé ra trường.

Thứ Năm, ngày 12 tháng 5 năm 2016

Ảnh.

Đường bờ biển Galveston - Texas.


Thứ Sáu, ngày 29 tháng 4 năm 2016

Ảnh.

Vịnh Tampa - Florida và đường bờ biển.



Thứ Ba, ngày 05 tháng 4 năm 2016

Tuyết lạnh.


Bông tuyết bay khắp nơi 
đâu đang mùa Xuân không biết, chứ ở đây đã qua Tháng Tư rồi mà bữa nay bông tuyết trắng vẫn bay bay đầy trời. Một màu trắng ở trên đầu, trên mái nhà, dưới mặt đất, ở khắp nơi và trời thì thật lạnh, lạnh xuống dưới cả nhiệt độ đông đá. Nội từ bữa lập Xuân cho bắc bán cầu tới nay, mới có ít bữa mà đã ba lần nơi này tuyết về phủ trắng.
Tuyết rơi xuống phủ kín đất, tuyết giữ lại trên những cành Thông mỗi giờ một nhiều thêm, qua ngày đóng cứng lại thành những tảng nước đá đè nặng lên cành cây, gió qua lại làm khá nhiều lá cành bị gãy dập. Tội nghiệp cây thông sau nhà năm nào cũng gãy, mỗi Hè sang đều phải dọn cây chặt cành gãy. Tội nghiệp cây maple lá đỏ Hè rồi mới mang về trồng, không qua hết nổi mùa Đông vì bị tuyết về đè gãy, tiếc hoài vì cây đã khá lớn. Tội nghiệp mấy củ bông Huệ tây, bông Tu líp nằm im dưới đất cả một mùa Đông chờ đợi, nghe người ta nói Xuân đã về và thấy chút nắng ấm bèn nhú lên mặt đất, trổ bông vàng bông đỏ rực rỡ được mấy bữa, tuyết về làm lá hoa gãy gục hết cả, mùa hoa không trọn vẹn.

Một bữa tuyết rơi, nhìn ra ngoài cửa sổ thấy tuyết trắng khắp nơi, trời ui ui lạnh lẽo. Với kẻ ở không thì ngồi ở nhà chơi trốn lạnh nhưng còn mọi người ta thì vẫn phải đi làm, đi học. Thật không thoải mái chút nào khi bước ra ngoài bởi đường xá trơn trượt, đi lại khó chịu lắm, chạy xe hơi hay lội bộ cũng vậy. Dù tuyết đã được cào đi nhưng vẫn còn đâu đó dưới đường đi như là luôn luôn có một lớp nước đá mỏng, rất trơn. Vội vã một chút, thiếu cẩn thận một chút là dễ nguy hiểm, chạy nhanh thắng gấp xe dễ trượt vì độ bám đường của bánh xe yếu, còn lội bộ cũng vậy, người già con trẻ bước vội dễ trượt té như chơi.

Dính đòn tuyết lạnh
Cào tuyết trên đường đi xung quanh nhà mình là một việc luôn phải làm mỗi ngày khi có tuyết, bởi không lo dọn dẹp thì không có lối ra vô cho người đi làm đi học, cho người vô đưa thơ gởi đồ. Nếu chậm dọn dẹp thì tuyết sẽ cứng lại như nước đá, dọn dẹp sẽ khó và cực hơn nhiều.
Có bữa, tuyết xuống hồi đêm, hôm trước lãng quên hoặc làm biếng không mang xe vô ga ra là dính đòn với nàng tuyết, sáng ra dọn dẹp chết luôn. Mới hồi hôm hết cả nửa giờ cả nhà mới cào hết đống tuyết từ hàng hiên, driveway ra tới đường lộ, nghĩ bụng với những ngày tuyết lạnh và dày như thế này, thương mọi người ở đây cực quá. Thêm nữa, khi có tuyết lạnh, thấy ướt át, dơ và khó chịu, cũng dễ bệnh nữa.
Nhưng có ai đó nghe trời có tuyết là mừng húm, vì thường bữa nào hoặc là tuyết rơi quá nhiều, hoặc là ngoài nơi công cộng người ta chưa kịp cào tuyết sớm, sợ chúng té thì đổ nợ nên chúng sẽ được người ta thông báo trên ti vi cho nghỉ ở nhà, đó là đám trò lười biếng và ở nhà này luôn có một em. Chúng không nghĩ rằng nếu được nghỉ hoài chúng vẫn phải học bù và mùa Hè của chúng đến chậm và sẽ ngắn hơn.

Nhớ năm rồi, một ngày mùa Đông nàng Tuyết bỗng dưng xuống dong chơi xứ Sa Pa và vài nơi ở vùng núi rừng Tây Bắc xa tít mù tắp, Có ai đó yêu thích Tuyết lạnh, ham mê đi tìm tới nơi, chỉ cần được một lần gặp mặt và chụp chung với nhau tấm hình là đủ. Với nàng Tuyết, thuở ban đầu là lạ lẫm, thấy vui vui và nàng cũng rất đẹp trong khung cảnh nào đó. Ta sẽ muốn nhìn ngắm và thích thú chơi với Tuyết lạnh. Nhưng rồi sau ít lần hò hẹn ta sẽ biết tính nết của nhau, ta sẽ biết ngại ngùng.
Thực sự nếu phải làm bạn hoài với nàng Tuyết lạnh như những ngày qua e sẽ mệt mỏi lắm.

Thứ Bảy, ngày 26 tháng 3 năm 2016

Ngày Thứ Sáu tốt lành


Tuần Thánh là một tuần lễ trước ngày lễ Phục Sinh. Với những người công giáo tuần lễ này có nhiều sự kiện và nhiều nghi lễ được tổ chức.
Ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, trước lễ Phục Sinh một ngày là ngày lễ rất quan trọng, thấy người ta còn gọi là ngày Thứ Sáu tốt lành (Good Friday). Vào ngày này có nhiều nơi tổ chức nghi thức tưởng niệm cuộc thương khó của Chúa Giê su khi bị tòa án La Mã bắt và xét xử rồi bị đóng đinh trên thập tự giá.

Giải thích về ngày Thứ Sáu tốt lành, những ngày lễ trong Tuần Thánh, lễ Phục Sinh... và các nghi thức tôn giáo không khó để ta có thể tra cứu tìm hiểu thêm ở đâu đó. 

Ngày Thứ Sáu tốt lành năm nay cả nhà ở bên nhau và cùng dự nghi thức tưởng niệm cảnh Chúa bị hành hình của nhà thờ trong vùng. Mẹ Nhí và chị Hai cùng với mọi người theo chân Chúa đau đớn vác thánh giá và những người lính La Mã áp giải Chúa Giê Su từ trên đồi về tới nhà thờ. Bố bạn Nhí thì trong vai phó nhòm lăng xăng tới lui với máy chụp hình còn bạn Nhí bữa nay trong vai Veronica. Đó là người phụ nữ đã gặp Chúa ở trên đường đi rồi lau mồ hôi và máu trên khuôn mặt của Chúa bằng tấm khăn trùm đầu của mình. Và rồi trên tấm khăn ấy đã hiện lên hình khuôn mặt của Chúa Giê Su đầu đội dây gai.

Mặc dù đã lập Xuân nhưng ở vùng Đông Bắc này nhiệt độ ngoài trời mấy bữa nay vẫn còn khá lạnh. Tuy vậy vẫn thật là vui. Và đứng ở một góc xa xa nhìn tới, nhẹ nhàng quan sát những vai diễn của các bạn ấy, chợt thấy năm nay bạn Nhí nhà ta thực sự đã lớn lên rất nhiều.

Thứ Năm, ngày 17 tháng 3 năm 2016

Đọc báo.

Có nhiều lắm những tai nạn đau lòng những ngày vừa qua. Từ sau Tết tới giờ, hầu như ngày nào cũng có tin tai nạn giao thông, vài ba người chết mỗi vụ, từ đô thị tới vùng sâu vùng núi, từ hè phố hiên nhà tới đường cao tốc thênh thang... Đang trên đường đi học hay đi làm, những cái chết thảm thiết và bất ngờ, vô lý đến độ người ta chết đi mà không thể hiểu được tại sao lại như thế.

Xe đò chạy ngược chiều trên cao tốc Nội Bài - Lào Cai.
Thật kinh khủng. (Hình Internet) 
Xe con chiếm đường ngược chiều đụng ông cháu đang chạy xe máy bắn tung lên trời, xe ben còn kéo theo rơ moóc làm chết hai phụ nữ, xe con ngược chiều đụng trực diện xe khác trên xa lộ bẹp dúm, xe bồn đâm xe khách cháy rực giữa đường, xe chạy trên phố đâm vào nhà người ta, xe ngáo đá dzòng dzòng thành phố, rồi xe ben hay xe đò ngang nhiên chạy ngược chiều trên đường cao tốc... Nhiều lắm, đủ mọi kiểu ở mọi nơi. Mới bữa nay thôi, xe công vụ công an cán chết hai thanh niên và ông lão quét rác trên đường phố Cần thơ. Thật là hãi hùng quá.

Có bao nhiêu gia đình chịu nỗi khổ đau cả một kiếp người vì tai nạn xảy đến trên đường khi đi học, đi làm, kể cả trong kỳ nghỉ hay đi dự lễ. Có biết bao nhiêu những đứa trẻ mồ côi vì tai nạn giao thông đã lấy đi mạng sống của cha mẹ chúng hay có bao nhiêu đứa trẻ chưa kịp lớn lên đã  không trọn hình hài cũng chỉ vì tai nạn giao thông.
Những hình ảnh sao mà xót xa quá, nhiều lắm trên các báo mạng. Một chú bé mới ba tuổi băng trắng toát ngơ ngác nằm trong bệnh viện đã mất cả cha mẹ và một bên chân phải của mình trong một tai nạn khi gia đình vợ chồng người công nhân đưa con mình về quê Nha Trang ăn Tết. Một cậu bé ở Hà Tĩnh cũng ba tuổi cũng mồ côi cả cha lẫn mẹ, lẫm chẫm nhón chân lên thắp nhang cho cha mẹ mình lần lượt chết đi trong hai tai nạn giao thông tiếp theo nhau...
Ít bữa trước thấy hình ảnh người mẹ trẻ ở Gia Lâm Hà Nội khóc lặng trước cái chết thảm thương của cha và con trai mình trong một sớm mai ông đưa cháu tới trường bằng xe máy. Chồng cô ấy cũng mới chết vì tai nạn giao thông một năm trước đó, là nỗi đau chồng lên nỗi đau...
Và mấy bữa nay, nhà ấy có hai cô con gái rượu, một gia đình nông dân hiền lành ở Đắc Lắc. Đứa con gái nhỏ rất ngoan, rất xinh đang học năm giữa phổ thông trung học, bữa đi học về, một tai nạn giao thông cộng thêm thói vô trách nhiệm của bác sĩ ở bệnh viện trong việc cứu chữa, bữa nay cháu bé phải cưa bỏ đi một bên chân vì hoại tử. Nhìn con bé đôi mắt trong sáng buồn buồn động viên lại mẹ, thương quá, lại nhìn cha nhìn mẹ bé ráng nén nỗi xót xa vào lòng để động viên chăm sóc cho con gái trên giường bệnh, thật là đắng lòng, thấu hiểu và muốn chia sẻ nỗi lòng của người làm cha làm mẹ...

Đau đớn quá, bất công quá con người ta đối với nhau, có nhiều kẻ quá coi rẻ tính mạng của mình và của người khác. Đọc báo còn thấy những chuyện cướp giật, lộn xộn ngày càng nhiều trong xã hội ít lâu nay. Ném đá vào xe đang chạy, thanh niên mang vũ khí sẵn sàng gây sự, đánh lộn, chém đứt cả bàn tay, lấy cả mạng người, công an đánh người yêu bằm tím mặt mũi chấn thương sọ não, xách súng vô trường học quậy.... Bây giờ đây mỗi người ta, khi bước chân ra khỏi nhà là cảm giác thấy bất an khi nghĩ tới nhiều nỗi hiểm nguy luôn rình rập, là lo lắng và sợ hãi cho chính mình, cho con cái, cho người thân của mình.
Có đọc báo thấy câu nói xã hội "dân chủ đến thế là cùng", rồi cũng lại đọc của ai đó thấy câu "xã hội Việt Nam đã ở vào tình trạng khủng hoảng chạm ngưỡng báo động, trên mọi phương diện", nghĩ mà đau.