Thứ sáu, ngày 24 tháng năm năm 2013

Góc phố Sài Gòn.


Có một góc nhỏ bên lề đường với những gương mặt quen dưới vệt nắng in bóng cây thánh giá từ nóc nhà thờ Tin lành đường Phan Đăng Lưu, một góc rất nhỏ trong bao nhiêu góc phố của Sài Gòn. Mỗi ngày ngang nơi ấy, năm tháng đi qua in vào trí nhớ những gương mặt thảo dân đường phố, bây giờ chợt thấy là những gương mặt thân quen, một khi vắng xa rồi là thấy nhớ. Ở góc phố ấy có đôi ba chiếc xe ôm chờ khách, hàng ngày mấy bác tài chống xe hờ hững tờ báo cũ trên tay, có một anh thợ khóa trẻ, một xe chuối nướng nước dừa, thay nhau từ mỗi sớm mai đến khi trời tắt nắng.

Sáng tới xế là nơi của anh thợ khóa và kế đó luôn luôn là mấy bác tài xe ôm. Anh "khóa ơ" lề đường ấy thật dễ thương, cậu trai còn trẻ, nhanh nhẹn và hay cười, chừng hai mươi ngoài với một tay nghề khá. Một tủ đồ nghề cơ động rất nhỏ có những mẫu chìa khóa các kiểu nho nhỏ xinh xinh, một cái ê tô kẹp cũng nho nhỏ và mấy cây giũa thô giũa nhuyễn. Người ta ghé làm thêm bộ chìa khóa xe máy hay cánh cửa nhà để dự phòng hoặc tới sửa một ổ khóa cổng lâu ngày nắng mưa gỉ sét nhưng rất nhiều là những cú alu kêu tới tận nhà.
Ai đó kẹt ổ khóa, hoặc bỏ quên chìa trong phòng rồi lỡ tay chốt cửa hay làm rớt mất chìa khóa nhà, xe máy đâu đó không kiếm ra là alu tới cậu trai. Trong vòng phủ sóng, quăng cái xe đẩy đồ nghề khóa bên góc đường, nháy mắt với mấy anh xe ôm đang chờ tài trông chừng giúp, chỉ chừng năm phút sau cậu trẻ có mặt nơi điểm hẹn, nhoẻn cười. Mở ổ hay làm chìa mới tại chỗ ư, nhấp nháy là cửa mở, hí hoáy thêm vài ba phút nữa là xong cái chìa, cậu trai cười xòa rồi lại hối hả trở về góc phố.

Khi chiều bớt nắng là có chiếc xe đẩy của cô Sáu bán chuối nướng nước cốt dừa ở nơi đây. Cô bán mấy món ăn chơi dân dã thôi nhưng cũng là món rất dễ ghiền với các cô gái Sài Gòn. Cô Sáu bán hàng chắc là đã lâu và ngon miệng nữa nên mấy bạn gái làm việc gần đó hay nhà ở quanh quanh khu Phú Nhuận Bà Chiểu, ai ưa ăn món chuối, món khoai Nam bộ này là biết danh cô Sáu.
Vậy nên lâu lâu ra đường, nghe ở nhà ai hỏi có đi ngang khúc đó không, là biết muốn nhắn gởi mua giùm bịch chuối nướng mang về. Nhớ một bữa đầu năm ghé hàng chuối nướng gặp ngay khi khách đông, mấy cô gái đồng phục văn phòng xà tới hàng chuối nướng bên lề, ríu rít:
- Sao bữa nay Sáu bán hàng mình ên vậy nè, có cần tụi con phụ được việc chi không đó?
Sài Gòn những ngày đầu năm mới, đi làm ai cũng như đẹp hơn và vui chuyện hơn. Múc thêm miếng nước cốt dừa bỏ vô bịch chuối cho khách, Sáu Thủy ngẩng nhìn lên qua vành nón lá, mỉm cười, nhẹ gật đầu chào, chắc là chủ khách đã quen biết nhau lâu rồi:
- Năm mới phát tài chưa mấy em, nghỉ Tết năm nay dưới quê vui dữ không mà tới giờ này chưa thấy lên tới, là nói mấy nhỏ còn dưới quê ấy, năm nào cũng vậy. Chắc là tui lại phải đi kiếm người khác phụ rồi. Mấy em đây có em nào dám ra đường đứng bán chuối nướng với tui thì nói, tui nhận liền, trả công ăn chuối nướng mệt nghỉ, he he... Đầu năm nào cũng vậy, tết qua là tui phải đứng bán một mình.

Cô Sáu tay lật qua lại mấy miếng chuối bọc lá nướng trên bếp, tay múc miếng nước cốt dừa, tay bỏ vô bọc khoai mỳ ít mỡ hành, lại tay đưa người này bịch chuối, người kia bịch khoai mỳ, ngẩng đầu lên nhìn chớ không cần hỏi. Chắc cô Sáu quen hết nết ăn quà của khách hàng mình sao á. Còn khách tới đây vừa chờ cô bán hàng cho mình vừa đứng coi đôi tay cô làm đồ ăn thoăn thoắt, vừa thích thú vừa chuyện dóc chơi. Mà cũng không nghe ai nói mình mua món gì, chủ khách có nói chuyện là nói chuyện vui của mình những ngày mới qua, sau rồi ai cũng nhận được một phần quà của mình ưa thích, là ít khoai mỳ mang về hay bịch chuối nướng còn nóng hổi, bấy nhiêu thôi thứ quà giản dị của xe hàng dong cô Sáu.

Bán buôn nhỏ ở nơi góc phố rồi, là một kế sinh nhai, Sáu Thủy cần mẫn góc phố ấy vậy đã mười mấy năm. Cô nói trời thương, đứng nắng suốt vậy mà ít có dám bịnh. Thường thì cô thuê thêm một hai người làm chung, khi không có ai kêu đỡ bạn bè phụ ít ngày. Chiếc xe đẩy của cô Sáu có một cái lò nhỏ, có những cái tô làm bằng gáo dừa  và muổng đũa cũng làm từ thân cây dừa, nho nhỏ dễ thương. Góc phố Sài Gòn dậy mùi quê thơm thơm của chuối nướng, mùi béo ngậy của nước dừa. Ai đó một lần ghé coi mấy cô trong bộ đồ bà ba hiền lành, nón quê nghiêng nghiêng che nắng mưa, trò chuyện một ít rồi mua về nhà bịch chuối nướng nước dừa ăn thử là biết.
Chị em cô Sáu hàng ngày đứng bán ở góc phố ấy, đến chừng nào hết hàng họ mới trở về nhà. Từ chập chiều tới tối, một ngày như mọi ngày...

Những ngày chợt nhận thấy một cái gì rất rõ, là cái thiếu vắng của những gương mặt góc phố. Như là đã quen rồi, khi mọi ngày đi làm về, đi học về, ngang mỗi góc phố phải là những gương mặt ấy, quầy hàng ấy. Đôi lần chợt thấy thiếu vắng ai, ta thường tự hỏi bữa nay ở nhà họ có chuyện gì.
 Dù họ là dân thành phố lâu rồi hay mới ở miền quê lên, ai cũng phải sinh sống bằng một nghề riêng của mình ở nơi góc phố ấy. Có người mới làm thị dân góc phố ít lâu, người đã năm năm lề đường, có người mười năm, mười mấy hay còn lâu hơn rất nhiều nữa. Họ rất chăm chỉ, yêu nghề, yêu đời và mặc dù nắng hay mưa. Họ là bộ mặt của thảo dân thành phố, những bộ mặt mưu sinh đời thường.

Góc Sài Gòn, khi ở bên nó ta thấy bình thường, nhưng vắng nó, hoặc ta phải đi xa nó, chợt một lúc nào đó ngồi một mình, thấy nhớ thật nhớ... 

Thứ hai, ngày 13 tháng năm năm 2013

Một mình.


Thứ sáu, ngày 10 tháng năm năm 2013

Về Cần Thơ.



Lâu lâu nhớ, bạn rủ lại về.
Lần nào anh em bạn công ty tàu biển cũ Canthoship cũng phải kiếm cho được thứ gì mà ở Sài Gòn khó thật khó kiếm ra rồi hú nhau tới một nơi nào đó không kể thời gian hay công việc. Bữa nay lại một em cá Cóc tới hơn bốn kí lô của sông nước miền Tây. Một quán lá yên bình bên con kinh quê, lâu lâu vẳng nghe tiếng ghe bàu lạch bạch chạy ngang, sóng lao xao rặng dừa nước ken dày. Rượu tràn những kỉ niệm, những câu chuyện vui và xung quanh đầy ắp những nụ cười của đồng nghiệp cũ, của các em gái miền Tây đáng yêu đến vậy.

Con cá Cóc của dòng Mekong.




Con gái miền Tây ưa mần đồ cho người ta nhậu,
kêu chi, ở đâu cũng nghe dạ ran, tay làm miệng cười không hà.
Mồi bén ngót,
"chăm phần chăm" lập tức hay muốn tui kẹp lỗ tai cho một cái nè?









Nụ cười quảng cáo cho sông nước Cần Thơ.

Chủ nhật, ngày 28 tháng tư năm 2013

Hoa Anh đào.

Vẫn còn đâu đó trên đường đi chơi những cây Anh đào nở muộn, chắc là chúng còn chờ đợi cho vui lòng khách phương xa một lần tới thăm dù năm nay hoa đã nở rộ rất sớm. Người ta nói hai năm nay từ ngày ở Nhật có sóng thần, những cây Anh đào nở không theo lịch như mọi năm.
Cám ơn những bông hoa nở muộn để người ta vẫn còn đi vãn cảnh Xuân, những nam thanh nữ tú trong trang phục truyền thống dưới nắng Xuân, những gia đình quây quần sinh hoạt dưới bóng cây Anh đào và cho du khách ít tấm hình của chuyến đi mùa Xuân nước Nhật.

Thứ năm, ngày 25 tháng tư năm 2013

Hồ Ashi.


Một hồ nước mát trong xanh nằm trong vùng núi lửa, nước khoáng nóng ở thành phố Hakone - Nhật bản, hồ Ashi là một trong những địa điểm du lịch, đẹp và thơ mộng. Một vài hình ảnh hồ Ashi.

Chủ nhật, ngày 21 tháng tư năm 2013

Thành Nagoya- Nhật bản.

Nagoya nằm về phía Nam Tokyo, giữa con đường thủ đô và cố đô Kyoto và là thành phố lớn thứ tư của nước Nhật. Thành phố công nghiệp lớn, chủ yếu công nghiệp xe hơi và cảng biển.
Thành Nagoya được xây dựng trên bốn trăm năm và được sửa chữa, tu bổ những năm sau chiến tranh thế giới II, là một địa điểm du lịch nổi tiếng của thành phố. Một vài hình ảnh.






Thứ năm, ngày 18 tháng tư năm 2013

Chia sẻ.

Boston thanh bình và thân thiện là thế, một ngày đen tối. Một cô gái trẻ, một sinh viên cao học, cậu bé thơ ngây với gia đình ở Dorchester và bao nhiêu người khác bị thương vong...
Không biết nói gì ngoài những chia sẻ mất mát đau thương với các gia đình, người thân của những nạn nhân lương thiện trong vụ khủng bố tàn ác tháng Tư ở nơi này và cầu mong một sự bình an ở mọi nơi cho mọi người.

Boston ngày nghỉ cuối tuần.











Đám nhỏ thiệt dễ thương.







Và đám nhỏ này nữa, hết sức thanh bình và thân thiện.







Những vành nón B.U  sẽ ra xây đời.

Thứ hai, ngày 15 tháng tư năm 2013

Tokyo.

Tại bởi được coi nhiều tấm hình của bè bạn, được nghe kể chuyện thú ngắm hoa và những câu chuyện hay của hoa Anh đào, nên quyết sẽ phải một lần được tới xứ này, thưởng thức mùa hoa nở và chụp được một vài tấm hình ưng ý, thứ hoa mau nở mau tàn nhưng nở rộ quyến rũ và được nhiều người yêu quý.
Tokyo mùa Anh đào nở. Năm nay hoa nở sớm hơn mọi khi, vậy nên đi sang vào hạ tuần tháng Tư là đã trễ, hơi buồn một chút vì biết trước với nàng, "anh đến bên hoa thì hoa đã nở".

Xuân sang khí trời ấm áp, nhiều hoa và cây cối đang nảy lộc. Những hàng dương thẳng tắp trên nhiều con phố mang sắc vàng cho mùa Thu năm trước rực rỡ, chờ đợi hết một mùa Đông lạnh giá nay bắt đầu xanh mướt lá non. Đâu đó trên đường xe chạy vẫn thoáng thấy sắc trắng hay phớt hồng của một cây anh đào nhà ai nở muộn ở phía xa xa.

Thủ đô xứ mặt trời mọc hiện đại, đông dân, sầm uất nhưng yên tĩnh, ngăn nắp và lịch sự.

Tìm tới công viên trung tâm, nơi người ta thường kéo về đây lễ hội mỗi năm khi mùa hoa nở, hai hàng cây Anh đào dọc công viên mà người Nhật kêu là Sakura, chỉ có những du khách lỡ độ chậm bước, ngắm cành lá đã đâm nhiều chồi non xanh đan xen một vòm trời, vẫn đẹp xao xuyến và chắc hẳn giữa mùa hoa nở trắng nơi này sẽ đẹp ác luôn.
Vẫn hy vọng chắc sẽ còn nữa, một nơi nào đó trên đường đi có những hàng cây Anh đào nở muộn, sẽ có một chút gì an ủi tấm lòng khách phương xa.

Chủ nhật, ngày 07 tháng tư năm 2013

Tịnh.

Ngày ấy còn học ở trường nội trú, anh là lớp phó. Luôn luôn là chiếc mũ mềm gọn gàng, giày da bóng cùng bộ quân phục học sinh khi nào cũng phẳng phiu như được ủi kĩ dù thời đó không ai có được cái bàn ủi. Đen và hay cười với hàm răng trắng, nhanh nhẹn với đôi vai rộng chắc chắn như một anh lính thực thụ. Tham gia đội bóng đá của khóa, vòng kiềng một tí mà nhanh thoăn thoắt, đã dẻo lại càn lướt không ngán ai. Thường mang theo cây kèn Harmonica bên mình cùng những khúc nhạc vui, anh biết dập tông dùng hơi chứ không chỉ bằng lưỡi, ngày ấy rất nhiều tài lẻ. Tuổi mười mấy cùng học ở trường, trong con mắt của bạn bè, anh như lớn vượt hơn, luôn vì bạn bè, trung thành dù chuyện gì xảy ra cũng quyết binh bạn cho được.
***
Bước chân lên chuyến tàu liên vận đường sắt Bắc Nam, vô định và không ý thức, anh đi. Quyết định ra đi mà chưa biết sẽ đi về đâu và những ngày tháng sắp tới cuộc sống sẽ như thế nào, bởi cuộc đời khi ấy như muốn đóng lại mọi ngả đường đi tới của anh, từ chuyện học hành hay việc làm, nguyên do từ một cuộc đánh lộn trên phố, cũng chính từ tính nết thương yêu, bênh vực bạn tới cùng dù bất cứ lý do gì của anh.
Hà Nội với anh đã không còn gì để lưu luyến. Vườn hoa Chí Linh, hàng xà cừ cổ thụ bóng mát hay dãy sấu xanh quanh công viên, những trưa Hè của những đứa trẻ khu tập thể 28, 38... góc phố Trần Phú, Điện Biên, Hoàng Diệu, Cao Bá Quát đầy kỉ niệm tuổi thơ, nhưng lại xen những xót xa của tuổi trẻ, tình bạn bè và khờ dại, anh muốn quên đi tất cả quá khứ. Ngày ấy, khi anh mới vào tuổi đôi tám.

Như một duyên phận mà ông Trời đã định, những ngày trên con tàu lửa chạy về phương Nam, anh quen Mẫn, người khách đồng hành trong chuyến đi. Trò chuyện, quen nhau, hiểu rồi có cảm tình với nhau, người lính mới xuất ngũ ấy đang đưa gia đình đi xây dựng vùng kinh tế mới đất cao su Phước Long, Sông Bé. Mẫn kể, mình từ chiến trường Cambodia trở về, đã đi qua và đã thấy, miền đất Phước Long trong này thật ưa mắt, đất đỏ màu mỡ và nhiều hứa hẹn. Sẵn người ta đang vận động đi xây dựng vùng kinh tế mới nên trở về quê đưa hết mấy đứa em theo về miền đất mới, sẽ nhiều vất vả đấy nhưng hy vọng một cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn. Mẫn hay cười, ham nói chuyện, thân thiện và những tiếp xúc hàng ngày khiến anh cảm động nhìn thấy một gia đình thật gắn bó, thương yêu chăm sóc cho nhau. Anh mau chóng thân thiết với Mẫn, với những đứa em của Mẫn, cùng ăn uống sinh hoạt những ngày trên tàu, và cái cảm giác vô định ban đầu khi bước chân đi được thay thế bằng một tình cảm rất khác lạ, gần gũi và yên bình.
Những chuyến tàu khách hai miền khi ấy chạy phải mất ba ngày, và tới ngày thứ ba, khi tàu sắp dừng lại ở ga cuối anh mới quyết định sẽ theo cùng gia đình anh Mẫn, đi làm công nhân cao su. Một phần vì nhìn thấy một việc làm lao động lương thiện, một phần vì cảm tình với gia đình người lính quê miền Trung mộc mạc, lại có cô em gái xinh xắn dễ thương, ít nói mà chỉ thấy cười, duyên lắm.

Anh theo làm công nhân cao su ở nông trường. Dù sức vóc thanh niên nhưng là trai Hà Nôi, việc nông trường thật lạ lẫm và vất vả. Những ngày tháng chỉ biết làm và làm rồi anh cũng quen với công việc, rồi làm tổ trưởng, đội trưởng đội sản xuất. Ngày tháng trôi.

Anh làm đám cưới với cô em gái Mẫn, một gia đình nhỏ đầm ấm ra đời trong gia đình lớn ấy và họ cùng nhau những lo toan mới mỗi ngày càng nhiều thêm trong cuộc sống. Nhưng luôn là những lời hứa hẹn, cuộc sống cái thời bao cấp điên rồ ấy, khi khắp nơi thiếu thốn tất cả mọi thứ cho cuộc sống thì ở nơi rừng cao su ấy sẽ có những gì. Sốt rét, thuốc men hay lương thực và những vật dụng thiết yếu, cuộc sống như không thể khổ cực hơn được. Một lần nữa, gia đình lớn ấy lại phải kiếm tìm một miền đất mới, và họ lại ra đi.

Gia đình ấy tìm về một khu đất hoang ở Bà Rịa, một bên là rừng và một bên là biển. Mẫn nói với anh, có đất lại có biển một bên, làm rẫy rồi kiếm con cá con cua của biển, ở đất này sẽ không thể đói được.

Đấy là những năm đầu của thập niên tám mươi, anh về nơi đây và ở lại tới bây giờ. Một quê hương mới, những cô con gái cưng ra đời và lớn lên, bây giờ đã có thêm hai gia đình nhỏ nữa và một thế hệ mới ra đời trên mảnh đất ven biển cần cù ấy. Không thể nhớ hết những công việc anh cùng với gia đình đã từng làm ở đất này ba chục năm qua, từ cuốc rẫy trồng mỳ, tìm kiếm thuốc nam trên rừng dưới biển, đi tàu đánh cá hay làm tay nấu bếp trên tàu... Ít năm lênh đênh trên biển, tuổi đã lớn, các con cản không muốn cha đi biển, anh lại quay qua đi làm bảo vệ ở một resort gần nhà.
***
Một vùng đồi núi khô cằn ven biển những ngày giữa mùa khô cháy nắng. Mấy căn nhà nhỏ tuềnh toàng ven đường quây quần với nhau như một xóm nhỏ, thoảng mùi mắm cá cơm và rát mặt bởi nắng hắt từ con lộ vắng mới làm chạy ngang nhà. Cậu trai chạy xe Honda về, chở theo một lão nông nhỏ thó, ốm và đen. Thì ra nghe tin bạn cũ sẽ tới chơi, từ sáng sớm thức dậy, lão nói thằng con rể bữa nay dẹp hết mọi việc, chở ba ra ngoài Dinh Cô ngóng đón bạn ba về chơi.

Lão bắt tay, cười móm mém, nước mắt chực rơi: Các bạn tìm tới thăm tôi, đã bao nhiêu năm rồi, mừng quá!..
Ôi chao! không nhận thấy một nét gì của ngày xưa ấy, của chàng trai Hà Nội đã bốn mươi năm qua... Là Tịnh, Tịnh "đen" đó sao...

Nâng lên ly rượu, thấy ngấn nước ứa ra trên cặp mắt già nua của những tháng năm vất vả. Nghiêng qua chặm giọt nước mắt trên tay áo, Tịnh nói, tôi cảm động quá có anh em tìm đến thăm, đã bao nhiêu năm rồi tôi không trở về nơi chốn cũ, cũng không được gặp lại những người bạn cũ, không biết nói gì, thôi mình cạn ly...

Người ta sinh ra và vào đời có bao nhiêu nẻo, bao số phận khác nhau mà ông trời như sắp xếp không công bằng, ai đó một đời vất vả như ai. Chiều Bà Rịa quán vắng, những người bạn cùng nhau nâng ly cám ơn trời đất cho mình sức khỏe, cho cha mẹ con cháu xum vầy, tứ đại đồng đường bên nhau những căn nhà giản dị quây quần trong một khu vườn nhỏ, dưới chân xa xa kia là sóng biển vỗ bờ.

Ở cuộc đời này, biết thương yêu và sẻ chia chưa bao giờ là muộn.
Và cũng chỉ là một câu chuyện đời.

Thứ năm, ngày 04 tháng tư năm 2013

Biển Nha Trang.

Nha Trang mấy bữa nay đẹp lắm. Giữa mùa khô, nắng đẹp, trời cao lồng lộng, gió và biển xanh. Vẫn mỗi sáng sớm bãi biển đông người, cùng nhau bơi lội, đi bộ và tập thể dục theo nếp quen. Bờ biển Nha Trang khá dài và có nhiều vịnh nhỏ, nhiều bãi tắm sạch sẽ. Nha Trang đang chờ đón hội chợ du lịch biển và  liên hoan "Nha Trang biển hẹn" vào mùa Hè sắp tới. Những khách sạn mới vẫn mọc lên, du khách đang đổ về, có khá nhiều du khách ở phía Bắc và du khách người Nga.
Biển Nha Trang mùa này xanh ngắt.

Bình minh biển Nha Trang.                                                                  Bãi biển Nha Trang.









Bãi biển Hòn Tằm.





Và con đường bờ biển.