Thứ Bảy, ngày 08 tháng 3 năm 2014

Những lão bà đường phố.

Dường như đường phố mấy bữa nay như đông vui hơn, có nhiều người mặc đẹp, có nhiều hoa, nhiều lời chúc mừng và nụ cười, mọi người mừng ngày phụ nữ.

Gió lành lạnh thổi lên từng đợt từ mé sông phía bến Bạch Đằng, len lên con dốc ngắn nơi bà lão thường đứng đó mỗi sáng sớm dưới mái tòa nhà Eden. Sài Gòn tháng Giêng vẫn còn lạnh, từ cuối năm rồi sang đầu năm nay sớm nào cũng lành lạnh. Bà lão nói chuyện, bữa nào cũng ra đây từ sớm, bữa nào bà cũng phải mặc thêm một tấm áo len mỏng nhưng vẫn còn thấy lạnh, chắc tại lớn tuổi rồi. Đứng sớm tới giờ chắc là mệt mỏi, bà lão ngồi sệt bên lề đường vội vã đứng dậy khi nghe tiếng xe máy chầm chậm dừng lại bên mình và như quán tính vói tay đưa ra xấp vé số. (Đọc thêm)
Hỏi bà lão mù nhớ tui không, bà bảo nhớ chớ, cậu Hai chạy mô tô, Tết năm rồi chia bà cháu tui con gà. Nhớ bữa trong năm cậu Hai ghé, còn nhiêu vé lấy hết cho bà lão đi về sớm, còn chở tui ra bến xe nữa. Mắc cười bữa đó các cô các chị bán hàng rong bến xe bus thấy có người lạ chở ra bến ồ lên, cậu Hai giỡn mới trúng độc đắc, ai cũng hỏi được nhiêu nhiêu, kì này bà lão ngon rồi nghe.
Bà lão nói trời thương cho mình còn khỏe, vẫn bán vé số mỗi ngày nuôi mình và nuôi đứa cháu ngoại. Bà than thở thằng cháu học hết lớp ở trường Tình thương bên nhà thờ, năm rồi nghỉ và xin đi làm được mấy bữa, nhưng cũng chỉ mấy bữa rồi nghỉ, không có nghề chỉ để người ta sai vặt, rồi ma cũ nạt ma mới, bị người ta ăn hiếp hoài, nó chán bỏ việc nằm nhà thì bà lại nuôi chớ ai, cậu Hai thương coi có việc gì làm xin cho nó.

Những người nữ ấy bao năm qua mưu sinh trên lề đường, họ đã già đi nhanh quá. Những lão bà đường phố, kêu họ vậy tại bởi biết họ và chỉ gặp họ trên đường phố, có những người gặp từ thuở còn trai tráng đi biển, đường lên xuống cảng là đi qua những con đường đó, là gặp họ dài dài từ đó giờ mấy mươi năm có, họ bây giờ đã là những bà lão đường phố. Từ những năm đó tới năm nay vẫn thế, những năm tháng đời người nơi góc phố.
Đảo một vòng những con đường, năm nay bà Hai già ham việc đã nghỉ, con cái bắt bà phải về không cho ra phố bán nữa. Nhớ bà với những viên kẹo nhỏ chia cho đám nhỏ mỗi lần ghé mua vé số. Bầy se sẻ và bồ câu chắc hết đáp xuống chơi nơi này rồi vì không còn có bà mỗi chiều cho chim ăn.
Bà Hai nghỉ bán vé số ở góc phố này thì  lại có thêm nhiều bà Hai khác thế chỗ. Sài Gòn nắng như thế, mấy lão bà vẫn xoay quanh bóng cây bên lề với những xấp vé số mỗi ngày.

Một bữa bỗng thèm bún chả Xuân Tứ, xách xe chạy tuốt lên Tân Bình. Quán vắng, thấy một bà lão ngồi bên kia cứ nhìn mình ăn, ăn uống kiểu này thấy không đặng bèn kêu một phần bún chả cho bà. Bà lão móm mém bảo không ăn được đâu, chỉ ăn cháo được thôi. Hổng biết làm sao, thôi gởi bà chút ít hồi ăn cháo.
Nhận tờ giấy bạc, bà lão cười móm, kể, quê hương tận ngoài Nghệ An. Chồng chết rồi con chết rồi ở một mình. Buồn chán bỏ xứ đi ít lâu, quay về thì ruộng đất người ta lấy mất từ hồi nào không hay. Lại bỏ đi, là đi hẳn. Bà kể đi thuê nhà trọ ở bên Tân Phú, mỗi ngày qua lại nơi này, động chân động tay lau cái bàn cái ghế, ai thương người ta cho tiền, tôi chỉ ăn cháo được thôi. Cứ sống thế qua ngày, bà bảo, biết làm sao khác được.
Lâu nay ít lên phố, nhưng mỗi lần đi, nhìn đâu đó thường thấy những cảnh đời người cơ cực, đăng đắng lòng.

Bữa qua bữa nay nhiều nơi người ta mít tinh, nơi công sở đi làm sớm ăn mặc đẹp, để trưa để chiều sẽ còn đi nhà hàng mừng ngày phụ nữ, rồi những đôi lứa có dịp đi chơi và bày tỏ tình cảm, thật may mắn nhằm ngày nghỉ cuối tuần. Trên đường phố bày bán hoa nhiều lắm, và có nhiều nơi bán hoa. Hoa nơi cửa chợ, hoa trên lề đường, khắp nơi, hoa lẵng, hoa bông lẻ, để đám trẻ chúc mừng nhau, chúc cho những người nữ. Nhưng mấy lão bà đường phố có để ý đến ngày này và họ có nhận được những lời chúc mừng không biết nữa. Với họ, nhiều người vẫn chỉ là một ngày bình thường trong cuộc mưu sinh, những ngày lầm lủi mong xấp vé số vơi dần, những gánh hàng rong mong nhẹ gánh trên vai. Và sợ với họ, một bông hồng có khi như là một sự sa xỉ và hoang phí lắm.

Thứ Ba, ngày 25 tháng 2 năm 2014

Tết với bạn.

Sắp qua tháng Giêng, phải có lời cám ơn bè bạn cái chớ, vì Tết này đã quan tâm tới nhau.
Chuyển về ở căn hộ khu Phú Mỹ Hưng xa nội ô, biếng lên phố và biết có ai muốn tới không nên Tết không sắm sửa chi, nghĩ chỉ lo hai bữa cúng ông bà và trời đất là xong. Vậy mà ngày giáp năm bạn bè ơi ới gởi đồ, sợ kẻ ăn Tết một mình buồn. Bạn gái của vợ, bạn trai của chồng gởi quà Tết lại nhà đầy một tủ lạnh, đủ từ cái bánh chưng bánh tét, thịt kho chả lụa tới củ kiệu tôm khô, lại có cả hũ cà pháo ông bạn Gtl tự tay muối nén nữa chớ. Thật lòng cám ơn mọi người.

Rồi cũng có bạn Tết tới chơi nhà, mấy bạn blogger tre trẻ, vui vui. Nhờ ông bạn vàng nấu nướng chút đỉnh gì đó tiếp khách, cũng có được bữa gặp nhau đầu năm tạm vui, đáng lẽ phải đưa tin và mấy hình ảnh liền những ngày còn Tết cho thời sự. Nhưng bữa ấy khi bạn bè ra về rồi, ở nhà có chuyện buồn nên bây giờ mới gởi mấy tấm hình họp mặt bữa ấy. 
Chỉ cần hai chai whisky cho ba người, các bạn ấy đã hạ đo ván chủ nhà. Biết là mình khg còn trẻ nên sau một hiệp đấu đã bị tuổi trẻ hạ đo ván ngay tại sân nhà, thế là không có nổi lời chào chia tay khách. Còn may mắn lúc mới gặp mặt anh chị em đã có lời cầu chúc năm mới cho nhau. Tuổi tác là vậy đó, tuổi tác nhắc nhở cho mình không ỉ i mình còn khỏe, một thời ngông nghênh đã qua rồi.
Cám ơn bạn bè đã ghé chơi và bạn nào có đọc bài này, cười vui cái và thêm vào một lời xin lỗi của chủ nhà không được chu toàn và bị hạ đo ván bữa đó nhé.



- Chai rượu của anh B giờ mới mở, có một giải thưởng nhỏ.
- Món Bào ngư ngon tuyệt, cám ơn bạn mình.


- Phát tài đầu năm. Coi kìa có người cười người nhăn...
- Nụ cười thay lời chúc cho Năm mới. 

Thứ Sáu, ngày 07 tháng 2 năm 2014

Tết một mình.


Ngày giáp Tết người ta ai ai cũng muốn dẹp hết mọi chuyện làm họ đã lo cả một năm dài để sớm về nhà cùng gia đình cuối năm đón Tết. Người về dọn dẹp nhà cửa, sửa soạn bánh trái cúng ông bà tổ tiên, người ở xa ba lô túi xách vội vã lên đường về quê. Nhưng đâu đó quanh đây vẫn có nhiều người lắm, Tết một mình.
Chiều muộn ngày giáp Tết rồi mà em gái nhỏ vẫn một mình mang khẩu trang với dòng chữ bán bảo hiểm bên lề đường. Thấy thương thương.

Thực ra ở Sài Gòn hay trên các nẻo đường, ở nhiều nơi và có nhiều lắm những người lao động bình dân đón Tết một mình, như là họ không có cái Tết cho mình nữa. Đã quanh năm với những công việc bình dị để kiếm sống, ngày nào biết ngày đó nên những ngày này cũng vẫn chỉ là kiếm sống, hoặc muốn kiếm thêm một tí về nhà cho con cháu hay giản đơn mỉm cười cùng khách, ngày đầu năm xuất hành lấy hên khi khách hỏi thăm.

Chỉ cần bước chân ra khỏi nhà, dạo quanh phố phường một khúc, dù ngày Tết đường xá có thưa thớt, ở một góc phố vắng lặng chợt hiện một mình bóng anh phu xe dưới bóng cây xanh ngày đầu năm nắng nóng ngóng chờ cuốc xe ôm đầu năm. Đằng kia lóc cóc bước chân người bán vé số dạo cũng một mình nhẫn nại đang xa dần. Nơi vui chơi đô hội, một chùm bóng bay lầm lũi  bước đi dọc con phố không nhìn thấy mặt người...

Làm bộ điện thoại, chỉ dám len lén chụp từ xa mấy tấm hình ghi nhận, sợ chạnh lòng những người Tết một mình, sợ làm buồn lòng người ta ngày đầu năm mới.



Còn có thêm kẻ này cũng Tết một mình.

Thứ Ba, ngày 04 tháng 2 năm 2014

Tết với người quê.


Vợ chồng bạn nói với nhau, ngày giáp Tết chộn rộn, xe đò vội vã, chen chúc, cô ấy còn hai đứa con gái nhỏ sao lấn được với người ta, tội nghiệp. Hay là bố cháu lấy xe chở mẹ con tụi nó về, Vĩnh Long đây đó có bao nhiêu xa. Thế là hai gã xách xe đi. Lúc này không bận bịu việc chi, vợ con kế bên không có, mèo chó cũng không nuôi, bếp nguội sẵn rồi, ngày Tết cũng giống ngày thường, hú nhau là đi thôi, quen rồi.
Hiếm có người nào tận tâm thương người giống vợ chồng nhà gã, hai chín Tết rồi vợ còn kêu chồng lao ra ngoài đường chở mẹ con người giúp việc về quê ăn Tết, mà phải chở về tới tận nhà nghe. Cô gái ấy quê miền Tây lên Sài Gòn phụ việc nhà cho người ta. Được cái siêng năng, làm đâu gọn đó, sạch sẽ hơn người nên giới thiệu qua lại, cô có việc làm phụ việc nhà theo giờ hàng ngày cho ba bốn hộ trong khu đô thị, tằn tiện chắc cũng tạm tạm trả tiền thuê nhà, sinh hoạt cho cả nhà và nuôi hai đứa con nhỏ đang đua học với con trẻ thành phố, đứa lớp bảy đứa lớp một.

Ngày giáp Tết về miền Tây, ngoại trừ cầu An Hữu gần ngã ba còn dở dang, những cây cầu khác làm thêm cho hai tuyến trên đường đi về miền Tây đã thông, người quê đã về ăn Tết với gia đình bớt dần từ mấy bữa trước nên đường xá cũng thư thả ngày cuối năm cạn. Rất nhiều người trở về quê bằng xe hai bánh, lâu lâu một chiếc xe đò ào ào như vẫn thế và khó chịu hơn cả là mấy xe biển xanh, xe 80 của mấy quan giành đường chạy như ăn cướp. Còn các chú phú lít ngày cuối năm vẫn tận tình rình cả xe hơi xe máy, tốc độ hay lấn tuyến ở mọi ngả đường.

Đường lộ lớn cách nhà còn một khúc. Tới nơi gởi xe lối xóm ngoài lộ chính, thấy mấy xe máy đã chờ sẵn để chở vô nhà.  Một con lộ nhỏ ven làng quê đã đúc bê tông bằng đóng góp chung của mọi nhà. Hương quê  nhè nhẹ, nhà cửa người quê be bé bên ruộng lúa xanh ngát đang thì con gái. Thời tiết năm nay lạnh bất thường lại kéo dài, mai vàng trong vườn nhà nhiều lắm nhưng không có được mấy nụ bông. Nhà cửa đã sửa soạn đón Tết, bàn ghế đã bày sẵn trải khăn. Người quê bảo, ở dưới này từ hai tám là từng nhà lai rai cúng rước ông bà về ăn Tết được rồi, nhà trước nhà sau không cứ phải là chiều ba mươi đặng lối xóm còn chạy qua chạy lại với nhau, tìm chung rượu kiếm cớ nói chuyện ngày cuối năm chớ.

Mấy thanh niên thấy khách thành phố về, đứa chạy vội đi kéo về hai thùng Sài Gòn xanh nhỏ thứ đặc biệt, đứa mang lên hai con cá lóc đồng rọng sẵn trong lu mang nướng, đứa vô bếp xào nấu, không lâu xong tiệc nhậu. Người quê vốn luôn hiếu khách như thế.
Đám nhỏ thành phố về lâu mới gặp lại em út bạn bè mừng rỡ chạy chơi lăng xăng đâu đó, mấy người nữ lui cui dưới bếp còn đàn ông kéo nhau nhập tiệc. Ái ngại với mấy thùng bia, mấy trăm ngàn của người quê là nhiều chớ không ít, trả lại người ta đi, để tiền xài Tết, nói người thành phố về sông ăn cá là quý rồi, muốn uống rượu đế chớ không uống bia. Rượu đế pha nếp than, nhạt nhưng ở nhà làm được, uống vô lâu say nhưng nhẹ lòng.
Những câu chuyện quê quanh mâm cơm ngày cuối năm với những tiếng cười rổn rảng, những ngôn từ miền Tây đậm dân dã, chuyện cực nhọc pha với hài hước của mỗi người đi làm ăn xa về với người ở lại, vô tư, vui vui nhưng đăng đắng vương theo mỗi bước gian truân. Bàn rượu có bấy nhiêu người mà đã quá nhiều công việc mưu sinh đời thường. Người quê ở lại thì cả năm loanh quanh chăm thêm đàn gà đàn vịt hay một hai con bò kiếm chút thu nhập ít ỏi bởi đồng đất không sinh thêm ra và cả nhà bấy nhiêu người còn được vài ba công ruộng. Người quê lên thành phố làm từ phu hồ, lái xe thuê, người giúp việc nhà hay bốc vác ở cảng, xoay vần với cuộc sống nhiều vất vả và hầu như ai cũng còn nghèo lắm. Nỗi lo mưu sinh nhưng phớt đời của người miền Tây bên trong những câu chuyện quê mộc mạc ấy làm cho lòng dịu lại, và ai đó học được ở người quê biết quên những chuyện đời nhiễu nhương, biết cho qua vất vả và những muộn phiền không đáng. Rồi một năm cũng qua đi.

Nhớ con cá lóc đồng miền Tây. Thứ con cá lóc đồng nơi đây, lóc bắt trong ruộng trong rạch mùa này ủ trứng cho sinh nở tháng Tư, đầu nhọn nho nhỏ thôi mang nướng với lửa rơm, thịt dai thơm mà ngọt ngay khác hẳn con cá nuôi. Cái bộ đồ lòng con cá lóc đồng ấy, chủ nhà dành riêng cho anh Hai, anh Ba trên thành phố về, nó sắt lại, dai dai và béo ngậy, cái vị đăng đắng nhân nhẫn ấy thì chỉ có về quê mới kiếm ra. Chủ nhà chiêu cho một ly đế xây chừng, chỉ cắn mỗi lần một miếng nhỏ từ cái bao tử, lượm thêm miếng muối hột bỏ miệng nhâm nhi, ở thành phố không có mồi nem công chả phượng nào sánh được.
Ngày giáp Tết được về đối ẩm với người quê để Tết về cứ nhớ tới người quê và cảnh quê, nhớ niềm vui gia đình xum vầy ngày cuối năm, nhớ tấm lòng cùng những nụ cười quê chân thật và cái cách gì đó, để biết cho qua những vất vả của cuộc sống này và những muộn phiền không đáng.

Cảnh quê ngày Tết.
Sài Gòn, nam thanh nữ tú, Tết ở khu Phú Mỹ Hưng Q7

Thứ Hai, ngày 27 tháng 1 năm 2014

Đường lên Tây Nguyên.




Sớm mai, lành lạnh và sương mù giăng trắng những nẻo đường.
Một vài chiếc xe công nông lạch bạch trên đường và những bạn nhỏ đường đi học sớm.
Nắng chiều với bụi đỏ cao nguyên và những vạt dã quỳ cuối mùa rực nắng.

Thứ Tư, ngày 15 tháng 1 năm 2014

Tâm sự của người hút thuốc lá.


Đầu năm đọc một bài viết của bạn, tâm sự rất thật, nhẹ nhàng thôi nhưng để cho suy nghĩ hoài. Ghiền thuốc lá! Cái tật bị người ta chê trách nhiều ít lâu nay, có điều vợ con thường nể nang người đàn ông là người chủ gia đình, nhiều công lên việc xuống, cực chẳng đã người ta mới nói ra thôi.

Hút thuốc khi còn là sinh viên, tới giờ hết mấy chục năm, nghĩ mà ớn. Hồi đó a dua theo chúng bạn, ghiền vô cái hại có biết đâu, cũng dợm bỏ hai ba lần rồi chưa xong. Ngày đó nghĩ người trai cầm điếu thuốc phì phèo coi nam tính. Đứng chém gió trước chúng bạn hút một hơi no gió, thổi ra từng vòng tròn lớn nhỏ, vòng trước lòn vô vòng sau, cứ thế cho hết khói, điệu nghệ. Khi đứng ngồi nói chuyện với bạn gái, tay mang điếu thuốc lá thấy tự tin hơn, như là tay chân không dư thừa. Ngày đó phái nữ coi bạn trai hút thuốc cũng bình thường, ai cũng hút hết mà. Yêu thương qua nụ cười ánh mắt, nắm được tay nhau như là đã tỏ tình và chịu đèn nhau rồi chớ nếu thời đó mà biết "hung" nhau, nghe mùi thuốc lá chắc là các nàng sẽ bái bai tránh xa không chút luyến lưu.

Ghiền thuốc lá cũng cực lắm chớ. Sài Gòn bây giờ nhiều người không ưa thuốc lá và ở nhiều nơi công cộng không được hút thuốc. Ngay khi ngồi quán xá ngoài trời, không hiếm lần thấy người nữ bàn bên nhăn mặt, có khi họ bỏ sang bàn khác xa hơn khi bàn mình có người đốt thuốc, mắc cỡ làm sao. Biết chớ.

Sang Mỹ tới chơi nhà người ta, cẩn thận ra ngoài thật xa hút thuốc, sau rồi hít hà nhai thêm cây kẹo bạc hà rồi mới trở vô mà vẫn nghe tiếng ai đó đằng hắng. Ừa, khói thuốc nó còn vương cả trên áo trên tóc, biết chớ.

Đi du lịch nước ngoài hút thuốc là cả một phiền hà. Ở một trạm dừng xe bên Nhật trên đường đi chơi, giữa rừng núi bao la gió lộng, đầy khí đầy nắng gió mà người ta vẫn quây riêng một góc cho mấy con chó cưng đi vệ sinh, chạy nhảy đỡ bó giò cẳng chung luôn chỗ với mấy gã ghiền thuốc lá ở một góc thật xa. Nhìn đám bạn đốm bạn nâu chạy nhảy kế bên qua lớp cửa kính thầm nghĩ tội nghiệp cho mình, người ta nhốt người hút thuốc trong này, coi mình không bằng mấy bạn ấy nữa, còn người sang trọng á, người ta đang mua quà lưu niệm rồi nghỉ chân ngồi uống nước trong phòng lịch sự sạch sẽ trên kia kìa.

Chắc chắn hút thuốc không tốt cho sức khỏe của mình, làm phiền người thân và cả những người khác xung quanh mình. Biết chớ. Có một điều ái ngại nhất là khi hun vợ con, cứ sợ là mùi thuốc lá hôi vương tóc, vương áo vương cả vào phần thương yêu...

Nhớ một lần chở con đi khám răng bác sỹ quen, bữa ấy xong sớm Nhí nói bố đánh men răng luôn đi. Cô nha sĩ khen răng cha Nhí còn tốt đấy. Nói vui với cô chắc tại uống trà, hút thuốc nhiều đó nên răng chắc. Cô cười. Hồi xong việc ra ngoài cô lắc đầu trách nhẹ Nhí, tại sao mẹ và bé lại để cho cha hút thuốc lá nhiều thế này sao. Bé Nhí ăn theo liền: Đó, bố thấy chưa. Từ bữa đó biết nghe lời trách, là hút thuốc ít hơn, là ra khỏi nhà mới hút, là né không để con nhìn thấy và có thói quen không phì phèo trước mặt những người nữ được, dù quen hay lạ và ở đâu, thèm thuốc ra thật xa một góc mà hút.

Đám nhỏ bây giờ hầu hết không hút thuốc, thật mừng. Chúng ghét mùi thuốc lá và ghét cả người hút thuốc. Biết chớ, nhưng tội nghiệp quá, mấy người lớn muốn bỏ thuốc lá lắm nhưng chưa ngay được. Vậy nên khuyên mấy nhỏ đừng có hút vô mai mốt cực lắm.

Bữa ấy anh em hẹn nhau họp mặt một trưa Sài Gòn, nhóm nhỏ blogger như là một bữa đón Tân niên. Không ai nói ra nhưng lại chọn một bàn ngoài trời để cùng nhau hút thuốc lá. Anh mang chai Chivas21, quá đã, nói khui uống mừng năm mới, anh nói anh không uống, quà mấy anh em. Vậy là để dành tới mấy bữa Tết ta sắp tới, lựa bữa đông đông người hãy khui. Mấy lần ngồi với nhau, thấy anh ấy uống ít. Lần nào cũng trò chuyện thật vui, dí dỏm, thường đọc thơ, thơ văn có, thơ toán học có, độc đáo và nói chuyện hài hước cười chơi.
Bữa nay gặp, làm bộ nghiêm mặt nói, có báo đăng bài phê bình anh hút thuốc lá quá trời kìa,. Ghiền cách gì lại còn hút thuốc trên xe hơi khi đi chung với vợ con nữa. Mấy bữa nay mọi người chê trách quá. Anh cười hiền, biết rồi. Công nhận người ta nói đúng chớ, có hút thuốc ở đâu thì hút chớ hút thuốc lá trong xe là quá đáng lắm đó nha. Anh bảo chỉ có bữa đó thôi, tại bữa đó anh ôm tài, lái xe đường dài tới hai mấy tiếng lận.

Thêm tấm hình này cho biết, bốn người thấy trên bàn có bốn gói thuốc, vậy là anh hay em ai cũng hút ráo. Và tấm hình nụ cười nhận lỗi hút thuốc trên xe thay lời muốn nói, hút bữa nay thôi, bớt từ từ rồi sẽ bỏ luôn cho coi. Một bữa nào đó, mấy anh em ngồi với nhau mà không còn thấy gói thuốc nào trên bàn đó nha.

Lúc này thường một mình ở nhà, ngóng những niềm vui ở xa nên người viết còn hút thuốc lá nhiều. Đọc bài tâm sự của bạn ấy chợt giật mình, nghĩ là sẽ bớt hút mỗi ngày một ít rồi bỏ hẳn, coi rồi sao chớ cũng phải ráng thôi. Trời thương trong tứ đổ tường ấy anh và tụi này chỉ vấn vương có một điếu thuốc lá chớ đám này mà dính cái vụ kia kìa thì thôi rồi, khó cai ghiền lắm à nghe.

Nhưng mà nhớ nhắc anh ấy là, bỏ thuốc có nhiều cái thú, một là không phiền tới người khác, nhất là vợ con, hai là bớt tốn tiền, ở VN thuốc lá còn rẻ chớ bên Mỹ á, tám chín chục một cây, mắc chết luôn, và cái thú thứ ba là khi hút thuốc trở lại, giỡn một chút, biết sao không, cái điếu thuốc hút lại ấy nó mới đã làm sao.

Thứ Hai, ngày 23 tháng 12 năm 2013

CHÚC MỪNG.


Thân mến chúc gia đình, bè bạn và mọi người mọi nhà
mùa Giáng sinh an lành, Năm mới nhiều niềm vui,
hạnh phúc cùng mọi điều tốt lành.

Thứ Năm, ngày 12 tháng 12 năm 2013

Nhớ Nhí nhỏ.

Tâm sự về trường lớp, bạn bè và chia sẻ của cha con nhà Nhí thường là trong khoảng thời gian cha con chở nhau trên chiếc xe hai bánh mỗi sớm mai đi học và mỗi chiều tan lớp, nhiều hơn là những chiều những tối kết thúc học chính học thêm trên đường về nhà. Sớm nào cũng vậy, xuống xe trước khi bước qua cổng trường, dù cánh cửa có sắp đóng lại, bé cũng ráng hun cha một miếng rồi chạy vội. Chiều về, bữa nào ra khỏi cổng trường, chào bố rồi tót lên yên sau xe, vẫy hai ngón tay chào bạn là cha biết qua một ngày học vui còn bữa nào vẻ mặt heo héo, xách chiếc cặp nặng trĩu một bên, lững thững một mình ra muộn là cha sẽ chuẩn bị nghe tâm sự trường lớp.

Một bữa bé ra thật muộn, cổng trường đã vắng. Nhìn cái mặt sầu đâu cha biết là có chuyện. Hỏi mãi bé mới nói, bé buồn vì các bạn nói bé hay nịnh cô giáo. Bữa nay con ra muộn vì các bạn đã ra về gần hết, thấy còn một mình cô giáo tiếng Anh ở lại cuối cùng nên phụ cô dọn dẹp tiết cuối. Cô dạy tiếng Anh mà điểm số tiếng Anh của con luôn luôn cao không phải vì con hay gần cô mà vì con được bố mẹ cho học Hội đồng Anh rồi hàng năm còn được đi nước ngoài. Chứ còn cô giáo con học trong nước rồi đi dạy, có những khi còn phát âm sai. Thấy bé con thẳng quá dễ hiểu sai mếch lòng, cha nhắc bé không nên nói điều đó. Bé nói, là con chỉ nghĩ trong bụng vậy thôi.
Rồi những lần đón bé học thêm tiếng Nhật thấy bé cũng thường ra muộn sau cùng, cha bé đã quen và thật vui nhìn cảnh hai cô trò lững thững vừa đi ra vừa cười, trò chuyện vui vẻ. Một bữa lên xe bé nói, cô sắp có em bé, nặng nhọc nên con muốn ở lại sau phụ cô mang đồ và trò chuyện cho cô vui.

Nhớ những chuyến đi chơi xa, bé luôn là thành viên yêu thích giữa đám trẻ quê, nơi miền Tây quê lúa hay vùng đất đỏ cà phê Tây nguyên. Bữa rồi quay lại Pleiku, đám trẻ nhỏ hỏi thăm mãi chị ấy đâu rồi.
Bé thân thiện, dễ gần, thấy thương. Thế rồi bé đi học xa, cha không còn được đưa đón nữa...
Bây giờ ở môi trường mới bé vẫn luôn thân thiện và thích các sinh hoạt xã hội và cộng đồng. Bé đòi đi hỗ trợ cơn bão miền Đông năm rồi mà ở nhà không cho đi, bé tự quyết định cắt tóc ủng hộ các bạn thiếu tóc mà sẽ xin phép cha sau vì vẫn nhớ lời cha dặn phải để tóc dài. Bé tự quyết định bỏ thời gian kèm Toán cho các em khi nhà trường gợi ý. Thật vui, bé nói bé thích làm những việc như thế mà bé chưa nghĩ tới một điều, đó thực sự là công việc đầu tiên trong đời, bé được nhận lương theo giờ.
Bữa ấy email cho bé, nói mẹ qua sẽ mang cho Nhí kẹo dẻo đó. Bé hồi âm liền: Kẹo dẻo? Vui quá nhưng ứ ừ, con muốn mẹ mang cả bố qua đây với con cơ.
Đọc mail của bé, có biết không, mắt cha ngấn nước từ bao giờ...

Bữa rồi làm biếng lên phố, viết đại trên blog chuyện bán xe máy, vậy mà quá trời điện thoại và tin nhắn hỏi thăm. Bán xe cho một gã chưa biết mặt biết tên. Chỉ alu điện thoại, nghe cái giọng hào sảng, dễ gần, gã đọc blog và chia sẻ chút tâm sự người cha. Hẹn gã bữa nào tới coi xe, gã nói coi hình được rồi, hổng thèm coi xe mà chỉ hỏi số tài khoản đặng chuyển tiền đặt cọc liền, gã sợ người ta mua trước mất. Khoái gã. Thì ra gã cũng thích chiếc xe mô tô chở con đi học hàng ngày, thấy vui vui...

Thứ Năm, ngày 05 tháng 12 năm 2013

Bán mô tô.


Muốn bán rẻ bạn xe này rồi, Honda Shadow 125, đời 2002, hai máy chữ V dọc, hàng Nhật nhập từ Thái.

Mua của người chán, bán cho người thích. Người chán bán rẻ hơn giá thị trường 15- 20%.
Biển số thành phố, 39- 68, thần tài lộc phát, mại dzô mại dzô, he he...



Năm trước còn nhong nhong với bạn Nhí nhỏ, nắng hay mưa cùng nhau hàng ngày tới trường, đi học thêm hay đi chơi đâu đó. Hồi đó bạn Nhí thích bạn xe này lắm. Năm rồi bạn Nhí đi học xa, không cần cha đưa rước nữa, nên tội nghiệp bạn Shadow bị bỏ quên dưới hầm chung cư.

Từ ngày bỏ nội ô về vùng ven mắc tật làm biếng và ngại ngùng. Biếng chơi blog, biếng lên phố, ngại nắng ngại khói bụi đường xa, ngại triều cường đường kẹt, ngại ham vui bè bạn quên hết lời em dặn dò, quên luôn cả đường về...

Biếng chạy lên phố bán xe nên mượn trang blog làm trang rao vặt mua bán chơi vậy thôi.

Thứ Tư, ngày 30 tháng 10 năm 2013

Thương.


Nếu như cơn bão ấy không nặng nề đến như thế, nếu nhà cửa lối xóm không bị tốc mái gió bay, nếu cha không bị té, nếu như sớm đưa được cha tới nhà thương và nếu ...

Nhà mình thì tạm yên ổn sau bão nhưng nhìn quanh đâu đây cũng thấy cây đổ, cột đèn nghiêng, nhà tốc mái, làng quê tan tác. Cha cùng với mọi người trong xóm ấp đi dọn dẹp những đống đổ nát trong xã, chạy qua nhà lối xóm phụ giúp người ta, những nhà neo đơn, những người cùng nghèo khó và bị mưa bão làm thiệt hại nặng nề hơn ngay sau lúc cơn bão mới đi qua. Bữa ấy lên mái làm tấm lợp lấy lại nơi ăn ngủ cho một nhà cùng xã, không may cha hụt chân té xuống đất, chỉ một ngày sau cha đi xa mãi, bỏ lại các em côi cút khi còn rất nhỏ.

Em ngồi đó vòng tay bồng đứa em đang còn thơ dại, ánh mắt xa xăm nhìn những người khách lạ từ phương xa tới nhà viếng cha. Em ngồi đó như đang nuốt vào trong nỗi mất mát thật lớn của gia đình, đang sẻ chia cùng đứa em thơ mới chỉ biết ngơ ngác trong nỗi đau thương. Trong ánh mắt ấy đã mang nghị lực của những người dân lam lũ miền quê biển Quảng Trị.

Rồi sẽ qua đi những ngày đau thương, rồi những ngày tới sẽ còn nhiều vất vả. Em sẽ ráng học và sẽ còn làm được nhiều việc phụ mẹ nuôi em. Vững chãi lên em ơi, rồi mai mốt này em sẽ là người đàn ông trụ cột của một gia đình. 



Chủ Nhật, ngày 20 tháng 10 năm 2013

Quảng Trị và những người nữ.



Bão mới đi qua, làng quê xơ xác. Vương vãi khắp trong nhà tới ngoài sân là những manh chiếu rách, những mảnh áo không còn lành lặn và những vật dụng sứt sẹo cũ kỹ. Tất cả nháo nhào như một đống rác. Căn nhà kê được một chiếc giường đơn, cái giạt gường không mền gối đã không còn lối cho bước chân hai người, là nhà của mệ đó. Nhìn thử quanh căn nhà bà lão coi có kiếm được thứ gì có thể mang bán đặng lấy tiền mua tôn mới. Tuyệt nhiên không có một thứ gì có thể xài được, may chăng chỉ để mệ xài chứ đừng nói mang bán mang cho ai được. Chị Dậu ngày xưa còn có đàn chó con mang bán chớ nhà mệ á...
Cứ ca ngợi mãi, cứ câu chữ và ngôn từ nhảy múa bao nhiêu năm nay hết kiên định rồi lại định hướng, mà sao khổ hoài... Làm sao có thể coi đây là cuộc sống, con người ta. May vẫn còn đâu đó chút nghĩa xóm và tình người đồng loại. Những mảnh đời cô đơn và cơ cực ấy nhiều lắm quanh ta và ở rất gần, gần ngay mặt lộ, là quốc lộ chứ chưa nói tới vùng sâu vùng xa xôi nơi núi rừng đâu đâu đó nữa.

Bàn tay khô vuốt mãi đôi má nhăn nheo và những vết đau trên thân mình, tấm lưng đã còng trên đôi chân cũng cong quằn và bàn chân nứt nẻ bước lên xuống cái bậc thềm nhà muốn té, ánh mắt xa xăm nhìn người lạ ngơ ngác và căn nhà tình thương trống hênh, u tối và nhỏ xíu xiu như không thể nhỏ hơn nữa núp giữa những bụi chuối đổ gục và rách nát tả tơi sau cơn bão.
Ôi chao, biết nói sao hả mệ, nhìn đời chán thiệt.

Nhà mệ thứ hai cũng buồn, cực và cô đơn giống căn nhà mệ kia. Đường vào nhà cũng xa xa đường lộ, nước ngập một chút bàn chân lấm bùn. Vườn nhỏ trống trải chẳng có thứ gì. Một con gà mái tha thẩn kiếm ăn bên đống rơm rạ dưới rặng tre xanh bên nhà, buồn và cô đơn như chủ nhân của nó. Căn nhà tốc mái sau bão, ai đó đang lợp lại mái dở dang thì hết mất tôn rồi. Thấy người lạ tới thăm cảm động không nói lên lời, bàn tay run nhận chút tấm lòng của những người xa, ánh mắt nói thay lời cám ơn.

Ở một xã khác gần biển, vùng đất ven biển Gio Linh Quảng Trị là một vùng cát trắng  hoang hóa bao nhiêu năm, cuộc sống trên vùng đất cằn này cũng cơ cực như đất đai quê hương ấy. Chợt mừng vì gần đây người dân đã trồng được đậu phộng, nghe nói đậu hợp đất này, một ngày nào đó giữa mùa đậu phộng trổ bông sẽ đi ngang, hy vọng được nhìn thấy màu xanh ngát ở đồng đất nơi này. Người ta nói vậy và anh ấy đang nhìn xa xa cát trắng sau nhà, thầm mong em gái nhỏ mai mốt sẽ khá lên trên vùng đất khô cằn nơi đây..

Bão tới, bão đi rồi bão lại về, năm nào cũng thế. Biết là xung quanh còn rất nhiều cuộc đời cơ cực, nhưng không nghĩ có nhiều những mảnh đời cơ cực như thế, và những người nữ thật cô đơn. Biết là ngày này người ta sẽ chúc tụng nhau trên ti vi đài báo lại những câu chữ vinh danh phụ nữ Viêt Nam. Nhưng không biết những người nữ nghèo khó cô đơn ở mảnh đất miền Trung nghèo này có biết tới cái ngày này không nhỉ, ngày 20 tháng Mười phụ nữ Việt Nam ấy.