Thứ Hai, 23 tháng 1, 2017

Sớ Táo quân Làng Gà

 Winnsboro Jan 2017- Tết Đinh Dậu.

Năm Khỉ bước qua
Năm Gà bước lại
Thần từ hạ giới
Hôm nay về trời
Mang tin tức tới
Ngọc Hoàng cuối năm
Chuyện của ông Châm
Làm tổng thống mới
Chuyện Đông chuyện Tây
Chuyện thế giới này
Đã có táo Mỹ
Bẩm Ngọc Hoàng hay
Chuyện táo năm nay
Miền quê “Tếch dịt”
 Ngọc hoàng đã biết
Rất nhiều người Việt
Ở mọi miền xa
 Về đông vui quá
Cùng mang họ Gà
Cùng lập Làng gà 
Nơi vùng quê mới
Vậy nên Táo tôi
Từ rày sắp tới
Xin mang tên mới
Táo quân Trại Gà
Một năm vừa qua
Trang trại gần xa
Dưới miền hạ giới
Đều làm việc giỏi
Cần mẫn siêng năng
Ở chuồng rất chăm
Mùa Hè thoáng mát
Mùa Đông ấm áp
Nhớ công việc làm
Sáng ra check cám
Check nước liền tay
Mọi thứ đủ đầy
Thời gà ít chết
Người cũng đỡ mệt
 Feed thì tốn ít
Cuối bát nhiều thịt
 Còn gì vui hơn.
Trại kia nuôi chín
Trại nọ sáu tuần
Đúng ngày gà xuất
Trại trại cùng hay
Trả bớt tiền vay
Nhà nhà hớn hở
Một năm đã qua
Tuy nhiều vất vả
Nhưng nhiều niềm vui
Cũng có chuyện xui
Một vài trang trại
Ít nhiều thiệt hại
Kể bà con hay

Chuyện trại anh Bảy
Sớm mai thức dậy
Nước chảy khắp nơi
Gà lúp xúp bơi
Alarm nhõng nhẽo
Hổng báo Bảy hay
Tá hỏa vội vàng
A lô xóm làng
Xúm vào lo giúp
Thế rồi cũng êm.
Bà con đặt tên
Chuyện nhà anh Bảy
Ấy chuyện sập hầm
Hay chuyện uống nhầm
Sâm nhung thuốc bổ
Chuyện ai đóng mở
On off lộn phèo
Chuyện bị niêu treo
Hãng không cấp cám
Gà thì bụng đói
Người thời bụng đau.
Cách nay ít lâu
Chuyện nhà bác Sáu
Lứa gà mát tay
Hơn sáu mươi ngày
Hãng chưa tới bắt
Bác Sáu đỏ mắt
Trông ngóng từng giờ
Nhưng có ai ngờ
Sao mà xúi quảy
Bảy tám mươi ngày
Gà chết lăn quay
Tiếc bao công sức
Chăm sóc bấy nay.
Chén cơm vừa tới
Rớt mất trên tay.
Lại có chuyện này
Ở trại anh Tám
Một chiều ảm đạm
Ngơ ngẩn nhớ ai
Bà Hỏa buồn tình
Đi ngang nhà ghé
Thấy chuồng vắng vẻ
Hổng ai ở nhà
Chàng Tám nhà ta
Đang còn mê mải
Dong chơi gần xa
Uống rượu đàn ca
Vui cùng chúng bạn
Bà thử chập điện
Kêu chàng trở về?
Tám cười mặc kệ
Ta còn uống lâu
Chưa muốn về đâu
Làm bà nổi giận
Hỏa thiêu một trận
Trách kẻ vô tình…
Chuyện anh Chín mình
Tính ham vui phết
Ca không thích mệt
Bia không thích say
Nuôi gà lên tay
Nhưng việc nhà nhác
Cô bác thì siêng
Lo việc láng giềng
Trại mình chưa tính
Táo nhắc chị Chín
Quản lý chặt vào
Cái miệng xào xạo
Cái nụ cười duyên
Bước nhảy rất chuyên
Anh ham vui thế
Lỡ quên đường về.
Ôi chuyện con gà
Buồn vui đủ cả
Một chút buồn thôi
Rồi cười ha hả
Khó khăn vất vả
Hổng thèm kêu ca
Đời mà cô Ba
Có may có rủi
Sang bát gà mới
Ta sẽ ra tay
Ta sẽ làm hay
Gà nuôi có hạng
Cho hãng biết tay.
Có chuyện vui này
Táo kể ra đây
Một lần nghe thấy
Cuộc phôn bạn bè
Hỏi đang làm gì?
Dạo này có khỏe?
Bạn cười khe khẽ
Mình đang ở chuồng
Vợ cũng ở chuồng
Chúng mình hai đứa
Bận bịu luôn tay
Ở chuồng thật hay
He he… bạn hỡi
Có dịp về chơi…
Ối trời đất ơi
Chuyện lạ khắp nơi
Bà con lại coi
Xứ này ngộ thiệt
Có nhiều người Việt
Rất thích ở chuồng.
Thêm chuyện này lạ
Anh em làng gà
Lâu gặp mặt nhau
Câu trước câu sau
Chuồng trại thế nào?
Gà qué ra sao?
Bát này có khá?
Hơi ngộ à nha
Vợ con người ta
Ốm đau hổng hỏi
Chỉ nói chuyện gà.
Ngưởi ta nói vậy
Mà không phải vậy
Mọi người ở đây
Tấm lòng thân ái
Khó khăn không ngại
Gắn bó cùng nhau
Mỗi khi có việc
Bất kể nhà ai
Mọi người xúm lại
Giúp nhau tức thì
Dù khó cách chi
Cũng qua được hết.
Thương yêu đoàn kết
Tiếp sức mọi nhà

Có khách phương xa
Một lần ghé qua
Yêu người yêu cảnh
Yêu cả chuồng gà
Tìm về mua trại
Tìm mãi chưa ra
Năm Dậu chuyện gà
Chuyện của mọi nhà
Xóm gà người Việt
Xin Trên tha thiết
Ưu ái bốn mùa
Ngọc Hoàng nhớ nha
Hè đừng nóng quá
Tội nghiệp đám gà
Đông cũng đừng lạnh
Sẽ tốn nhiều gas
Mưa nắng ôn hòa
Là điều mong nhất.
Còn một chuyện lớn
Là chuyện cộng đồng
Chăm lo cuộc sống
Cùng mọi thành viên
Thân thương đầm ấm
Xích gần nhau hơn.
Mỗi dịp lễ đến
Như bữa hôm nay
Trọn vẹn một ngày
Đầy đủ gần xa
Niềm vui mọi nhà
Quây quần ấm áp
Có hội trường lớn
Có ly rượu mừng
Có bánh chưng xanh
Có khoanh pháo đỏ
Có lời chúc phúc
Có bài hát hay
Cái bắt chặt tay
Cái ôm nồng thắm
Rạng rỡ nụ cười
Giành để cho người
Gia đình, bè bạn
Hoan hô các chị
Hoan hô các anh
Điều hành chu đáo
Mọi thứ đủ đầy
Thật vui vui quá.
Cái Tết năm nay.
Tiết Xuân lành lạnh
Nụ hoa hé cười
Sắc Xuân đang tới
Nơi vùng quê mới
Texas mến yêu
Chúc một Năm mới
Chuồng trại ấm êm
Làm gia ăn nên
Người người phấn khởi
Chúc một Năm mới
Hạnh phúc an khang
Sức khỏe bình an
Cháu con tấn tới
Chúc một Năm mới
Trời đất thuận hòa
Thơm thảo mọi nhà
Việc gì cũng tốt.
Dông dài đã hết.
Tết cũng cận kề.
Táo phải quay về
Đặng còn làm việc
Chuẩn bị chuồng trại
Để mai… bắt gà...

Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2016

Chúc Mừng Năm Mới.

Cùng với mọi người,
một năm nhiều may mắn, sức khỏe và hạnh phúc.


Thứ Năm, 8 tháng 12, 2016

Phương Nam có gì lạ.

Hai bên đường là những vạt rừng thưa xen với những trang trại tiếp nối nhau chạy mãi tới đâu. Bây giờ đã là cuối Thu, chớm Đông rồi, trời se se lạnh. Cây lá nhạt màu, đâu đó một chút úa vàng xen với màu xanh cây lá đồng cỏ, mùa này không còn xanh ngắt như chuyến đi trước vào mùa Hè. Đường vắng, lâu thật lâu mới gặp một chiếc xe ngược chiều, một nụ cười và bàn tay ai giơ lên qua lớp kính chắn gió, chợt nhận ra một lời chào hỏi sau tay lái của người nông dân chạy xe chở cỏ khô, dễ thương quá đi.

Nhìn trên bản đồ, vùng đồng quê miền Đông Dallas thuộc tiểu bang Texas có nhiều hồ nước lớn và một màu xanh của rừng và đồng cỏ. Các thị trấn nhỏ nằm rải rác cách nhau chừng ba bốn chục miles. Các trang trại tiếp nối, những con đường mang kí hiệu tắt Fm hay Cr giống cách kêu đường tỉnh lộ hay hương lộ nối các thành phố, các farm với nhau. Giống như mọi nơi, ở giữa các trang trại ấy có một thị trấn nho nhỏ xinh xinh của những người nông dân Mỹ ở vùng này. Có lẽ kêu là thành phố thì đúng hơn, nhưng nếu thích ta kêu là thị trấn, nghe thấy gần gũi thân thương. Winnsboro là tên của thị trấn.

Những trang trại lớn nhỏ, là đồng cỏ và những đàn bò, đàn ngựa, cũng còn có cả cừu, cả gà nữa. Xa xa từng đàn bò nhẩn nha đứng gặm cỏ giữa đồng bằng mênh mang, một vài chú bò bỏ bạn thư thả nằm nhai lại dưới bóng nắng của mấy cây sồi già. Những bành cỏ tròn thật lớn rải rác trên bờ bãi là một phần thức ăn chuẩn bị cho mùa Đông sắp tới.
Trang trại của tụi bò tụi dê có lẽ giản đơn nhất, chỉ là đồng cỏ, là một hồ nước uống và những hàng rào dây kẽm chắn sơ sài ngăn cho chúng ăn cỏ trong từng khu vực một. Còn bọn ngựa chắc là được cưng hơn, những trại ngựa có hàng rào bằng gỗ cao, đẹp và chắc chắn. Ở phía xa xa, bất chợt ta nhìn thấy một trang trại nuôi gà với những dãy chuồng dài trông giống như những nhà xưởng công nghiệp, xếp hàng dưới nắng thật thích mắt. Phương Nam, xứ cao bồi là đây.

Đó là một phần những gì ta đã nhìn thấy hai bên đường, trên đường đi tránh cái lạnh phương Bắc và tìm kiếm xem ở nơi này có gì mới lạ, có những gì vui mà lũ chim trời năm nào chúng cũng bay về.

Những ngày sống ở miền quê này, thật ghi nhớ là những lời chào hỏi của mọi người khi gặp nhau. Một bàn tay thân thiện khẽ giơ lên sau lớp kính xe trên đường lộ hay những lời chào hỏi khi đi chợ, đi mua hàng, dù là những người xa lạ mới gặp nhau lần đầu, nhiều lắm lời chào và những nụ cười trong mỗi lần ra thị trấn. Và ấn tượng nữa là những nhân viên ở ngôi chợ ấy, lần nào cũng giành phần đẩy xe hàng tới tận nơi đậu xe của khách, cùng xếp hết hàng hóa lên xe, thêm một lời chúc may mắn cho khách rồi lạị tự mình mang xe cất. Cứ nghĩ ta tự làm được mà, ai cũng có nhiều việc, các bạn không cần thiết phải làm vậy đâu. Nhưng ở thị trấn này là vậy.

Người Việt làm trang trại ở xung quanh đây không nhiều lắm, chừng vài chục trại nuôi gà. Nhà nông trên đất Mỹ chạy xe tải, chạy máy cày ào ào. Những nông dân cần cù sớm tối trong trang trại nuôi gà, bên những chú bò dễ thương là công việc chính, giành ít thời giờ bên vườn rau Việt với cây bí cây bầu luống cải dậu mồng tơi...
Mỗi khi có việc lớn ở nhà ai đó những người láng giềng thường chạy lại với nhau, mỗi người một tay, để cho mọi việc nhanh hơn, để động viên nhau và cũng là dịp để tụ họp một chút. Có một ngôi nhà thờ nhỏ xinh ở trong vùng là nơi mọi người đi lễ mỗi sớm Chúa nhật. Sau những cái nắm tay chặt hay cái ôm ấm áp chúc bình an trong nhà thờ, tan lễ, mọi người sẽ nán lại, nhóm phụ nữ, nhóm đàn ông trò chuyện cùng nhau. Và chuyện đông chuyện tây gì cuối cùng cũng quay về chuyện trang trại, chuyện con bò con gà, vui thế.
Tới đây vào mùa Lễ Tạ ơn, dự một buổi tiệc thật đầm ấm, mọi người ngồi với nhau chung vui và cám ơn đất trời thuận hòa cho bội thu mùa màng.

Cảm nhận ban đầu ở nơi đây là những tấm lòng rộng mở, thân thiện, chia sẻ và sẵn lòng giúp đỡ nhau trong công việc chăm sóc nông trại, như là mọi người ở đây là vậy.
Những ngày ở miền quê phương Nam có thêm những người bạn mới, người lớn hơn một chút, người nhỏ hơn một chút, họ hiểu biết và hài hước để xa rồi cho người ta nhớ, và để một chiều hai đứa nhìn nhau, bỗng thấy cảm mến con người và miền đất xanh xanh ấy mất rồi.

Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2016

Thu đến rồi đi.

Thời gian chạy đi thật nhanh. Mới đó thấy nàng Thu về, bữa nay Thu đã muốn rời xa. Bữa thấy bắt đầu có một vài cơn mưa nhỏ, trời đất mát dịu, mặt cỏ vàng úa sau một mùa Hè nắng hạn đã xanh dần lại, dày thêm lên và mỗi ngày trở nên xanh ngắt sau mỗi cơn mưa, là thấy mùa Thu đã về. Bọn chim, bọn sáo, bọn sóc nhỏ... chạy đi kiếm ăn, chơi đùa tung tăng khắp nơi. Tới lúc ai đó đi gieo thêm những hạt cỏ trong vườn để cho mùa sau thêm xanh thêm đẹp.

Thế rồi cây lá xanh ngắt ấy bắt đầu chuyển màu, đầu tiên chợt thấy lác đác một vài cây bên nhà hàng xóm, rồi sắc nắng đọng lại của mùa Hè lan dần đi khắp nơi, nhuộm lá trên đám cây quanh nhà, trên đường ta đi, ở ngoài đường phố hay những khoảnh rừng ven xa lộ. Cây trước cây sau lá đổi màu, chúng không rủ nhau một lượt để vẽ nên những bức tranh Thu ở đâu đó thật đẹp. Có những loài cây coi xấu xí cả năm nhưng chỉ chờ mùa Thu tới để một lần được thay áo, sặc sỡ màu vàng, màu cam rồi đỏ sẫm, làm đẹp với chúng bạn.

Rồi lá rụng xuống. Mỗi ngày nhiều hơn. Dễ thương nhất những lá phong khô sậm đỏ bay bay trên bãi cỏ, chúng kéo nhau về một góc vườn. Rồi trời xe lạnh. Một đàn chim bay ngang trời, chúng bay về phương Nam, chúng biết ở nơi xa ấy có nắng ấm và không biết chỉ đơn thuần là chúng bay đi tránh giá lạnh khi trên phương Bắc này mùa Thu sắp hết hay bọn chim ấy còn biết đi tìm kiếm niềm vui gì khác, tìm kiếm những điều hấp dẫn ở phương trời xa.

Gần nhà có một tổ chim lạ, là ngôi nhà trên cây bách tùng của một cặp uyên ương, lâu lâu thấy chúng bay ra giỡn với nhau và những sớm mai cất tiếng hót dễ thương. Không biết tên loài chim, chỉ thấy bộ lông trăng trắng, đôi cánh sọc trắng xanh và tiếng hót lảnh lót, nhiều âm điệu giống như loài chích chòe than có thời gian đã nuôi ở nhà. Ít bữa nay thấy vắng bóng đôi chim, chúng trốn lạnh ở trong nhà hay là đã bay đi đâu tránh rét không biết.

Lâu lâu chợt rộ lên tiếng mô tô vội vã ngoài xa lộ, biết là các chàng trai đam mê tốc độ vẫn đang còn tranh thủ cùng nàng Thu cho hết những ngày ấm áp cuối mùa dong chơi.

Một bữa cái lạnh về, cuối Thu mà ngoài trời đã gần nhiệt độ đông đá, vợ chồng rủ nhau ra vườn cắt vội những trái cà tím còn non, trái cà chua nho nhỏ, những trái ớt xinh xinh và mấy trái bầu dài ra muộn, đặng thu hoạch nốt một ít thành quả trồng trọt còn lại của những ngày nắng hiếm mới đi qua.

Thổi hết lá vàng về góc vườn, vô bao cho kịp ngày đổ lá, làm sạch sẽ cho đỡ mất công người ở nhà. Vợ nói với chồng, mình quét hết lá vàng, mình gom hết cả mùa Thu, rồi bay...  
Ngày mai ta sẽ cùng nhau bay về phương Nam, theo vết những đàn chim bay ấy, để mong khám phá được những điều mới lạ, ở phương trời xa...

 

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2016

Sắc màu.



Thứ Ba, 18 tháng 10, 2016

Thu.

Chụp bằng điện thoại.








Thứ Hai, 26 tháng 9, 2016

Năm học mới.

Năm học đầu tiên vào đại học, bạn ấy chuyển vô kí túc xá ở cho tiện việc học và chủ yếu là bạn ấy thích thế. Bạn ấy nói con đã có được một phần học bổng, vậy nên xin cha mẹ cho vô kí túc xá, sinh hoạt và sống, cho giống với người ta, cuộc sống một sinh viên nội trú. Nghĩ bụng, có lẽ có một phần nào đó trong suy nghĩ, đã tới lúc các bạn ấy muốn thoát khỏi sự quản lý của cha mẹ hay người lớn trong nhà, thoát ra những nhắc nhở liền liền về giờ giấc, ăn ngủ, lớp trường... và những chăm sóc từng chút một trong sinh hoạt của mình. Có điều mà cha mẹ và người lớn trong nhà ít nghĩ tới, là tới một lúc nào đó,  ở lứa tuổi nào đó, sự chăm chút thái quá của người lớn tới mình đôi khi làm cho các bạn trẻ cảm thấy gò bó, khó chịu, mất tự do.

Trường học gần, cách nhà chừng hai chục phút chạy xe nên không có cảm giác xa xôi lắm nhưng là một thay đổi khá lớn trong đời sống gia đình và với riêng bạn ấy. Bốn năm qua học trung học, dù là ở xa cha mẹ nhưng là sống ở gia đình, có ông bà ngoại, có các dì và có chị Hai, sáng chiều đi học được dì Ba hay chị đưa đi đón về. Dù sao cũng là lần đầu trong đời, từ nay bạn ấy sẽ xa nhà, sống xa người thân, tự mình lo lấy mọi thứ cho mình, từ giấc ngủ tới bữa ăn, việc lựa chọn đồ ăn uống, dinh dưỡng, từ giờ giấc sinh hoạt tới việc đi lại hay mối quan hệ với mọi người. Tự do đó nha, con gái, rồi ít bữa sẽ quen thôi và sẽ thấy thích thú với quãng đời sinh viên ấy. Vô tư, nghịch ngợm, dễ thương và đời người ta đi học, những năm tháng ấy thường chỉ có một lần.

Mẹ con đã chuẩn bị cho cuộc sống mới ở kí túc xá trước cả tháng rồi. Mua sắm những vật dụng cá nhân cùng những lời dặn dò, mọi thứ đã đầy đủ và nhiều nhất vẫn là sự lo lắng và chăm sóc từng chút một của mẹ đó, chắc là con sẽ thấy được điều đó ở nơi ở mới.

Mấy ngày rồi, không còn nghe tiếng gọi, tiếng nhắc chừng giờ giấc, tiếng rầy la con trẻ của mẹ, cũng không còn được nghe tiếng hát cùng tiếng đàn ukulele thỉnh thoảng vang lên từ một góc nào đó trong nhà. Bỗng thấy nhớ và thèm lại cái không khí của mấy ngày trước, mẹ con, em chị ồn ào chí chóe đôi lúc còn gắt gỏng nữa nhưng đó là chúng ta đang ở bên nhau. Còn bây giờ, xung quanh mọi thứ im ắng, một chút gì như trống trải và thiếu vắng, ở quanh đây luôn có một nỗi nhơ nhớ, lo lo.

Âu cũng hợp lẽ bởi nỗi lòng làm mẹ làm cha là vậy. Biết là chẳng có cái gì phải lo và cũng  không hiểu nỗi lo ấy là lo về cái gì, vậy mà thấy đôi lúc bụng dạ chợt nôn nao, đang dở tay làm việc gì bỗng quăng đó, muốn chọn một góc vườn, ngồi xuống thật nhẹ nhàng, nhìn về con đường rẽ xa xa và chỉ để lắng nghe, lắng nghe cái im lặng ở quanh mình.

Những ngày này các bạn nhỏ mọi tuổi ở khắp nơi đã vào năm học mới được non tháng rồi. Sẽ là cái gì cũng mới, háo hức với lớp mới, với thày cô, bạn bè mới. Nhí cũng sẽ như vậy và tin là con gái sẽ hòa nhập và yêu thích môi trường mới, sẽ là nụ cười luôn luôn và thân thiện mỗi khi đi tới đâu, mỗi khi tiếp xúc với mọi người, giống như mỗi lần thay đổi trước giờ, như bản tính vui tươi và thân thiện vốn có ấy của con.

Tới giờ là chia tay cha mẹ và chị gái chiều Chủ nhật tới thăm, Nhí một mình đi lễ ở nhà thờ trong trường buổi đầu tiên. Vậy là con cũng đã bắt đầu tự xắp đặt thời gian và các việc cho mình.
Nhìn bước chân xa dần phía cuối con đường, mùa Hè đã đi qua, lá trên cây và cỏ dưới chân đã muốn chuyển màu, mùa Thu và những ngày mới đang tới. Con đường đi sẽ còn dài con ạ, sẽ là thênh thang dưới chân mình. Hãy bước đi và khám phá, phía xa xa kia bầu trời thật cao, màu xanh và thật sáng.

Thứ Tư, 31 tháng 8, 2016

Bầu

Mùa hè ở xứ này ngắn ngủi, được ít ngày ấm nắng nên tranh thủ trồng bầu cho vui chân vui tay một chút. Giàn bầu cây lên xanh tốt, bông quá chừng luôn mà bông đực hết ráo, cũng hổng thấy bướm ong quẩn quanh vo ve nữa. Sắp hết mùa hè rồi mà hổng thấy đậu được trái bầu nào, biết nói năng sao với người cho hạt.

Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2016

Bốn năm qua.

Nhanh quá, thời gian!
Ngày bố con tới tham quan trường học mới.




Bữa nay ngày bé ra trường.

Thứ Năm, 12 tháng 5, 2016

Ảnh.

Đường bờ biển Galveston - Texas.


Thứ Sáu, 29 tháng 4, 2016

Ảnh.

Vịnh Tampa - Florida và đường bờ biển.



Thứ Ba, 5 tháng 4, 2016

Tuyết lạnh.


Bông tuyết bay khắp nơi 
đâu đang mùa Xuân không biết, chứ ở đây đã qua Tháng Tư rồi mà bữa nay bông tuyết trắng vẫn bay bay đầy trời. Một màu trắng ở trên đầu, trên mái nhà, dưới mặt đất, ở khắp nơi và trời thì thật lạnh, lạnh xuống dưới cả nhiệt độ đông đá. Nội từ bữa lập Xuân cho bắc bán cầu tới nay, mới có ít bữa mà đã ba lần nơi này tuyết về phủ trắng.
Tuyết rơi xuống phủ kín đất, tuyết giữ lại trên những cành Thông mỗi giờ một nhiều thêm, qua ngày đóng cứng lại thành những tảng nước đá đè nặng lên cành cây, gió qua lại làm khá nhiều lá cành bị gãy dập. Tội nghiệp cây thông sau nhà năm nào cũng gãy, mỗi Hè sang đều phải dọn cây chặt cành gãy. Tội nghiệp cây maple lá đỏ Hè rồi mới mang về trồng, không qua hết nổi mùa Đông vì bị tuyết về đè gãy, tiếc hoài vì cây đã khá lớn. Tội nghiệp mấy củ bông Huệ tây, bông Tu líp nằm im dưới đất cả một mùa Đông chờ đợi, nghe người ta nói Xuân đã về và thấy chút nắng ấm bèn nhú lên mặt đất, trổ bông vàng bông đỏ rực rỡ được mấy bữa, tuyết về làm lá hoa gãy gục hết cả, mùa hoa không trọn vẹn.

Một bữa tuyết rơi, nhìn ra ngoài cửa sổ thấy tuyết trắng khắp nơi, trời ui ui lạnh lẽo. Với kẻ ở không thì ngồi ở nhà chơi trốn lạnh nhưng còn mọi người ta thì vẫn phải đi làm, đi học. Thật không thoải mái chút nào khi bước ra ngoài bởi đường xá trơn trượt, đi lại khó chịu lắm, chạy xe hơi hay lội bộ cũng vậy. Dù tuyết đã được cào đi nhưng vẫn còn đâu đó dưới đường đi như là luôn luôn có một lớp nước đá mỏng, rất trơn. Vội vã một chút, thiếu cẩn thận một chút là dễ nguy hiểm, chạy nhanh thắng gấp xe dễ trượt vì độ bám đường của bánh xe yếu, còn lội bộ cũng vậy, người già con trẻ bước vội dễ trượt té như chơi.

Dính đòn tuyết lạnh
Cào tuyết trên đường đi xung quanh nhà mình là một việc luôn phải làm mỗi ngày khi có tuyết, bởi không lo dọn dẹp thì không có lối ra vô cho người đi làm đi học, cho người vô đưa thơ gởi đồ. Nếu chậm dọn dẹp thì tuyết sẽ cứng lại như nước đá, dọn dẹp sẽ khó và cực hơn nhiều.
Có bữa, tuyết xuống hồi đêm, hôm trước lãng quên hoặc làm biếng không mang xe vô ga ra là dính đòn với nàng tuyết, sáng ra dọn dẹp chết luôn. Mới hồi hôm hết cả nửa giờ cả nhà mới cào hết đống tuyết từ hàng hiên, driveway ra tới đường lộ, nghĩ bụng với những ngày tuyết lạnh và dày như thế này, thương mọi người ở đây cực quá. Thêm nữa, khi có tuyết lạnh, thấy ướt át, dơ và khó chịu, cũng dễ bệnh nữa.
Nhưng có ai đó nghe trời có tuyết là mừng húm, vì thường bữa nào hoặc là tuyết rơi quá nhiều, hoặc là ngoài nơi công cộng người ta chưa kịp cào tuyết sớm, sợ chúng té thì đổ nợ nên chúng sẽ được người ta thông báo trên ti vi cho nghỉ ở nhà, đó là đám trò lười biếng và ở nhà này luôn có một em. Chúng không nghĩ rằng nếu được nghỉ hoài chúng vẫn phải học bù và mùa Hè của chúng đến chậm và sẽ ngắn hơn.

Nhớ năm rồi, một ngày mùa Đông nàng Tuyết bỗng dưng xuống dong chơi xứ Sa Pa và vài nơi ở vùng núi rừng Tây Bắc xa tít mù tắp, Có ai đó yêu thích Tuyết lạnh, ham mê đi tìm tới nơi, chỉ cần được một lần gặp mặt và chụp chung với nhau tấm hình là đủ. Với nàng Tuyết, thuở ban đầu là lạ lẫm, thấy vui vui và nàng cũng rất đẹp trong khung cảnh nào đó. Ta sẽ muốn nhìn ngắm và thích thú chơi với Tuyết lạnh. Nhưng rồi sau ít lần hò hẹn ta sẽ biết tính nết của nhau, ta sẽ biết ngại ngùng.
Thực sự nếu phải làm bạn hoài với nàng Tuyết lạnh như những ngày qua e sẽ mệt mỏi lắm.