Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2011

Đi đi cho biết với người ta.

Mỗi năm ráng giành một khoảng thời gian, dù nhiều hay ít, cho một chuyến đi chơi xa, tới những miền đất lạ, sân nhà hay đi ra ngoài nước để biết đây biết đó, khám phá cảnh đẹp và lịch sử, văn hóa hay ẩm thực... để biết với người ta và để quên đi mỏi mệt của nhiều ngày làm việc. Tất nhiên phải lo cày cuốc và dành dụm cho những chuyến đi như thế.
Quên đi hết công việc, quăng cái điện thoại vô góc tủ ít ngày, và đi.

Ở châu Âu có quá nhiều cảnh đẹp và đa dạng, cả về thiên nhiên, di tích và bề dày lịch sử.
Ta có thể được khám phá, tìm hiểu về nếp sống người dân bản địa, về địa lý, lịch sử, về nghệ thuật, về kiến trúc hay rất nhiều khía cạnh khác nhau của đời sống sinh hoạt hoặc đơn giản thôi, chỉ là ngắm cảnh và chụp hình.

Có thể ta sẽ đi qua nhiều thành phố, mỗi thành phố một vẻ nhưng dường  như ở đâu cũng vậy, luôn có một dòng sông mặc dù lớn nhỏ hoặc một hồ nước rộng lớn, đầy gió và lung linh dưới nắng, mát lạnh và trong veo đáy nước. Con chim con cá với cỏ cây, con người với thiên nhiên, tất cả đều thương yêu nhau hết sức.


Có thể ta đang cùng nhau đi trên đường phố, vượt qua một quán cà phê góc phố hay tiệm ăn nhỏ có mái che ra ngoài hàng hiên, bỗng chợt hiện ra trước mặt con đường lát đá là một quảng trường đầy nắng, một đài phun nước, những cánh dù màu sắc nhã nhặn của quán cà phê và ngôi nhà thờ cổ kính có những chú bồ câu  dạn dĩ đang giỡn đùa cùng các em nhỏ.


Có thể ta đang đi giữa một vùng rừng núi vắng, xuống hết một con dốc dài và tầm nhìn vượt qua cỏ cây che khuất, chợt hiện ra dưới chân đồi một "xanh biết bao thung lũng tôi yêu", mướt cỏ cây và ẩn hiện những mái ngói của một làng quê thanh bình.


Và có thể ta đang trên đường thiên lý, xa xa bóng nước thấp thoáng rồi hiện dần lên một hồ nước trong xanh ngăn ngắt, đôi chiếc du thuyền hờ hững và mấy cánh dù màu sắc lượn ngang trời. Dưới chân núi ven hồ, một vài căn nhà gỗ be bé xinh xinh núp dưới những bụi cây xanh đặt trên một tấm thảm cỏ xanh, một bức tranh màu xanh nao lòng.

Sáng sớm se se lạnh với chiếc áo khoác, bên ly cà phê nóng ấm trong vườn khách sạn như được ngồi với mùa Xuân. Cái nắng chói chang ở đấu trường La Mã thành Rome là mùa Hạ với nắng trưa Sài Gòn. Còn mùa Thu đang dần tới trong sắc lá đã bắt đầu ngả vàng của hai hàng cây phong trên con phố ven sông. Một ngọn núi cao ở Thụy Sĩ, quanh năm tuyết phủ có đường cáp treo, ta sẽ đón mùa Đông ở nơi đây với những đỉnh núi trắng xóa, với tuyết và nhiệt độ mùa này quẩn quanh con số O khi trưa nắng. Vậy là ta đã hưởng đủ bốn mùa ở một phương trời xa đầy cảm hứng.

Ta sẽ vội vã đi thật nhanh, ta sẽ lắng nghe những câu chuyện kể và ta sẽ chụp hình thật nhiều tại bởi ở mỗi cung đường ta đi, mỗi góc độ ta nhìn sẽ lại thấy thêm những góc cạnh đẹp đến sững sờ.


Sinh nhật chung năm nay bên những người bạn mới quen trong đoàn. Buổi sáng ngày Một tây tháng Chín vô thăm đất nước nhỏ bé nhất, tòa thánh Vatican còn tại nhà hàng trong bữa ăn chiều, một ca sĩ opera thứ thiệt của thành Rome cùng tiếng hát nước Ý thật hay với những "Santa Lucia", "Trở về Suriento", "Mặt trời của tôi"... Tình cờ mà lại có duyên, như riêng tặng cho ngày vui ấy. Và xin chúc mừng cho những người có sinh nhật chung ngày Một tháng Chín.
So với lần đầu sinh nhật chung, tưởng mới đây thôi mà năm nay coi thấy "Hai cũ" quá chừng.


Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011

21. Nhiều năm sau.

Một mùa Hè sắp đi qua, đám trẻ nhỏ ở khắp mọi nơi đang cùng với cha mẹ xếp lại những ngày dong chơi, chuẩn bị sách tập cho một năm học mới.
Cũng trong mùa Hè năm ấy, mùa của những cơn áp thấp nhiệt đới, của những cơn bão xa bão gần. Cũng là một ngày mưa Sài Gòn, không hò hẹn độ đám với ai, Sáu Bảnh ngồi một mình ở nhà với chiếc máy tính. Có một email từ địa chỉ của một hộp thơ lạ. Cái tên nghe chừng con gái, là một bức thơ chớ không phải những trao đổi trên email thường gặp, bức thơ khá dài.
...
Ân nhân của đời em,
Không biết anh còn nhớ con bé Trang ngày nào không?... Vậy là đã qua đi bao nhiêu năm tháng rồi phải không anh? 
Ngày này đúng mười năm trước, em bước chân vào miền Nam. Biết anh có còn nhớ không những chiều mưa rả rích rất Sài Gòn năm ấy? Đối với em thì những ngày tháng đó, vui có, buồn có nhưng nó luôn luôn là kỉ niệm ngọt ngào trong đời để cho em ghi nhớ, em không bao giờ có thể quên được... 

Nhiều năm đã đi qua...
Đội tàu Ninh Kiều trẻ trung và sôi nổi ngày ấy đã không còn nữa. Số anh em  khỏe sóng, yêu nghề chuyển sang đi biển cho các công ty khác nhau ở khắp nơi, số còn lại lên bờ, trở về Sài Gòn tìm cho mình những công việc yêu thích khác và để thời gian săn sóc cho gia đình.
Bộ ba Sáu Bảnh, Hai Thành, Hoàng tử bia cũng bỏ nghề đi biển. Hoàng tử bia làm việc cho một công ty xây dựng, Hai Thành về một liên doanh với nước ngoài phụ trách mảng xuất nhập khẩu còn Sáu Bảnh quay về làm việc ở một công ty nhà nước. Anh em  như bao nhiêu người, trong cuộc bươn trải vất vả mưu sinh đời thường để chăm lo cho một gia đình, là vội vã tiếp nối từng ngày khiến cho người ta tạm quên đi những sự việc nhất định nào đó xảy ra trong đời, khi tạm gọi là kết thúc mặc dù hay dở. Những thăng trầm của đời sống xã hội, những lo toan thường nhật làm cho ai cũng như ai, cuốn vào cái vòng quay của xã hội, con người, làm ăn.
Thời gian sao mà nhanh quá. Cô bé Trang xinh xắn năm xưa và câu chuyện cũ ấy, Sáu Bảnh dường như đã lãng quên.

... Biết là các anh sẽ trách giận khi ra đi mà em không có một lời từ biệt. Con bé con mà các anh đã kéo lên từ tận cùng của Đồ Sơn ngày ấy, rồi cưu mang, rồi chỉ cho nó một lối đi, để được như ngày hôm nay, em đã khác xưa nhiều lắm.
Từ những ngày xa Sài Gòn tới bây giờ, những khi vui sướng, hạnh phúc cùng gia đình, em lại thường nhớ tới anh và những người bạn của anh. Những người em mang ơn, tôn trọng và thương quý mãi trong đời. 
Con bé ấy bây giờ mới đủ hãnh diện để viết thư tới anh. Thư viết dài chịu khó đọc “nhen” anh, và chuyện em sẽ kể với anh chỉ là những niềm vui chứ không phải là những nỗi buồn như những ngày xưa...

Nhà hàng Cây Keo Xanh nằm ở vị trí tương đối trung tâm, lại trên con đường trục từ sân bay đi về các quận nội ô thành phố, là địa điểm gặp gỡ dễ kiếm tìm và còn vì thực đơn ở đây phong phú, hợp khẩu vị nhiều người nên dòng khách qua lại nơi này đông vui. Ngoài những nhóm khách quen, lâu lâu có những vị khách ngoại quốc của các liên doanh nước ngoài đi ngang thường hay ghé lại vì yêu thích một vài món ăn có nét riêng tư ở nhà hàng. 
Một bữa, có một đoàn khách ngoại quốc, dáng vẻ Á châu ghé lại nhà hàng. Khi tan tiệc ra về, có một vị khách đã lớn tuổi dừng lại bên bàn Trang, tạm biệt cô với một lời chào bằng tiếng Hàn quốc. Ông cùng cô trò chuyện đôi câu, thân thiện và từng trải. Ông khách khen cô nói tiếng Hàn rất tốt. Bữa ấy Trang thật là vui.
Một vài lần tới ăn uống, lúc tới hay khi ra về, thỉnh thoảng ông dừng ở bên bàn trò chuyện với cô gái trẻ xứ lạ bằng tiếng nói quê hương, và ông thấy vui vui. Đôi lần tới quán thấy vắng Trang là ông hỏi thăm, còn gặp mặt là phải chuyện trò với cô gái Việt xinh xắn, siêng học, học tiếng nói của quê hương ông.
Sau này ông nói lại, lần đầu vô nhà hàng, nhìn thấy Trang ngồi ở bàn tiếp tân, kế bên là cuốn sách tiếng Hàn đang mở, tranh thủ những lúc rảnh rang ngồi học bên bàn, ông đã có cảm tình. 
Một bữa mạnh dạn hỏi thăm, Trang biết được ông đang làm việc ở một công ty chuyên sản xuất hàng may mặc. Công ty của ông có chi nhánh ở miền Nam còn trụ sở chính đóng ngoài miền Bắc.

Những ngày sau này, anh Sáu và các bạn của anh ít ghé lại nhà hàng. Thái độ của anh Sáu trong một thời gian dài khiến Trang đôi lúc tự hỏi mình có làm gì để các anh buồn. Những ngày qua, ở thành phố này, duy nhất những người thân thiết làm cô tin tưởng và vững lòng là anh Sáu, là các anh, vậy mà...
Lần ấy ghé nhà thăm mẹ anh Sáu, Trang bỗng hiểu ra mình đã ảo tưởng trong một thời gian dài từ bấy tới giờ. Trang thương mình, Trang giận anh Sáu. Trang đã khóc rất nhiều nhưng rồi có những khi bình tĩnh ngồi suy nghĩ, cô lại trách mình ích kỷ, các anh ấy bận bịu bao nhiêu việc như thế, làm sao mình trách giận cho được. Một ngày, cô hiểu ra những việc xảy đến với cô trong thời gian dài mới qua, ngoài anh Sáu, tất cả các anh ấy đã xúm vào, cùng lo cho cô tới một khi cô đã ổn định. Anh Sáu không hề có tình yêu với cô.
Là hiểu vậy nhưng Trang ráng lắm cũng chưa thể gạt bỏ được những nghĩ suy về anh ấy cứ đến với cô hàng ngày. Khi mọi việc đã xong, một ngày đã kết thúc cô lại nhớ về anh. Trang hình dung có một ngày anh Sáu sẽ trở về đây sau một chuyến biển, sẽ đưa cô đi chơi khắp sài Gòn, sẽ về thăm mẹ anh, và...
Không nhớ hết những tác động tới suy nghĩ khi ấy. Nhưng một lúc Trang bỗng thấy cô đơn, thấy anh Sáu vẫn lầm lũi đi biển, thấy mẹ và các em trong những giấc mơ... Trang nuôi một ý nghĩ sẽ trở ra miền Bắc.

Một dịp may hiếm có. Bây giờ em không còn nhớ là tự mình đã hỏi thăm hay tự người khách Hàn quốc lớn tuổi ấy đặt vấn đề trước cho sự thay đổi một lần nữa, một bước ngoặt rất lớn trong cuộc đời của em.
Ít lâu sau đó, em được nhận vào làm cho công ty  may mặc Hàn Quốc. Ông ấy hỏi em có chịu ra miền Bắc không, công ty của ông đóng ở miền Bắc chứ không phải ở đất này. Em đã nhận lời mà không đắn đo và điều tuyệt vời mà em không thể ngờ tới, anh có biết không, là nơi làm việc mới ấy nằm ngay trên quê hương em, khu công nghiệp Quế Võ ngoài Bắc Ninh...

Sáu Bảnh nhớ lại dịp ấy, khi mấy anh em lại Cây Keo Xanh chơi mà không thấy cô bé, Khánh đã kể lại Trang ra miền Bắc làm việc ở một khu công nghiệp, mấy anh em thấy việc của Trang như vậy, tạm an lòng. Và rồi ngày tháng dần trôi, hiếm khi nào mọi người còn nhắc tới cô bé Trang xinh xinh ấy nữa.

Một ngày, Trang nói với anh Khánh:
- Có lẽ em xin phép anh cho em nghỉ việc ở nơi này. Em xa nhà cũng khá lâu rồi. Em rất nhớ mẹ, nhớ các em. Em muốn về làm việc ở ngoài Bắc cho gần gụi gia đình.
Khánh thật vui vẻ:
- Em có chắc chắn có một công việc khác tốt hơn không? Đừng có để cho anh phải nghe lời trách cứ từ những thằng bạn "xấu" của anh đấy nhé. Nếu có được một công việc thuận lợi, bọn anh ủng hộ em.
- Đã có một nơi đồng ý nhận cho em làm việc rồi anh ạ, em sẽ làm việc ở khu công nghiệp Quế Võ, gần nhà lắm. Nếu được thì anh cho em nghỉ vào cuối tháng này. Và em sẽ cám ơn anh rất nhiều về những ngày tháng vừa qua.
- Em sẽ phải nói với mấy ảnh đã chớ, không thôi Hai Thành Sáu Bảnh tụi nó mắng anh chết luôn chớ không đùa. Nếu công việc sắp tới là tốt, là được gần nhà, vậy là anh mừng cho em. Ráng lên nhé, rồi còn lấy chồng nữa chớ.
 
… Một điều cuối cùng em xin "bá cáo" với “ông anh” yêu quý của em, em nay đã có gia đình, hai cô con gái xinh đẹp, các cháu của bác rất ngoan. Một gia đình hạnh phúc và ấm êm, em không đòi hỏi gì hơn nữa. Anh mừng cho em đi nào...
Bữa nay em đang cùng một số bạn đồng nghiệp dong chơi trong một chuyến đi dài ngày thăm thú một đất nước xa lạ. Đất nước của xứ sở sâm Cao Ly nổi tiếng, với thủ đô Seoul lộng lẫy, với những hòn đảo xinh đẹp, bờ biển thơ mộng và những công viên xanh mát cỏ cây, cảnh quan đẹp đến lặng người... một đất nước đẹp tuyệt vời. 
Anh có biết không, chuyến đi miễn phí này là phần thưởng cho người có những đóng góp tích cực trong nhiều năm qua cho công ty và em là một thành viên được chọn. Em đã có một mùa Hè tuyệt vời nhưng lúc này em đang nhớ tới các con thật nhiều. Anh Sáu đã thấy em gái của anh giỏi giang chưa nào?...

Sáu Bảnh trầm ngâm rất lâu. Sáu nhớ lại những ngày xa xa đó. Nhớ cô bé xinh xắn nhưng luôn khép nép, giấu mình những ngày đầu mới gặp ở thành phố Cảng. Nhớ Hai Thành với những lo lắng, xắp đặt hợp lý trong mọi việc và chăm lo hết sức chu đáo cho Trang, như thể chăm lo cho một đứa em gái. Nhớ những ngày tháng vất vả trên biển khơi của bộ tam gắn bó, thương yêu nhau hiếm có và sống hết mình vì nhau.
Sáu thật sự vui mừng cho Trang. Cuộc đời đã không phụ cô gái luôn biết vươn lên ấy…

Sáu Bảnh chậm rãi gõ lên bàn phím lời chúc mừng tới Trang.
Anh thật là mừng vui nhận được tin tức từ em. Như vậy là hay quá hay, vui quá vui rồi. Cho anh Sáu chúc mừng em và gởi lời thăm các thành viên trong gia đình. Sáu Bảnh này sẽ cầu chúc cho em luôn luôn được hạnh phúc.
Có một điều chắc chắn cho tới bây giờ em chưa được biết, đó là ân nhân của em ngày ấy. Không phải là Sáu Bảnh này đâu mà chính là anh Hai Thành đó. Anh ấy cũng sẽ bất ngờ và vui mừng lắm nếu nhận được những tin vui này của em. Và bây giờ, em gái hãy soạn bức thơ chuyển tới địa chỉ hộp thơ này, báo tin vui của em cùng những lời quí trọng ở đầu thơ ấy giành cho anh Hai Thành, Trang nhé.
(Xem thêm: Những người bạn trong câu chuyện )

Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2011

Đi nhỏng.

Khi mặt trời đang bắt đầu rời phương Bắc để đi về  xích đạo là mùa Thu đang hẹn về với Bắc bán cầu trong ít ngày tới. Mùa Thu phương Bắc sẽ là thời gian hiếm hoi trong năm, khí hậụ dịu mát và phong cảnh nên thơ. Thế là đi, là dong chơi phiêu lãng cuối trời, là dzớt cú chót, Hạ ... ơi.

Các bạn ấy nói bài trước đưa ít hình. Tại đó là chuyến đi chơi cũ rồi, của năm rồi và tại một phần đang nôn vụ tính đi nhỏng phát nữa. Vậy mà cận ngày họ mới báo có visa. Đoàn có ba chục em phỏng vấn được18 em cả già lẫn trẻ, đúng sáu chục phần trăm. Em nào rớt cũng tốn 175 Euro mới đau,  lãng phí mất cả chục thùng bia ngon một người, he he... tiếc cho mấy người ta nên viết đại bài viết ấy. 

Thêm vào mấy tấm hình NY và nhắn J.G. đọc bài: Một thoáng New York, là một tí cảm nhận người đi dong chơi.


 



New York nhìn từ bên New Jersey.

 1,2. Cha con nhà "nhỏng"
3. Các nữ thần tự do.
4. Công viên mênh mông.  Nghe nói nơi đây thường biểu diễn máy bay trên bầu trời. 

 

4- Khu Trung tâm thương mại cũ đang được xây dựng lại.

5- Đường phố và taxi ở NY.
6- Tập kịch ở Broadway St.



7.8- Quảng trường Time. Đón mừng năm mới ở đây chắc là vui lắm.
9- Phố Wall.

Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2011

"Du lịch" - "Phiêu lãng" - "Đi nhỏng".

Lâu rồi, nhớ là đọc ở một tờ báo phụ nữ nào đó, chuyện về một phụ nữ ở Hồng Kông. Chị ấy không có gia đình riêng, làm việc rất lâu và để dành những đồng lương của mình, cho đến năm ngũ tuần thì chị ấy xin nghỉ làm việc và về hưu. Những đồng tiền lao động cật lực đó, chị chỉ giành cho việc đi du lịch 
Những ngày sau đó của chị ấy là những chuyến đi tới rất nhiều nơi chốn, nơi nào có thể đi được là đi. Chị ấy có một đam mê khám phá và ước muốn du lịch ở khắp nơi.
Không tham gia chuyện gia đình riêng của chị ấy nhưng chuyện đi du lịch, hay "đi nhỏng", hay từ mới của nhà BBB là "Dong chơi phiêu lãng cuối trời" thì ủng hộ và biểu quyết cả hai chân hai tay. Đi được một ngày đàng, học được một sàng khôn chớ bộ.

Bữa hôm ngồi lục lọi coi mấy tấm hình chuyến đi chơi Đông Bắc nước Mỹ, cha con nhà họ "nhỏng" nói chuyện với nhau:
-  Mấy chỗ này coi có vẻ giống nước Ý quá ha bố ha?
- Đã tới đó khi nào đâu mà biết nà.
- Chắc là nhiều năm trước người Ý đặt chân lên bờ và định cư nên có một góc thành phố Boston có vẻ rất Ý.
- À ha!
Đúng là có những khu vực, đường phố, không phải ở nước Ý, nhưng cảm nhận của người đi qua như là đi trên đất Ý. Đó là qua phim ảnh hay đọc sách báo mà cảm nhận vậy thôi. Nhưng nghe chừng bé có lý. Một hồi bé con thỏ thẻ:
- Con thèm được biết nước Ý quá à.
- Ừa... Thế nào cũng có một dịp. Nhưng con phải ráng học cho giỏi đi rồi mai mốt bố thưởng.
Mẹ của bé ngồi nghe chuyện cười he he :
- Bố nhớ đấy nhé...
Cả nhà mang họ "nhỏng", loay hoay ít lâu là thèm nghiêng ngó, đi đó đi đây. Sắp qua mùa Hè của bé mất rồi, đám nhỏ ở khắp nơi đã nhập trường được mấy bữa.

Những dịp đi du lịch, ngoài một số nước trong khối Asean đã có các thỏa thuận miễn thị thực, còn lại đi đâu, xin phép, phỏng vấn, chờ đợi, lấy visa là cả một vấn đề. Coi người ta soi từ cái giấy sở hữu nhà cửa, giấy kinh doanh hay cả sổ gởi tiền tiết kiệm... khi phỏng vấn mà buồn buồn. Còn biết bao nhiêu người không có những thứ đó nhưng thích và đủ sức đi du lịch thì sao.

Các bạn trẻ nhà mình muốn đi du lịch bụi, để dành tiền mua vé và ăn uống sinh hoạt tiết kiệm, với chiếc ba lô lâu lâu có thể đi chơi đâu đó được. Đám trẻ cần phải được đi đó đi đây mới hay mới tỏ cách người ta "mần ăn", học người ta những điều hay tốt, những việc người ta làm trước, mai này mình mới khá lên được. Nhưng với cách kiếm visa như bây giờ là khó. Nghĩ người Việt mình sao mà khổ, trong nhiều việc nhưng nói về du lịch, bao giờ mới được tự do.

Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2011

Những mảnh đời viễn xứ.


con đường số 105 thủ đô Phnom Penh trên đất Cambodia, hàng ngày luôn có những người Việt bán vé số mỗi ngày theo đài xổ số của từng tỉnh thành Nam bộ Việt Nam. Ai cũng có thể mua vé số, dò số của ngày hôm trước, luôn cả việc đổi số trúng.
Chị ấy vui chuyện, nói quê ở Cái Răng, Cần Thơ. Chị Tư qua đây bán vé số năm mấy nay rồi. Mỗi vé mười ngàn, chị bán hai lăm một cặp. Hỏi chị chớ cái đất này có mấy khách Việt, bán được cho mấy người mà sao mất công quá vậy. Chị Tư cười, thủng thẳng: "Người Việt mua, người Khme cũng mua nữa chú. Đủ sống chú ơi, khi nào buồn buồn, nhớ nhà thì đón xe về quê chơi mấy bữa rồi qua lại bán tiếp"...
 
Một con phố vắng ở thành phố Battambang. Xa xa kia dưới bóng mát hàng cây xanh bên công viên ven sông là một cậu trai trẻ ngồi bán ghế xếp, giường võng xếp. Gặp đoàn du khách Việt đi ngang, cậu cất tiếng hát, mỗi lúc một say sưa, như con chim lẻ bầy một mình gọi bạn, bằng tiếng hát quê hương ở một phương trời xa.
Quê ở Đồng Tháp, sang bên đây nhiều năm rồi. Những năm trước cả nhà làm rẫy ở Siemriep, ba năm nay gia đình tìm đến  thành phố Battambang này sinh sống. Họ thuê lấy một căn nhà ở. Mẹ bán cà phê ở nhà còn hai anh em cậu đi bán giường ghế xếp, mỗi người mỗi góc thành phố. Nụ cười rất vô tư không vướng bận buồn phiền và thật là mừng vui khi đồng hương gặp nhau nơi xứ người, thăm hỏi chuyện quê nhà và những câu chuyện đời, ngắn ngủi thôi nhưng cảm lòng. Một mảnh đời viễn xứ mưu sinh nhiều vất vả. "Nhưng Tết năm nào em cũng về quê anh à"...

Chị Thi bán hàng dong ở khu di tích cổ Angko Wat. Cột sau yên xe, treo trên tay lái, một ít kẹo bánh, một ít trái cây... linh tinh đủ mọi thứ hàng trên một chiếc xe đạp cà tàng.
Chị nói nhà mình ngày xưa ở gần Mỏm Vẹt, đâu như mạn Tây Ninh. Vợ chồng sang đây đã lâu, chỉ biết làm rẫy. Sau ngày chồng mất chị ở vậy mà nuôi hai cô con gái ăn học. Một cô mới ra bác sỹ còn một cô đi dạy học. Giật mình, nghe chị Thi kể chuyện thật vô cùng ngạc nhiên. Nói tui ước nuôi con được như chị, mà có được hai đứa con như vậy chị còn lang thang đi bán chi cho cực? Chị cười cười, đi bán quen rồi...
Suy nghĩ rằng chị "nổ" e xúc phạm nếu câu chuyện của chị là sự thực. Tin thì tin, không tin thì thôi, thôi thì ta cứ để lặng yên câu chuyện, hãy nghĩ về những điều hay đẹp và trong sáng nhất cho chị ấy, để cho đời nó tươi, nó lành...

Khu chợ Olimpic ở trung tâm Phnom Penh. Ngày trước chuyên bán hàng hóa của Liên xô cũ, bây giờ là nơi mua bán hàng lưu niệm, hàng gỗ khắc, hàng bằng kim loại. Ở đây có nhiều gian hàng gia công vàng bạc, những gian hàng bán xà rông, khăn cà ma, vải vóc.
Gặp ngoài cổng chợ một thanh niên đẹp trai rắn rỏi có nụ cười tươi. Nước da ngăm đen khỏe mạnh, võng dù khoác trên vai mời du khách. Biết là du khách đường xa, mấy người mua nhưng được cười với nhau để làm cái cớ bắt chuyện. Nhà em ở Bình Phước, ba anh em bán buôn đủ thứ, không biết đã bao nhiêu năm, tiếng Việt tiếng Khme đều rành nhưng không biết chữ. Hai người anh đã về xứ ít lâu còn mình em ở lại. Hỏi thăm chớ bán buôn vậy nơi ăn chốn ở ra sao. Em nói có vợ con rồi, một thằng cu tám tuổi, dễ thương lắm. Em khoe có một căn nhà nhỏ, ở ngay thành phố này. Ôi, nếu được vậy thì quá tốt rồi. Mừng cho thằng cu nhà em.
Nhìn em quay đi, rảo những bước chân lầm lũi trên đường, những tấm võng dù trên đôi vai kia chừng nào bán cho hết, và em sẽ thu về nhà được bao nhiêu trong mớ hàng nghèo ấy để nuôi con...

Đơn độc, chịu đựng, cần mẫn nhưng không thiếu vắng nụ cười, dù còn nhiều lắm những chuân chuyên vất vả trên con đường mưu sinh. Đâu đó trên đất nước láng giềng, có rất nhiều những mảnh đời viễn xứ.

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2011

22. Những người bạn trong câu chuyện.

Hai Thành trên biển.
Hôm rồi có người, không phải đội hình Ninh Kiều ngày trước nhưng chơi chung đã lâu, có đọc câu chuyện của đội NK và hỏi thăm về những người bạn trong câu chuyện "Đi biển".
Bữa nay bạn lục lọi và chuyển cho một số hình ảnh cũ. Thật là khoái chí vì được nhìn thấy và thật nhớ những ngày tự do ngông nghênh ấy. Lẽ ra những hình ảnh này để minh họa trong bài viết thì hay hơn. Nhưng không sao, câu chuyện còn một tí ti nữa thôi, bữa nay post mấy hình ảnh của đội tàu Ninh Kiều cho ai đó "à" lên một phát vui vẻ. Và ngày trước coi băng Ninh Kiều cũng này nọ và ra phết, nhở. Rất thích và cám ơn bạn mình.

Hai Thành đẹp trai.
Cai boong Hoàng Lãnh & 2.Th
Chief Eng. 3 Hòa.
Em dại Dũng "dái".
Tý Chuột & 2 Th.
Hoàng tử bia & 2 Th.

Người kể chuyện.




Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011

Hải âu tự do.

Trên sông hồ hay ngoài biển rộng, bãi cỏ xanh nơi công viên hay trên đường phố. Bay trên trời cao hay tung tăng bơi lội dưới nước. Theo bầy, làm tổ, hẹn hò đôi lứa hay lang thang đi kiếm ăn một mình. Những cánh chim hải âu luôn luôn tự do. Được ngắm nhìn chúng, chụp hình chúng để rồi ganh tỵ. Yêu biết bao cánh chim tự do.
Dạo phố.
Ốc ộp mình ên.
Hẹn hò đôi lứa

Về tổ.
Hoàng hôn dạo phố
Tự do.









Giỡn đùa  trong công viên.
Ngóng bạn.