Tàu về Cửa Việt - Cửa biển Thạch Hãn. |
Cồn Cỏ cùng với đảo Lý
Sơn phía dưới một chút của tỉnh Quảng Ngãi được coi là mốc đánh dấu đường cơ sở
lãnh hải nước nhà theo quy định quốc tế ngoài biển Đông nên vị trí ấy thật là
quan trọng.
Một chuyến tàu từ cảng
Cửa Việt chừng ba giờ đồng hồ sẽ đưa chúng ta tới hòn đảo dễ thương ấy.
Tới thăm đảo Cồn Cỏ
thích nhất là một bầu trời khoáng đãng, biển nước trong xanh, rừng cây tĩnh
lặng và được trò chuyện với các anh lính đảo, những người lính giản dị, vui
tươi và vô cùng mến khách. Những câu chuyện kể cứ miên man cho ta hiểu biết
thêm cuộc sống nơi này và thêm yêu đảo yêu người. Ta sẽ đi dạo chơi trên những
con đường nhỏ có hàng Trâm ổi rực sắc vàng cam quấn bước chân đi và chắc chắn
sẽ ngồi cùng nhau bên bờ cát trắng ngắm mặt trùng dương xa tận chân trời, đất
nước bao yêu quý.
Cuộc sống của người dân
và lính đảo còn nhiều khó khăn từ việc đi lại của tàu thuyền vận
chuyển những thiết yếu cho cuộc sống ở đảo những ngày sóng gió, việc thiếu
nguồn nước ngọt trên đảo hay nguồn điện, khí hậu khắc nghiệt của mùa Đông giá
lạnh hay mùa hè nắng đổ.
Bông Trâm ổi rực rỡ trên
lối đi và bất chợt đâu đó, ta có thể nhìn thấy những bụi nhỏ Trâm ổi ở một
góc khác đứng một mình khoe sắc với nắng vàng, những cây Dừa cạn bông hồng bông
trắng đong đưa hay vạt muống biển bông tím dịu hiền bò trên bờ cát. Chúng ở khắp nơi là do hạt
theo gió mang đi, nhưng còn những cây bí đỏ, những cây đu đủ nặng trái, sao có
nhiều thế ở trên đảo. Anh lính trẻ đi cùng cười hiền, cứ phát quang ở đâu là thấy chúng
mọc lên, như là chúng cứ tự mọc tự lớn lên mà không cần người ta chăm sóc ấy.
Hồ chứa nước mới xây dựng chưa
xong, bao năm qua ở đảo rất thiếu nước ngọt nhưng lính đảo biết trữ nước
trong mùa mưa, để dành cho sinh hoạt và nuôi trồng trong cả năm. Những vườn rau
xanh tự túc xanh ngát xum xuê rau trái là chuyện đương nhiên với những người
lính dù ở bất cứ nơi đâu nhưng các anh còn làm được những vườn cây kiểng rất dễ
thương nữa. Nghe các anh kể chuyện, lính đảo Cồn Cỏ thích uống nước chè xanh
nên các anh đã phải bỏ đi một vườn kiểng để dành nước chăm những cây chè mang
ra từ đất liền. Nắng gió và không hợp thổ nhưỡng, cây chè quặt quẹo mãi ba năm
sau mới chịu xanh tốt và bây giờ trở thành cư dân của đảo.
Ở đảo còn có những cư dân dễ
thương khác là cây bàng vuông, rồi các chú ốc nón, ốc thổ xinh xinh ở đây rất
nhiều và đặc biệt là loài cua đá có vỏ nâu đốm bóng, dày và cứng như đá. Cứ mưa
xuống là cua đá từ trong hang đá bò ra thật nhiều. Một thời chúng là một món ăn
bổ dưỡng cho lính nhưng cũng lâu rồi con cua đá được mọi người ở đây giữ
gìn, bảo tồn loài cua rất riêng tư cho hòn đảo của mình.
Ngày nắng đẹp, dõi tầm mắt về đất liền, nơi ấy xa xa là bờ cát trắng như một sợi chỉ, nắng ánh trên biển bạc
điểm một vài con thuyền câu, cao hơn là hàng dương xanh và dải Trường Sơn chạy
dọc theo đất nước. Hòn đảo xanh tươi được đón sớm mặt trời những ngày biển lặng
và kiên cường trong mùa dông bão, ngày đêm trấn giữ bờ biển Đông của đất nước.
Nơi đây sẽ trở nên một điểm đến du lịch luôn hứa hẹn cho ta thật nhiều khám
phá.
Có đi đâu xa, nhớ là ta sẽ tới thăm Cồn Cỏ thân thương một ngày nắng đẹp, bạn nhé.

Cửa sông Bến hải.
Có đi đâu xa, nhớ là ta sẽ tới thăm Cồn Cỏ thân thương một ngày nắng đẹp, bạn nhé.
Cửa sông Bến hải.