Bữa nay chắc là đám nhỏ ở mọi nơi đã vào năm học mới hết cả rồi. Mấy bữa rồi nhìn những đứa trẻ về nhà sớm sau lễ khai giảng năm học mới tung tăng ngoài đường lại thấy nhớ con. Bữa nay giờ này ở nơi xa ấy con bắt đầu vào năm học mới, trễ hơn người ta một chút. Mới đó thôi, năm nay đã là năm học cuối cùng cấp phổ thông.

Đường đi học thật đẹp trong nắng sớm. Một chú Sóc vụt băng qua đường thật nhanh còn bọn chim Sáo đứng chơi gần đó thì nghênh mỏ ngó nghiêng. Bên đường những cô cậu trò nhỏ bé học ở cấp dưới đang đứng chờ xe bus của trường trước cổng nhà mình cùng với cha mẹ, cùng với đám cỏ xanh mướt dưới chân mình
và những cánh hoa đào bay bay theo gió. Mỗi sớm mai đi học, cây lá như xanh hơn. Những ngày ấm nắng ở đây ít ỏi nên khi những cánh hoa trắng hồng bay dần đi thì sẽ có những bông hoa đẹp khác cứ thay nhau nở, dù ngắn ngủi thôi để làm đẹp mỗi căn nhà, mỗi khúc đường đi.
Qua thăm con sớm khi chớm vào Hè, bé chưa được nghỉ vì phải học bù những ngày nghỉ vì bão tuyết của mùa Đông năm trước. Vậy nên còn được đưa đón bé tới trường mỗi ngày.

Không thể mang giúp sách cặp của con tới tận cửa như phụ huynh bên mình được, nhỏ sẽ không cho mình cơ hội được phụ giúp và có thể nếu làm vậy người ta sẽ cười cho và đơn giản là không có ai làm như vậy. Một bên ba lô sách tập một bên cái máy tính còn ôm theo cuốn sách dày nữa. Đồ nghề đi học ở đây cũng không nhẹ nhàng hơn gì ngày trước. Sách dày, bìa cứng, nặng chịch. Cũng phải thôi chắc còn tranh thủ giờ rảnh học các bài khác. Sách xài tới hết năm, lớp trên có thể mang cho bạn hoặc bán lại cho lớp học dưới, người ta in sách để xài nhiều năm, cho nhiều người. Nhưng chắc là chương trình giáo dục ổn định, kĩ lưỡng nên mới được vậy, chớ không phải như ở đâu đó sách tập bữa nay xài bữa mai kêu đổi mới bữa mốt lại giành nhau in sách giáo khoa kê kích bộn bạc để kiếm chác.
Đám nhỏ cắm cúi bước chân vô lớp. Nhìn cái cử chỉ đứa tới trước mở cửa, giữ lấy cánh cửa mở chờ những người sau đi vô rồi mình vô sau cùng mới đóng lại, nhìn cái nhấp nhấp môi là lời cám ơn cho nhau và nụ cười buổi sáng của các trò thật tươi, thật trong sáng thấy mà yên dạ ấm lòng.
Khi trở về với thực tại, thời gian chơi với con đã sắp hết, còn nhiều những việc khác đang chờ, phải trở về với nó. Sẽ không còn đâu mỗi sớm mai đưa con đi học trong vội vã và chiều xuống cùng nhau chạy sô như những ngày xưa con còn nhỏ. Và năm nay con đã vào năm học cuối.
"Mơi tui dzìa à nha". Sáng ấy trước giờ bé vô lớp học, nói với nhỏ vậy, nó "ơ" một tiếng như ngạc nhiên và tròn đôi mắt, cái miệng xinh xinh như muốn mếu. "Đã nhanh vậy sao... Thôi bố ở lại với con luôn đi, đừng về..."