Thứ Hai, 27 tháng 2, 2012

Theo bạn cuối tuần.

Các "câu sỉ" thích câu cá...
 
Câu sỉ: Từ sáng tới giờ 
đuợc con cá "bã trầu"

...và các "nhậu sỉ" chỉ thích nhậu.
Nhậu sỉ Gtl:
Các chú làm việc anh an tâm.
Sản phẩm xế trưa.

Nhậu sỉ 2 Thành, 6 Bảnh:
Em trê này nấu cà ri thì thôi rồi Lượm.
Thêm miếng rau
5 Giáo lượm ngoài vườn




Thứ Năm, 23 tháng 2, 2012

Hỏi thăm.

Ít bữa nay quá bận và máy tính lại hư, xài iPad.
Hổm rày chỉ coi và còm chứ chưa pót bài bằng iPad. Thấy là có thể soạn bài (blogspot) ngay từ iPad và pót bài thì được. Nhưng có một chuyện đau khổ là khi dùng iPad mở bài đã viết nháp trước hoặc sửa chữa bài đã đăng  thì mới mở ra thấy nó đã trắng trơn, còn mỗi cái tựa bài, hu hu... Kể cả bài viết đã đăng rồi muốn sửa chữa hay bài nháp tính đăng.

Bà thị xã mới nịnh cho cái iPad, mới xài còn ếch ộp quá. Có ai bị vậy không? Tại tui ếch quá hay cái máy tui nó dzậy.
Bạn nào rành chỉ giùm xin cám ơn kèm chầu Bình dân quán dễ thương nào.

Thứ Hai, 20 tháng 2, 2012

Anh em.


Thứ Năm, 2 tháng 2, 2012

Đất lạ.

Anh em tàu Ninh Kiều chia tay nhau sau buổi chiều của Ngày chia tay biển, mỗi người mỗi dự định cho mình một công việc mới trong những năm tháng sắp tới. Số anh em còn theo nghề đi biển đã quay trở về Công ty vận tải và thuê tàu biển ở Sài Gòn để đi theo những con tàu lớn và những tuyến đường biển xa hơn, dài ngày hơn.
Chia tay công ty, chia tay Ninh Kiều và anh em, nghỉ ngơi một thời gian, Năm Giáo xuống nhận chức danh Cai máy trên con tàu Long Mỹ, tải trọng mười hai ngàn tấn. Bắt đầu với anh lại những ngày dài xa đất liền, lang thang nơi những bờ cảng lạ, biết thêm về thế giới bao la có nhiều điều mới lạ.

Chiều buông nhanh, rừng cây phía sườn núi xa xa ngoài kia ban chiều rực nắng bây giờ đã dần chuyển sậm màu. Bóng tối đang chậm xuống trên hòn đảo xinh đẹp. Trong căn nhà gỗ đơn sơ, ẩn mình dưới những cây dừa cao ven bờ biển, bữa tiệc rượu của mọi người vẫn còn đông vui rộn rã. Rượu cứ được rót ra chén, bình đã dần cạn nhưng tiếng cười tiếng nói trong bữa tiệc rượu thì vẫn còn đầy và cuộc vui chưa có vẻ muốn dừng lại từ một ai.

Người nào cũng muốn nói chuyện với Năm Giáo, ai cũng đưa lên ngón tay cái ngợi khen khi ăn món thịt gà do chính tay Năm Giáo nấu cho bữa tiệc chiều nay. Họ ngạc nhiên hơn khi thấy chàng trai xứ lạ tới nơi này lại biết lượm về những thứ rau của núi rừng mà họ thường xài. Họ ngồi với nhau, ăn uống và vui đùa, trò chuyện.
Họ là những người dân ở hai đất nước xa xôi, một sự gặp gỡ tình cờ và họ không cùng ngôn ngữ. Từ hồi chiều tới giờ họ trò chuyện với nhau bằng vốn từ tiếng Anh ít ỏi không tròn vẹn câu chữ, giao tiếp còn lại bằng thứ ngôn ngữ của riêng mình cùng với cử chỉ của đôi bàn tay, vẻ mặt và ánh mắt. Đôi lúc có thêm Kara, cô gái thông minh con gái người chủ nhà góp phần thông dịch, hiểu ra cùng nhau cười vang nhà. Vậy mà họ hiểu biết được về nhau khá nhiều. Từ bữa tàu buông neo, siêng đi bờ, siêng gặp gỡ nên Năm Giáo đã quen với cách giao tiếp ở nơi này.
Những ngày vừa qua, khi lên bờ Năm Giáo thường ghé chơi với gia đình. Anh biết tên cô gái là Kara và cha cô là Karu, đôi khi thân mật anh kêu ông "papa" theo cách gọi cha của cô gái. Những người bạn còn lại anh chỉ nhớ mặt mà không biết tên. Gặp nhau một vài lần, những nụ cười thân thiện và hiền lành của người dân ở nơi đây với những vị khách trên con tàu lạ đang neo đậu ngoài vịnh đã trở nên thân thiết. Bữa tiệc hôm nay như đánh dấu sự chấp nhận coi nhau là bè bạn giữa anh em thủy thủ một con tàu với một gia đình thổ dân cùng những người hàng xóm của họ trên hòn đảo nhỏ vùng Tân Guinea nằm trên biển Thái Bình Dương xa xôi.

Khách khứa của bữa tiệc ngoài gia đình Kara chủ nhà có thêm vài ba người hàng xóm cùng một nhân vật quan trọng nhất ở nơi này là lão cảnh sát phụ trách địa phương. Cái lão mập lớn miệng, coi tướng tá thô tục, rất dễ để mất thiện cảm cho người đối diện trong giao tiếp lần đầu, bữa nay cũng đã trở thành một người vui tính và dễ thương. Nhớ lần giáp mặt đầu tiên, gã mập vô căn nhà này khi mặt trời vừa tắt nắng. Chiều muộn nhưng Năm Giáo chưa muốn về tàu mà còn nấn ná ngồi uống rượu với papa và tán chuyện cùng cô con gái của ông. Gã mập bước vô là lớn tiếng la chói lói, thổ ngữ địa phương không hiểu nổi, vẻ mặt thì dữ dằn lắm. Gã chỉ tay đồng hồ và cương quyết yêu cầu Năm Giáo phải trở về tàu. Kara đã lấy thuyền của nhà, một mình đưa anh trở về. Bữa đó Năm biết gã là người cai quản nơi này. Anh đặt tên cho lão là "cảnh sát trưởng". Cũng bữa đó anh biết thêm ở xứ sở này người ta cấm rượu.

Thực đơn bữa nay chỉ có một món thịt gà nấu với lá Bứa non. Năm tính làm món gà thật lạ, thật riêng của mình cho người ở xứ này thưởng thức. Sáng nay anh đã cùng Kara đi mãi trong cánh rừng phía trước ngôi làng để tìm kiếm cây lá Giang nhưng không thể kiếm đâu ra, có lẽ thứ cây lá ấy chỉ ở vùng núi rừng nhiệt đới xứ mình mới có. Gặp được ở đây khá nhiều cây Bứa, vậy là anh quyết định trổ tài với món ăn này. Cùng Kara anh lượm thêm một rổ lớn rau rừng, mấy thứ rau y chang rừng Tây Ninh quê nhà thơm thảo. Vậy là tạm đủ cho bữa tiệc. Đồ uống đã có can rượu trắng anh mang lên từ dưới tàu. Thứ đế gạo Xuân Thạnh miền Tây thơm nức hương lúa đồng nhưng đô nặng, uống vô êm nhưng bốc hồi nào không hay. Bữa đầu uống thử, con dân ở xứ sở cấm rượu hít hà thích thú vô chừng.

 Đội Ninh Kiều xưa. Từ trái qua.:
Tư Dưa, Năm Giáo, Hai Thành, Chief Eng, tác giả(6Bảnh)
Trong nhóm đi biển ở miền Tây, đầu bếp tay ngang có uy tín ngoài cai boong Hoàng Lãnh còn có Năm Giáo. Trên tàu ngoài công việc chuyên môn của ban máy, sinh hoạt đời thường Năm Giáo nổi tiếng là một tay đầu bếp có hạng, làm đồ mồi cho dân nhậu thứ thiệt vừa bài bản vừa nhanh chóng, ngon lành khác người. Chế biến các món ăn dân dã lấy trong vườn nhà thảo dân, từ con gà con cá, từ rau vườn hay các thứ rau rừng lạ, khó ai qua mặt nổi anh Năm.
Không ít những lần thuyền trưởng, máy trưởng điều động sĩ quan trực ca đi ca đúp thay cho anh Năm. Tàu bè neo đậu đang đi ca bờ, Năm được trưng dụng làm nhiệm vụ đặc biệt là làm đồ ăn cho tàu và tham gia "hội thường nhậu". Tất nhiên Năm Giáo cũng dân nhậu thứ thiệt, nết nhậu hiền, tà tà thôi, khiêm tốn thôi , cười cười vậy chớ "ai tới đâu tui theo tới đó".

Rồi bữa tiệc cũng tới lúc tàn bởi rượu đã hết, người đã say và bóng tối đã trùm lên làng xóm. Mấy anh em thủy thủ cùng đi chơi từ sáng đã trở về tàu. Căn phòng thoáng đãng là vậy lúc này đầy hơi rượu, mùi khét nắng và những cái ôm hôn tạm biệt đầy mồ hôi. Ngài "cảnh sát trưởng" trước khi chia tay yêu cầu chàng thủy thủ phải nhận lời tới chơi nhà, phải nấu một bữa cơm ngon lành, giống như bữa nay để ông chiêu đãi lại tất cả mọi người.

Năm Giáo nhìn ra ngoài sân nhà, trời đã chạng vạng, bóng tối đang xuống nhanh. Chiều muộn rồi, giờ này cánh ghe thuyền đậu ở cầu tàu chắc đã đi về hết cả, không có cách gì về trở về tàu bây giờ. Lại còn thằng em dại Tư "châm dầu" thợ máy dưới tàu bữa nay đi bờ làm nền cho anh, bây giờ xong phận sự vẫn chưa chịu về. Mới hồi nãy nhìn qua, thấy nó nâng ly rượu toe toét cười góc bên kia, lúc này đã ngấm rượu đang nửa nằm nửa ngồi ngả ngớn trên sàn nhà. Biết sức uống và rành cái nết uống rượu của nó, không uống thôi, đã ngồi là chơi tới cùng, gục tại chỗ. Chừng nào ku cậu im lặng, quay qua quay lại hóng chuyện bàn nhậu, không nói năng chi chỉ nhe răng cười miết, ly rượu tới tay là ngửa cổ làm "oóc" một hơi là nó chuẩn bị gục tại chỗ. Lỡ say nằm đó, bự con như nó phải hai người vác, có ra được tới ghe cũng trần thân khoai củ. Rồi ghe thuyền chạy ra biển lỡ có té xuống biển thì biết quay trở ra sao. Anh chợt tỉnh rượu, một chút ân hận, trách mình bữa nay ham chơi quá đà.
Hiểu được nỗi lo lắng của Năm Giáo, Tư chợt nhổm dậy, nhìn anh khùng khục cười rồi nói, anh Năm ngủ lại đây nha, mình tui về được mà. Bữa nay "Kép" đặc cách cho anh làm đại sứ đó, he he... Đúng là trước khi về tàu, thuyền trưởng tuyên bố cho Năm Giáo ngủ bờ một bữa. Một cái nháy mắt đầy hàm ý, mai hãy về.
Ông lão Karu chủ nhà rời bạn tiệc đã tàn từ lúc nào đang ngồi ngoài bàn nước, miệng nhai trầu bỏm bẻm. Dường như ông cũng hiểu chuyện, nhìn ra ngoài trời vẻ mặt ái ngại. Rồi ông bỗng cười lớn, lên giọng bằng thứ ngôn ngữ thổ dân, một tay ngoắc Năm, một tay chỉ vô căn phòng nhỏ nằm phía cuối ngôi nhà, hãy vô trong đó mà nằm ngủ. Kêu Kara, cô con gái nhỏ lại gần, lão Karu chỉ Năm Giáo rồi đưa lên hai ngón tay trỏ sóng đôi, cười ha hả. Đẩy nhẹ cô con gái về phía chàng trai, lão đứng lên khoác vai Tư "châm dầu" ra khỏi nhà. Lão Karu dừng lại trước hiên nhà một lát, nhổ toẹt miếng nước cốt trầu rồi vói tay lấy thêm cây mái chèo. Hai người đàn ông ngả nghiêng khoác vai nhau dần xa về phía bờ biển.

Năm Giáo đã thấm mệt, vì là vị khách được mọi người thương mến nên khó thoát khỏi cảnh chúc tụng "sa luân chiến", anh uống khá nhiều. Can rượu từ tàu mang lên hết sạch trơn. Cơn buồn ngủ kéo tới, anh bước ra ngoài hàng hiên, gió biển dịu mát làm tỉnh táo đôi chút...
Kara ra đứng bên Năm từ hồi nào, nhẹ nhàng nắm tay kéo anh cùng ngồi xuống thềm cửa. Căn nhà vắng lặng, mẹ và em gái đã đi ngủ sớm, anh trai cô bữa nay đi đánh cá đêm còn cha cô đã bơi thuyền đưa Tư "châm dầu" ra tàu, biết chừng nào mới về, trong nhà bây giờ chỉ còn đôi trẻ.
Kara nhìn anh, anh có biết không, ở xứ sở này, một khi người cha đã gật đầu, là gia đình người ta đã cho đi một đứa con gái. Bây giờ em là thuộc của anh, anh có biết vậy không. Thiệt vậy sao? Năm Giáo vui quá, chợt nhớ lại cử chỉ đưa hai ngón tay sóng đôi của người cha, Năm mỉm cười, đất nước này thật là thân thiện và cuộc sống này sao đẹp quá.

Kara đẹp lắm, đôi mắt em sáng trong và tiếng cười em vô tư cao vút giữa rừng hoang và biển cả đã hút hồn Năm Giáo ngay lần đầu gặp mặt. Cư dân trên đảo mà Năm Giáo gặp đầu tiên, nói chuyện đầu tiên khi mới bước chân lên hòn đảo là một cô gái, chính là Kara.
Một sáng đi bờ ở miền đất lạ, mới bước lên cầu tàu anh chợt nhìn thấy ở phía xa xa bóng dáng một thiếu nữ bên bờ cát nhỏ ven biển. Khung cảnh đẹp và thanh bình đến ngỡ ngàng. Cô gái nhỏ như đang dạo chơi một mình, chạy nhảy trong nắng sớm, đôi lúc dừng lại lượm lên những vỏ ốc nhỏ nhắn đủ sắc màu. Đôi chân trần trên cát, nước da ngăm, cặp mắt đen sáng ngời và mái tóc xoăn đỏ chân tóc, ngược nắng sớm sáng rực bờ vai. Năm đã nhìn thấy một nụ cười cởi mở, đầy thân thiện tận đáy mắt trong veo của cô gái nhỏ miền đất lạ, chắc đang độ tuổi trăng tròn.

Gió biển vẫn nhẹ từng cơn, không gian yên ả và thanh vắng. Họ nắm tay ngồi bên nhau nghe âm thanh của gió biển về, lao xao những tàu lá dừa trên mái lá và hút mãi về phía cánh rừng xa.
Kara nhìn cặp mắt líu ríu của Năm vừa nói chuyện vừa chống đỡ lại cơn buồn ngủ đang tới, cô phá lên cười. Đỡ anh đứng dậy, cẩn thận cô dìu Năm vô căn phòng nhỏ, đẩy anh lên giường rồi trở ra lấy nước lấy khăn. Cô nhẹ nhàng lau mặt lau tay, chăm sóc cho anh, âu yếm như lo lắng cho một người thân yêu của mình.

Hai mí mắt trĩu nặng, giấc ngủ đang về, Năm Giáo lơ mơ nghe hơi gió lướt qua mặt, tóc mơn man thoảng mùi khét nắng, làn da mềm mát rượi trên má mang mùi con gái, ai đó đang nâng nhẹ mình lên cao. Mí mắt không chống đỡ nổi cơn buồn ngủ đang về, sập xuống mắt chàng thủy thủ đa tình. Kara vuốt ve mãi mái tóc anh, ngắm nhìn chàng trai ngoan ngoãn từng nhịp thở đều, cô lặng lẽ mỉm cười.

Thứ Hai, 30 tháng 1, 2012

Hết Tết.


Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2012

Biển Côn Đảo.

 

Ngày Tết trốn nhậu, đi chơi thật xa, một nơi thanh vắng.


 

Thứ Hai, 23 tháng 1, 2012

Xuân đã về.


Lặng lẽ nhìn ngắm con trẻ mừng vui trong những ngày Tết đến Xuân về, những nụ cười hồn nhiên, những đôi mắt sáng trong thấy lòng dịu dàng lại.

 Xuân năm nay từ trước mấy ngày bỗng nhớ con gái lạ. Đã sáu cái Tết xa nhà, Hai không được đón giao thừa và gặp gỡ mừng tuổi đầu năm cùng cha mẹ và em. Sớm mai điện thoại về chúc Tết cha mẹ, hỏi giao thừa bên ấy sao, nghe con gái nói tính đi ngủ để ngày mai còn đi học, thương quá, tất cả cũng vì cái sự học.

Năm nào cũng vậy. Ngày đầu năm mới, cả nhà thường tập trung các gia đình anh chị em cùng các con cháu. Đám nhỏ mừng tuổi cho người lớn với những lời chúc ngộ nghĩnh để chúng sẽ nhận được những bao lì xì cùng một vài lời răn dạy và mong mỏi một năm của người lớn.

Năm tháng cứ đi qua, vẫn ngay phòng khách ngày đầu mỗi năm, các con cháu gặp gỡ cười vui, thiếu vắng Hai lâu lâu rồi, còn Nhí thì lớn lên dần. Năm Hai đi học xa, coi kìa, Nhí còn xíu xiu bé nhất nhà, bữa nay đã sắp thành thiếu nữ rồi, nhưng năm nào cũng muốn giành phần lì xì cho chị Hai nữa.

Coi những tấm hình, thấy thời gian sao bỏ mặc người ta, vội vã đi đâu mà nhanh quá.

Rồi các con sẽ vụt lớn, rồi một ngày gần lắm các con sẽ rời xa vòng tay cha mẹ, sẽ rời bỏ khung trời chật hẹp này, vỗ cánh bay đi tìm kiếm kiến thức cho mình và lựa chọn một cách vào đời cho riêng mình.
Mùa Xuân lại về, mong mỏi cho những đổi thay, về nhiều thứ lắm, cho các con các cháu chúng mình.

Chợt một thoáng thắt lòng. Sự xa cách không mong muốn của những con người yêu thương nhau là nhiều lắm, từ thuở nào tới giờ, ở thời nào cũng có, dù với bất cứ một lý do gì. Biết nói sao nhỉ, người Việt Nam mình phải là vậy hay sao ý.

Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2012

Tất niên.

Tất niên nhóm nhỏ.
Một năm đi qua mau. Những ngày vội vã. Xen trong vội vã là những câu chuyện cuối năm ở đâu đó quanh ta, những chuyện không đâu và cũng không ngờ ở thời buổi này rớt trên đầu thảo dân, khiến cho ai dù vô tư nhất cũng phải ngồi suy nghĩ, tự hỏi tại sao như vậy và xen chút lo lắng cho cuộc sống này.
Kết năm tự nhiên muốn né những ồn ào, hình thức. Ỷ i việc nhà bà thị xã lo, tất niên nhóm nhỏ với người thân và những bạn bè xa lâu ngày  mới gặp.

Tất niên "Hội mỏng"
Những ngày cuối năm gặp lại mấy anh em bạn cũ ở xa về quê ăn Tết. Tưởng chừng mới đây mà đã mười mấy hai chục năm ở phương trời lạ. Chỉ là những thăm hỏi, ôn lại chuyện xưa và những câu chuyện cười.
"Hội mỏng" tái hiện một thời "một xị một sô" đúng rượu "Cây Lý" pha sô đa trái Tắc của chị Nguyệt "ù", vui thế. Nhớ món Gỏi cá nhà hàng không tên vớ "Hội Mỏng" khu bàn Cờ ngày xưa, lâu quá không được ăn lại, chị Nguyệt đi xa đã mang món gỏi cá ấy đi theo. Ai đó có qua New York, có giờ ghé nhà hàng Sài Gòn của chị Nguyệt nhớ kêu thử món Gỏi cá ở đó, ăn qua rồi mới khen được.

Tất niên gia đình, cà phê Anh Đỗ.
Ở nhà cũng có khách phương xa về chơi. Anh chị em quây quần, nhà cửa đông vui, thêm nhiều tiếng cười. Nhí nhỏ là người vui nhất vì được ké những chuyến đi chơi. Mọi người ai cũng khen trái cây Việt Nam ngon quá ngon. Nhất là Vú sữa,  Mãng cầu và Xoài cát Hòa lộc mùa này. Tiếc là mọi người vì công việc không ở chơi thêm được để nhấm nhi hương vị ngày Tết Nguyên đán.

Trưa Ba mươi, thắp nén nhang trên bàn thờ. Tết đã đến bên thềm. Cầu mong ông bà cho một mùa Xuân mới tới nhà nhà thảo dân. Cầu cho tháng ngày thanh thản và mọi sự thuận hòa.

Thứ Năm, 19 tháng 1, 2012

Ốc nướng tiêu.


Ngày Tết, nhà nhà sẽ làm nhiều món ăn ngon, tuy nhiên những món ăn ngày Tết thường có nhiều chất béo, lại dễ đụng hàng ở nhà bè bạn sẽ làm cho người ta mau ngán đồ ăn. Có một món ăn giản đơn không nằm trong thực đơn của những ngày Tết, chắc là sẽ được ưa thích lại dễ làm, và làm nhanh nữa. Là món Ốc nướng tiêu, một món ăn chơi ruột của đất Cần Thơ sông nước.

Hai kí lô ốc Lác hoặc ốc Bưu, lựa thứ sậm màu, bự con một chút, và phải đều con nữa cho đẹp đội hình. Tất nhiên khi làm món phải ngâm trước trong nước gạo hoặc rọng qua đêm để làm sạch hết nhớt trong con ốc.
Người ta mang luộc sơ để lấy ra mấy cái "mày" ốc (và để húp thử thứ nước luộc ấy coi người đời người ta nói "lạt như nước ốc" là sao(!). Nếu sợ ốc lạt, tốt nhất là nướng sơ bề mặt để lấy cái "mày" ra khỏi con ốc.
Nấu lên một hỗn hợp của nước lạnh, nước tương, hành tía, tỏi bằm nhuyễn, dầu mè, dầu hào, và bột gia vị. Thêm chút muối cho đậm đà tình quê, chút đường đúng kiểu miền Nam ưa ngọt và đương nhiên phải có tiêu xay. Tất cả được nấu lên để làm một thứ nước sốt dùng cho món Ốc nướng tiêu.
Nước sốt này vừa đủ ngọt, đủ mặn, đủ béo và một tí sắc màu rồi chế vô con ốc đã hả miệng. Nhớ thêm là đám ốc Bưu kia sẽ luôn phải đặt ngửa từ hồi chế món ăn tới khi mọi người ăn uống xong dọn dẹp. Bỏ thêm một hai hạt tiêu sọ hoặc tiêu xanh lên mặt cho hấp dẫn.
Xếp mớ ốc có nước gia vị đó trên vỉ rồi mang nướng trên than củi. Chú ý kẻo nước gia vị khô hết là hết ngon, nên nướng vừa lửa, châm thêm nước sốt cho ngấm, và khi nước trong con ốc xắt lại, tỏa hơi thơm là vừa ăn. Chuẩn bị thêm miếng gừng xắt và rau Răm ăn kèm, còn ai đó thích thêm vô mấy thứ rau thơm, thêm chút muối tiêu chanh nữa thì tùy khẩu vị.
Nhớ là khi thưởng thức ốc nướng tiêu phải húp theo miếng nước sốt đậm đà trong vỏ con ốc ấy mới đúng kiểu. Cắn thêm hạt tiêu xanh, miếng ốc giòn thơm, nước sốt dịu cay và hăng nồng hương tiêu, nhớ đời.

Ốc chín tới để hai phần cho các cô các chị và các cháu xì xụp, một phần mang ra đãi bạn nhậu, vừa bắt mồi, tốn rượu vừa bớt phần ngán ngẩm mấy thứ đồ ăn ngày Tết.
Một lần được thưởng thức món ốc lạ miệng, ngon lành, nên hỏi thăm, được người ta chỉ cho cách làm vậy, chớ người viết hổng biết làm.

Và ai đó có dịp đi ngang hay tới chơi thành phố miền quê Cần Thơ, kiếm giờ ghé cù lao Cái Khế, ngồi lặng yên bên bờ ngắm sông nước lững lờ, ngắm ghe thuyền ngang dọc rồi thưởng thức món Ốc nướng tiêu cùng con cá con tôm ở nơi này, là sẽ biết yêu đất Tây Đô, biết yêu câu hát Hậu Giang ơi em vẫn đẹp ngàn đời.

Bên cù lao Cái Khế.

Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2012

Câu chuyện cuối năm 2.

Những ngày đi biển bạn đã đọc "Chuyện người vé số". Một bữa ngồi dóc với nhau, trầm ngâm bạn nói, những người bán vé số cơ cực ở thành phố này nhiều lắm, rồi hỏi, có biết bà lão mù chung cư Tự Do không, có nhớ cô Hồng bồng con bán vé số đi bộ mỗi ngày từ Sài Gòn ra Chợ Lớn không?.. Nói nhớ chớ. Cô Hồng thì lâu rồi không gặp, còn bà lão mù đi ngang vẫn ghé, vẫn mua vé số ủng hộ. Lúc này bà cụ yếu rồi, bán sớm và nghỉ sớm lắm. Bạn cũng thường mua vé số của mấy người nghèo, hứa rồi sẽ viết cho bạn đọc chơi.
Sớm mai ghé mua xấp vé, bà lão cười, ráng bán tới 27 Tết. Và cầu cho cậu Hai bữa nay trúng số cuối năm đặng sắm đồ Tết cho mấy nhỏ nghen.


Tết tới nơi rồi.
Con đường ấy sầm uất và ngày đêm luôn tấp nập người xe, dập dìu du khách. Những khách sạn và cửa hiệu hàng hóa sang trọng bậc nhất thành phố luôn sáng trưng ánh đèn. Con đường chạy thẳng từ nhà thờ Đức Bà ra bến sông Bạch Đằng lộng gió. Những ngày này hai hàng cây điệp vàng rợp bóng, nắng sớm xiên cành lá, xuyên qua những dây đèn trang trí, những cánh Mai vàng giăng giăng đón Tết. Mùa Xuân đang về.
Dừng xe nơi ngã tư trên con đường ấy, chợt thấy một bà lão mù với xấp vé số trên tay, nao nao một sớm Sài Gòn.

Ngày xưa gia đình Sáu Kiểm sống dưới Bến Lức bên dòng sông Vàm Cỏ êm đềm trong xanh. Những năm sợ binh đao khói lửa, đầu thập niên sáu mươi, cha mẹ Sáu dẫn con cái chạy lên Sài Gòn. Ngày ấy châu thành Gia Định còn thưa vắng lắm. Loanh quanh bên vùng Thạnh Mỹ Tây dân dã, kiếm được miếng đất bỏ hoang bên bờ kinh Thị Nghè, gia đình dựng nên một nếp nhà rồi định cư nơi đó từ ấy đến mãi sau này.
Cô gái Sáu Kiểm thời trẻ trung siêng năng, làm qua hết việc này việc khác phụ giúp cuộc sống gia đình. Thời gian trôi nhanh, Sáu Kiểm có gia đình riêng trễ hơn người ta. Rồi cô lấy anh chồng lính, thủy quân lục chiến xênh xang, nhưng xa nhà miết, đường con cái cũng muộn màng.

Ngày sanh đứa con đầu lòng, đang còn nằm trong nhà thương Từ Dũ, bỗng nghe tin dữ chồng chết trận ở Long Khánh, Sáu Kiểm than trời rồi ngã gục. Cô nhìn đứa con bé nhỏ mỏng manh, khóc trên tay ngằn ngặt. Tội nghiệp con gái tôi, mới chào đời mấy ngày đã mồ côi cha.
Đau lòng, thương thân cô Sáu chỉ biết khóc. Người ta đi biển có đôi, còn cô thân gái đi biển mồ côi một mình, yếu ớt như con rắn mới lột da. Sáu khóc chồng từng đêm vơi dần nước mắt, cô đâu có ngờ cái thời hậu sản khó khăn ấy, người phụ nữ khi sanh nở là yếu ớt lắm. Đầu tiên cô thấy dặm mắt, rồi mỗi ngày đôi mắt mờ đi một chút, tới lúc ông trời lấy đi đôi mắt sáng của Sáu Kiểm hồi nào không hay.
Sáu Kiểm ở vậy nuôi con. Cuộc sống vất vả trăm bề, còn thời gian thì cứ trôi đi.

Một bữa rề rà hỏi thăm, bà lão kể chuyện cuộc đời với một giọng nhẹ nhàng, nụ cười hiền cũng nhẹ như không. Cô con gái lớn lên lấy chồng sanh cho bà lão hai thằng cháu. Chồng mất sớm, nó đi bước nữa, giao hai đứa trai cho bà. Cứ thế lớn lên, thằng lớn bây giờ đã có vợ ra ở riêng, hàng ngày đi làm thợ hồ, còn thằng nhỏ nay mười lăm. Thi thoảng mẹ nó về thăm, còn phải lo cho con cái chồng sau nữa chớ. Bà lão chép miệng, mà làm hoài chắc gì đủ ăn.

Ngôi nhà ở hồi nào tới giờ bên Thị Nghè, gần khu bờ kè ấy bây giờ đã không còn nữa. Ngày đó gia đình từ Bến Lức chạy lên trên này, dựng đại căn nhà để ở, mấy chục năm không nghĩ tới miếng giấy lận lưng. Cách nay vài năm, nhà nước giải tỏa khu nhà ven kinh, đền bù cho mấy triệu bạc, nhà cửa sao mua được đây, bà cháu dắt díu nhau về mạn Bình Chánh ở mướn.

Bà lão bây giờ sống cùng đứa cháu ngoại ở một căn nhà thuê cuối phía Tây thành phố. Mỗi sáng trở dậy dát bốn giờ, cơm nước xong xuôi cháu dắt bà ra xe bus đi Sài Gòn. Đường xa, phải đổi hai tài mới ra tới chợ Bến Thành. Ngược đời, khó đi cháu dắt bà đi, từ đó hai bà cháu lội bộ ra đường Đồng Khởi. Rồi tới lúc con đi trường học bà đi trường đời. Là bà đứng bán vé số nơi góc đường còn cháu đi thêm khúc nữa lên tới trường Tình thương bên hông nhà thờ Đức Bà vô lớp học.
Còn may mắn là bà lão không mất tiền xe bus hàng ngày vì ở phường khóm người ta thương, chứng cho bà cái dấu người tàng tật, còn thằng cháu mỗi ngày tốn đi tám ngàn xe bus trong ngân khoản chi tiêu chật chội của bà. Mỗi ngày nhận đại lí chừng sáu chục vé, bán  từ mờ sáng kiếm đủ sáu chục ngàn đồng cho sinh hoạt bà cháu trong một ngày là bà lão về. Dát tám giờ sáng, một người xe ôm tốt bụng chạy tới chở bà ra bến xe để trở về nhà.

Đã hơn hai chục năm như thế, bà lão đứng đó ở chung cư Tự Do bên lề đường Đồng Khởi rợp bóng cây, từ sáng sớm, một mình, yên lặng với xấp vé số trên tay. Đứng mỏi thì bà kê đôi dép ngồi nghỉ mệt bên lề đường. Khách hàng là những người quen đã nhiều năm nay, họ chạy xe Honda ngang tắp vô lề chọn một vài con số hay những khách bộ hành qua lại trên phố cám cảnh trước một bà lão mù. Mỗi ngày bà cầu mong cho mình có sức để đi bán vé số nuôi cháu, cầu mong trời đất thương, làm sao có được căn nhà lá nhỏ, mai mốt đi xa an lòng với thằng cháu ngoại.

Tết sắp tới rồi. Ta vẫn chợt thoáng thấy đây đó những người già cả hàng ngày trên đường phố. Mỗi người mỗi gia cảnh khác nhau nhưng họ nghèo lắm, tài sản chỉ là một đời nhẫn nại để tồn tại với cuộc sống và trách nhiệm với cháu con. Thời gian cứ trôi qua, xã hội có đổi thay nhiều, họ chẳng bao giờ khác hơn, có chăng là mái đầu đã bạc phơ nắng Sài Gòn cùng gió bụi thời gian.

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2012

Câu chuyện cuối năm.

Tết tới nơi rồi.
Cả tháng nay lu bu, tới giờ này cô Út không có lấy một ngày rảnh rang để dọn dẹp nhà cửa hay sắm sửa đón Tết. Sáng nào cô tới sở làm cũng muộn giờ và chiều tối nào cũng vội vã chạy vô bệnh viện ngồi với má, ép má ăn một chút gì rồi nói chuyện tới khi má muốn đi ngủ mới trở về nhà. Từ bữa má ở dưới quê lên nằm nhà thương tới nay, cô gởi hai đứa nhỏ về nhà nội sau giờ học, tối cha chúng đón về nhà.
Cô Út không dám nghỉ việc một ngày bởi đã sắp hết năm, phép năm nay có bao nhiêu ngày cô đã xài hết mấy dịp má lên nằm viện. Nghỉ thêm một ngày bây giờ, lỡ người ta không thương, cắt mất mấy cái tiên tiến thi đua gì đó là chớt. Cuối năm Tết tới mà mất khoản tiền thưởng lương tháng mười ba là "dục tùng" cả năm luôn, lấy gì sắm sửa Tết cho hai đứa nhỏ.

Mới bước chân vô phòng, cô Út hốt hoảng:
- Trời đất, sao má dám xài mấy thứ này? Nói hoài, má không kiêng cữ, đau nặng thêm cho coi.
Bệnh viện buổi chiều giờ thăm bệnh. Hai bà lão ngồi với nhau bên giường bệnh nhân, kế bên một dĩa nho tươi, nhâm nhi nói cười chuyện quê tui con tui nghe chừng vui vẻ lắm. Trên bàn cá nhân đầu giường ngủ có thêm một dĩa nhãn, một bịch mấy trái lê.
- Trời đất, toàn thứ ngọt ngay dzầy nè, ở đâu ra vậy má, lê "tàu", thứ độc hại, quăng đi.
- Ba miếng trái cây lẻ tẻ, hổng có đau đớn để bay lo, nhằm nhò gì đâu mà con la hoảng lên như vậy chớ? Bà lão quê quê vì bị con gái rầy rà trước mặt người lạ, coi điệu bộ muốn tự ái rồi.
Chờ người bạn già len lén trở về giường ở phía cuối phòng, bà cụ xuống giọng:
- Con cái người ta mang lại thăm bịnh, bả nói ăn miếng lấy thảo với bả, có ăn một miếng bả mới chịu ăn, hổng lẽ từ chối hoài... Mà bịnh chi bịnh lạ, kiêng cữ riết cho cực, thèm ăn mắm ăn muối, thèm ăn chè, thèm trái cây muốn chớt...
Còn nhãn với lê kia là của bà nội mấy nhỏ mang tới hồi trưa đó. Bay ngon mang quăng đi.

Ba má sống ở quê, xứ Năm Căn Cà Mau, tuốt luốt phía dưới cùng cái đuôi của miền Tây sông nước. Má bịnh huyết áp lâu lâu rồi, mấy năm nay lại thêm chứng tiểu đường nữa. Chừng nào cảm thấy đau quá, mệt mỏi chịu hết nổi bà mới chịu nghe lời các con lên thành phố chun vô nằm nhà thương. Ở mấy nơi này bà thấy khó chịu, nực nội trong người không thể quen được, ít bữa lại đòi về quê. Đợt này là lần thứ ba trong năm bà phải bỏ việc nhà cửa vườn tược lên Sài Gòn trị bệnh.

Nhà cô Út dưới quê đông anh chị em, ai nấy đều có gia đình riêng và sống loanh quanh gần nhà cha má dưới Năm Căn. Ở trên Sài Gòn có ba gia đình, cô Út, anh Ba và chị Bảy. Anh Ba là lính, chị Bảy làm liên doanh, mình Út làm việc cho cơ quan nhà nước. Cô lên Sài Gòn làm nhân viên văn phòng đã khá lâu. Hồi nào giờ làm ở một cơ quan một và một công việc một là văn thơ đánh máy và in ấn tài liệu chuyên môn, hổng lên hổng xuống, tính ra mười mấy năm có.

Anh Ba đang làm xếp ở một đơn vị kinh tế thuộc quân khu Bảy. Hàng ngày luôn có một cậu lính trẻ ghé bệnh viện thăm má đều đều vào mỗi buổi chiều. Lính anh Ba rắn rỏi, đẹp trai, nhanh nhẹn và nói cười sảng khoái, một hai "má con" ngọt ngay làm má và mọi bệnh nhân trong phòng đều vui cười theo mỗi chiều anh tới. Khi hỏi thăm bữa nay ăn uống được không má, khi lại hỏi bữa nay còn đau nhiều ít, chỗ nào đâu con bóp vai cho khỏe nè. Có bữa vô không thấy nói gì, cười cười mở hộp sữa giành cho người già để trên bàn, pha một ly rồi nghiêm nét mặt, giọng cà rỡn: "Con lịnh cho má, uống hết ly sữa này coi, xong rồi nằm đó, coi ti vi chớ không tới lui đâu nữa. Má có tuân lịnh không tui về báo cáo thủ trưởng Ba cho biết". Má khoái, cười và nghe lời như con nít, uống hết ly sữa rồi lên giường nằm coi ti vi.
Tới một chút chiều thôi rồi về nhưng chiều nào thấy má cũng vui. Có bữa khi anh lính trẻ đi về lâu rồi, má còn ngồi hoài, cười cười một mình rồi nói cũng một mình, "phải chi hồi đó nghe lời ổng, sanh thêm con Út chót".

Chị Bảy cũng làm công việc văn phòng nhưng ở một công ty liên doanh với nước ngoài. Lần nào má lên trên này nằm viện, công ty cũng cho người tới thăm. Đợt này cuối năm bao nhiêu việc mà cũng ráng tới hai ba lần rồi. Có bữa cả một đoàn đông người. Má khoe mấy nhỏ xúm lại bóp chân tay, đã quá trời. Ra về còn gởi cho một bì thơ mấy trăm ngàn đồng. Mấy người trẻ tuổi sao mà giỏi giang, sạch sẽ và xinh xắn quá chừng. Tụi nó nói làm công đoàn bên cơ quan con Bảy đó.

Út thấy buồn buồn. Cơ quan anh Ba quân lệnh như sơn, quan tâm đã vậy. Chị Bảy làm việc với liên doanh ngoại quốc mà tình cảm dữ dội, cách mấy bữa lại cho người ghé thăm má. Còn cơ quan mình á, sao không ai ghé thăm má tui, một chút thôi cũng được, cho tui mát dạ vừa động viên cho má. Làm cơ quan nhà nước cơ mà, chủ quản tận ngoài thủ đô, phải hơn mấy người kia chớ. Làm sao vậy cà.

Út nghĩ, chắc là bà má già thèm lắm một lời thăm hỏi của cơ quan cô con gái cưng nhà mình. Lúc này mà có ai tới, giới thiệu cơ quan, công đoàn con Út tới là má mừng lắm, tự hào lắm. Là sẽ thấy nụ cười, là động viên thật nhiều cho bà má miền quê, là có chuyện để mà "tám", mà khen con gái cưng với mấy người bạn già cùng nằm bệnh viện.
Một tối, nhỏ Thắm bạn học lúc trước, bây giờ lấy chồng Sài Gòn, đi chung mấy người bạn tìm tới bệnh viện thăm má, không biết ai cho nó hay tin má nằm viện mà tới. Lũ nó về rồi Út nói má, mấy đứa làm chung con đó, đại diện cơ quan vô thăm má. Má ngạc nhiên, ủa má tưởng con Thắm là học với bay hồi dưới quê, vậy thôi chớ cũng làm việc chung sao?.. Dạ phải, nhỏ đó đó, ngày trước học chung nhưng mà bây giờ cũng làm chung nữa, nó làm "công đàng" ở cơ quan đó má. Út dối má mà hổng dám ngước nhìn lên. Bữa đó không nghe má nói thêm, chỉ ngồi yên lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.
...
Chiều nay đi làm về, Út ghé quầy tạp hóa dọc đường rồi mới vô bệnh viện. Cô mua chục cam tươi, thêm hộp sữa bột, kí đường, và mấy chai nước suối. Mới lãnh sớm lương kì I, Út kiếm bì thơ bỏ vô năm trăm ngàn, đưa hết cho má, hớn hở:
- Bữa nay có quà của mấy anh chị ở cơ quan gởi cho má nè. Cuối năm nhiều việc quá đi, Hà Nội triệu tập các anh chị công ty ra ngoải họp. Lãnh đạo rồi thanh niên, "công đàng" cũng họp hết ráo, không ai tới được.
Má cầm bì thơ, nhìn gói quà, nhìn Út, ngờ ngợ:
- ... Ờ phải, chớ có quên cuối năm ngày Tết, ráng ra ngoải o bế người ta cho có việc hoài hoài đặng mần, đặng lấy tiền nuôi con ăn học. Má bữa nay thấy khỏe nhiều rồi.
- Các anh chị gởi chút quà lấy thảo và một ít tiền má mua trái cây, họ còn nói a... mong má mau hết bịnh còn kịp về quê ăn Tết chớ.
- Ờ ha, họ nhiều việc quá vẫn còn giờ nhớ má, mà sắp tới Tết rồi sao bay? Mau quá hà! - Má nhìn Út, cười méo xẹo - Chừng nào về gặp mấy anh chỉ nói má gởi lời cám ơn nghen.
Cô Út thoáng đọc trong mắt má câu hỏi, tại sao vây con? Cô biết tính mẹ, coi bà già trầu lệt xệt vậy chớ tinh tường lắm, nhỏ lớn mọi chuyện khó giấu được má điều gì... Út lén bước ra ngoài, cô ngại ngùng vì nói dối thiệt khó, lo má lại hỏi sâu thêm nữa biết nói sao.
Má ngồi ngay lại, quay hẳn người qua ô cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

Chiều muộn, hàng ngày vào giờ này những người bệnh khỏe mạnh hơn một chút, nhúc nhắc được là đi lại ra vô ngoài vườn hóng mát. Bên ghế đá một cụ ông ung dung ngồi đọc sách, một cụ bà đang ngồi chơi với đám trẻ nít, chắc là đám cháu nội ngoại. Đứa con gái ngồi kế bên, đứa nhỏ leo lên lòng bi bô, mấy bé trai hiếu động chạy chơi lăng xăng trên sân cỏ bệnh viện.

Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2012

Bài bí dí ảnh.

Đội đá vá trời.



Đồng thanh tương ứng.