Năm cũ, có những niềm vui nho nhỏ khi mỗi người làm được những việc hay tốt cho gia đình, người thân và cho phần nào xã hội. Mỗi việc làm hay tốt cho lại sự thanh thản, một phần trong lành cho môi trường sống vốn ô nhiễm khắp nơi.
Năm cũ, có háo hức và thích thú của những chuyến đi xa, được biết thêm nhiều nơi, nhiều kiếp sống trên vòm trời này. Dù có bao nhiêu cũng vẫn là ít, nên một năm mới tới với mong muốn có thêm nhiều chuyến đi xa nữa. Hít thở những điều mới lạ.
Năm cũ, làm blog AnhDo, tính tí riêng tư để lâu lâu gởi gắm ít tâm sự và những suy nghĩ vụn vặt đời sống, muốn trò chuyện cùng con cái đi học xa nhà. Nhưng rồi lại được thêm những người bạn chơi blog, được tám dóc với bè bạn ở nơi đây. Lâu lâu lật qua lại nhâm nhi, nhà mình qua hàng xóm, thêm vào ít kiến thức, hiểu thêm người, đôi khi một chút buồn vui qua bài viết và những lời còm dễ thương. Thống kê cuối năm cho thấy lượng truy cập của bạn bè trong nước và quốc gia khác tăng dần lên, thấy ấm áp.
Có thêm các bạn chơi blog, dù là đã biết nhau hay chưa gặp ngoài đời, đều rất thân thương và đáng quý, lâu lâu có buổi họp mặt thật mừng vui. Có thể thực mà xa, gần mà ảo và biết là mỗi người trong chúng ta ai cũng có một cuộc sống riêng tư, nhưng ta có niềm vui là được san sẻ, như là lại gần với nhau hơn. Một ngày không vương gót hài ai hoặc không vô thăm nhà người ta một tí là thấy một ngày thiêu thiếu. Để thêm vào cho ta một chút trong lành.
Ở đây có nhiều nội dung hay về các tin tức và ứng dụng công nghệ thông tin, trang bị cho ta kiến thức quay phim, chụp ảnh , sắm sửa và sử dụng các thiết bị kỹ thuật số... Tin học nhà trường mềm hơn thêm vào các chuyên mục đời sống như: Open haert, Thì thầm, Thế giới sao hay Nước Việt mến yêu... Đọc các ấn phẩm của tạp chí dễ thương và hữu ích.
Năm cũ, blog AnhDo có một số bài viết được Tin học và nhà trường chọn đăng. Tính cua trong lỗ, cả bài đã lên lịch trong tháng tới là được hơn chục bài, đó là những bài viết ngắn cuộc sống đời thường của những người xung quanh. Mỗi lần có cuốn tạp chí mới, cô bé Anh Đỗ Nhí ở nhà luôn là người coi trước rồi cười, vui thế. Cám ơn các anh chị tạp chí và các bạn chơi blog đã giành cho sự ưu ái. Điều đó làm người viết hứng khởi, nghiêm túc hơn, và còn động viên cho sự học của con cái nữa.
Chợt nhớ ra ngày tháng cuối năm đã tự thêm vào những việc không tên ấy, là để làm hay, làm đẹp cho một quán cà phê gia đình.
***
Những ngày đầu năm.
Sáng ra mở cửa, gió Đông Bắc mang hơi se lạnh nhè nhẹ len vào nhà. Năm nay ở Sài Gòn, bàn giao hai năm cũ mới được thêm vào ít gió mùa mang hơi lạnh cho những sáng những chiều. Để cho một sớm mai lâng lâng dễ chịu, thanh thản ngồi bên ly cà phê quán vắng, sạch sẽ, yên bình.
Những ngày đầu năm.
Sáng ra mở cửa, gió Đông Bắc mang hơi se lạnh nhè nhẹ len vào nhà. Năm nay ở Sài Gòn, bàn giao hai năm cũ mới được thêm vào ít gió mùa mang hơi lạnh cho những sáng những chiều. Để cho một sớm mai lâng lâng dễ chịu, thanh thản ngồi bên ly cà phê quán vắng, sạch sẽ, yên bình.
Người Sài Gòn bươn chải, làm và làm, có nhiều người không đủ thời gian để hưởng thụ hay để thi vị một chút se lạnh giao mùa.
Sớm mai vào cuộc mưu sinh đường dài, ai cũng vội vã. Tạm quên đi nước ngập đường đào, quên khói bụi, tiếng kèn, tiếng máy xe ngoài đường phố. Vội vã lách qua một xe bánh mì, đi qua hàng cơm tấm, qua khói than sáng sớm và mùi thịt nướng thơm con hẻm nhỏ. Tết tây qua, Tết ta sắp tới, nhiều mối lo như giục người ta đi mau hơn.
Không giống như mọi người ở xứ lạnh chuyên nghiệp, ở Sài Gòn là những chiếc áo khoác, áo gió cũ mới đủ kiểu, chỉ là khoác vội ra đường để bớt đi một ít cái lạnh hiếm hoi chợt đến mà không phải để làm điệu. Một hai bé con chui trong áo gió trùm đầu, ngồi sau xe máy mẹ cha chở đến trường, mắt còn lim dim ngái ngủ, trệu trạo miếng bánh bữa sáng muộn hay một hộp sữa tươi.




