Văng vẳng tiếng chuông
5 tuần trước
Một góc trời phương Đông rạng lên báo hiệu một ngày nắng đẹp. Mặt đất, lá cây và khắp đồng cỏ còn đẫm nước bởi cơn mưa dai dẳng hết một ngày hôm qua cho tới tận gần sáng. Đâu đó lốm đốm những mảng cỏ non mới mọc, màu xanh mát giữa mênh mông cánh đồng vàng úa. Nó là thứ cỏ mùa Đông ở đây, mỗi năm mỗi mọc lên vào dịp này, khi mà cái lạnh đang len lén tới, còn đồng cỏ cuối thu thì dần héo hon tàn tạ và những con bò kéo nhau đi thật xa để tìm kiếm cây cỏ. Chỉ ít bữa nữa thôi đám cỏ lên xanh cho đàn bò tìm đến trước khi phải giành nhau một bành cỏ khô trong mùa Đông giá lạnh.
Có một cây óc chó thật lớn ở trước cửa nhà, ở đây kêu là cây walnut. Cây có vẻ đã già, dáng cổ thụ vững trãi, có khi tới cả trăm năm tuổi, rợp mát trong nắng, che phủ gần kín cái patio phía trước nhà là nơi vợ chồng mỗi sớm ngồi cafe trước khi đi làm và cũng là nơi anh em ngồi quây quần uống bia mỗi khi có dịp. Năm nay cây không nhiều trái vì cứ cách năm cây cho trái lần ít lần nhiều, vậy mà sau cơn mưa hạt walnut rụng đầy trên sàn và còn rất nhiều ở ngoài sân cỏ. Lượm lên một ít cho mẹ nó ít bữa mang về phương Bắc làm chút quà farm cho mấy nhỏ vào dịp lễ tạ ơn sắp tới.![]() |
| Bầy gà chờ xuất chuồng |
Năm học đầu tiên vào đại học, bạn ấy chuyển vô kí túc xá ở cho tiện việc học và chủ yếu là bạn ấy thích thế. Bạn ấy nói con đã có được một phần học bổng, vậy nên xin cha mẹ cho vô kí túc xá, sinh hoạt và sống, cho giống với người ta, cuộc sống một sinh viên nội trú. Nghĩ bụng, có lẽ có một phần nào đó trong suy nghĩ, đã tới lúc các bạn ấy muốn thoát khỏi sự quản lý của cha mẹ hay người lớn trong nhà, thoát ra những nhắc nhở liền liền về giờ giấc, ăn ngủ, lớp trường... và những chăm sóc từng chút một trong sinh hoạt của mình. Có điều mà cha mẹ và người lớn trong nhà ít nghĩ tới, là tới một lúc nào đó, ở lứa tuổi nào đó, sự chăm chút thái quá của người lớn tới mình đôi khi làm cho các bạn trẻ cảm thấy gò bó, khó chịu, mất tự do.
Mẹ con đã chuẩn bị cho cuộc sống mới ở kí túc xá trước cả tháng rồi. Mua sắm những vật dụng cá nhân cùng những lời dặn dò, mọi thứ đã đầy đủ và nhiều nhất vẫn là sự lo lắng và chăm sóc từng chút một của mẹ đó, chắc là con sẽ thấy được điều đó ở nơi ở mới.
Mấy ngày rồi, không còn nghe tiếng gọi, tiếng nhắc chừng giờ giấc, tiếng rầy la con trẻ của mẹ, cũng không còn được nghe tiếng hát cùng tiếng đàn ukulele thỉnh thoảng vang lên từ một góc nào đó trong nhà. Bỗng thấy nhớ và thèm lại cái không khí của mấy ngày trước, mẹ con, em chị ồn ào chí chóe đôi lúc còn gắt gỏng nữa nhưng đó là chúng ta đang ở bên nhau. Còn bây giờ, xung quanh mọi thứ im ắng, một chút gì như trống trải và thiếu vắng, ở quanh đây luôn có một nỗi nhơ nhớ, lo lo.