Bạn vẫn theo dõi blog thường xuyên, và thích thú những bài viết của những ngày đi biển. Bạn dứt khoát thích cái tên con tàu là Ninh Kiều chứ không phải cái tên Nhị Kiều, vậy thì nó phải là Ninh Kiều chứ sao. Lọ mọ viết chơi một tí cho nó vui đời, bạn nhé. Chúng ta là người trong cuộc, bấy nhiêu năm đi biển chung với nhau, những câu chuyện xưa đầy kỉ niệm vẫn ở mãi trong lòng, làm cho ta thích thú và trân trọng. Bạn sẽ nhớ biển, những tháng ngày tự do, kiêu hãnh và tình bè bạn. Biển đã cho ta thật nhiều phải không.
Cơn mưa trái mùa thật lớn, mặc dù bữa nay mới ngày đầu Tháng Ba ta. Là mưa rào, có sấm chớp, nước mưa tràn ngập các con đường ven nội thị, và tháng này mùa Tây Nam mon men. Gặp cơn mưa lớn như thế trước khi tàu vào luồng thật là quý giá, mưa sẽ làm sạch sẽ muối biển nhớp nháp trên tay vịn, cầu thang, hầm hàng, trên mặt boong của con tàu để kết thúc một hành trình biển.
 |
| Tàu và sóng biển (Ảnh Lộc HB) |
Sóng, sóng ngay từ khi tàu Ninh Kiều mới ló ra cửa biển. Đầu tiên còn nhỏ, sau tăng dần lên và bữa nay tới cấp 5 cấp 6. Xa xa thấy bạc đầu còn sóng dưới thân tàu lừng từng cơn. Tàu chạy về phương Nam, nhằm mùa gió Tây Nam nên ngược sóng ngược gió, chạy chậm rì. Hai ngày nay, con tàu nhỏ và thuyền bộ đều mệt mỏi.
Tiếng máy tàu ầm ì, đều đều. Rất ồn ào nhưng lại rất tĩnh lặng.
Ào ào là tiếng máy cái, máy đèn và các máy móc hoạt động dưới hầm máy cùng tiếng rít của turbo lâu lâu lại òa lên, ào ạt theo gió xông vô bất cứ một phòng nào, vì một lí do nào đó cánh cửa phòng bật mở. Ồn ào hơn nữa là tiếng máy chợt gầm lên khi chân vịt chạy không một phần do hổng lên trên mặt nước. Tĩnh lặng là bởi không nghe thấy tiếng người. Bởi thiếu hẳn tiếng cười đùa, tiếng chén đũa khua trong giờ cơm, thiếu cả những tiếng nói sinh hoạt, tiếng í ới gọi ca thường ngày. Tĩnh lặng là nghe rõ mồn một tiếng lóc cóc leng keng của một vài vỏ lon Coca hay lon bia ai đó bỏ quên, lăn trên sàn qua mạn tàu bên phải rồi lăn lại qua trái theo nhịp sóng.
Trời tối đã lâu. Không biết là mấy giờ rồi nhưng Năm Bình đã nằm đó từ chiều, khi những tia nắng cuối ngày xà ngang cửa táp lô. Nằm mãi trên giường không ngủ được, mệt mỏi nhưng đầu óc tỉnh như sáo nên càng thấy nôn nao khó chịu vì cả ruột gan lẫn giường chiếu cứ lắc qua lắc lại, lên xuống theo con tàu gối sóng biển. Hồi chiều thấy Năm Bình bỏ cơm đi nằm, Tư "dưa"- thuyền phó Ba trên tàu ghé qua phòng đã chèn thêm hai cái gối hai bên hông, cũng không ăn thua, thì ra say sóng thật là khó chịu.
Cánh cửa buồng ngủ bỗng bật mở, ai đó mới hết ca. Gió ào vào mang theo tiếng rít từ hầm máy, mang mùi dầu máy quyện theo cả mùi mỳ ăn liền từ bếp xộc vào phòng làm bụng anh cuộn lên, muốn ói. Năm Bình thử ngồi dậy, có đỡ hơn một chút. Thôi thì thử bò ra ngoài hít thở khí trời coi có bớt khó chịu chút nào không, anh nghĩ vậy.
Bám chặt tay vịn cho khỏi té, anh lò dò từng bước cầu thang lên boong tàu. Gió biển nghe cả được hơi muối trong gió, nhớp nháp, mát rượi, thấy người như khỏe hơn. Xa xa kia lập lòa ánh lửa đỏ của những giàn khoan ngoài khơi vùng biển Malayxia.
Có ánh đèn sáng và tiếng "tít tít te te" từ phòng vô tuyến điện của Hai Hùng. Ừa, trên tàu có mấy anh em tỉnh nhà, quen biết nhau hồi nào giờ, chuyện trò cũng dễ cảm thông hơn, chớ mấy tay Sài Gòn tụi nó thấy mình say sóng vậy nó cười chết.
- Còn thức sao Hùng? Năm Bình mở cửa phòng "vê tê đê",
- Chào sếp, anh còn bò dậy được sao? Em mới nhận xong thời tiết.
- Mẹ bà, sóng gió gì đâu dữ quá. Mà chuyến nào cũng sóng gió vậy sao mậy?
Hai Hùng mới đi biển có hai chuyến, nhưng chịu sóng được. Anh Năm coi tướng bự con đấy chớ. Thì ra cái sức chịu đựng sóng gió nó không đo lường bằng tướng tá con người ta. Ông trời ổng cho ai cái tiền đình hạp với sóng biển thì người ấy hổng say, đâu phải bự khỏe mà được đâu.
- Coi cái mặt anh Năm kìa, tái mét, ngồi đây chơi đi tui lấy cái gì cho uống. Bò dậy đi chơi lòng vòng được vậy là ngon lành rồi, nằm hoài mệt lắm. Mà còn hơn chán mấy cu bếp rồi thợ máy mới, giờ này giao ca lên nằm bẹp hết trơn rồi, cơm cháo bỏ hết ráo.
- Tao cũng vậy thôi, say sóng quá, có ăn uống được mẹ gì đâu. Mày coi bộ khỏe sóng, tỉnh queo, cười không vậy bay?
Chuyến này tàu Ninh Kiều chừa một xuất đi tàu cho người của công ty. Mỗi một xuất đi như vậy là bớt đi một người làm việc, anh em trên tàu phải gánh thêm phần ca kíp. Tiếng là đi khai thác, tìm kiếm nguồn hàng, khảo sát công việc chung này nọ nhưng thực ra người ta gọi là xuất đi cải thiện, thay nhau đi ra nước ngoài. Đầu tiên là Ban giám đốc rồi lần lượt các trưởng phó phòng ban. Năm Bình là phó giám đốc kĩ thuật, kỳ này đi chuyến đầu tiên.
 |
| Thợ máy tàu. |
Năm Bình trở lại phòng, tính ngủ nghê một chút lấy sức. Anh đi thay chức danh một thợ máy bảo quản nên nằm chung phòng với anh em ban máy.
Dũng "xoăn" máy Ba mới hết ca 8-12 lên phòng nghỉ, đang ngồi tu chai bia 33 ướp lạnh. Dũng người Hải Phòng, giọng nói khàn khàn, tính cách ngang ngang, bỗ bã nhưng thân thiện, dễ gần. Dũng toe toét:
- Giỏi, anh Năm đi chuyến đầu vậy là cứng sóng đó. Thằng cu gì chấm dầu mới điều xuống đi ca với tôi xẹp lép như con tép rồi kìa, khe khe...
Người Dũng toát mùi dầu nhớt, mặt mũi đẫm mồ hôi và những giọt sương nhớt vương đầy mái tóc. Một tay cầm chai bia lạnh tu oóc oóc, tay kia đang kéo đuôi một con chuột cơm giỡn đùa.
- Ôi trời, chơi gì dơ quá đi mậy.
Dũng "xoăn" cười khe khe:
- Anh Năm thấy chuột say sóng khi nào chưa. Coi này.
Đang nắm đuôi con chuột Dũng buông tay. Con chuột con nghiêng đầu, ngước mắt lờ đờ nhìn Dũng rồi nghiêng ngả bước đi. Chỉ được mấy bước chân, nó đổ dúi dụi theo chiều nghiêng của sàn tàu rồi lộn mèo mấy vòng. Loay hoay mãi không đứng dậy nổi. Dũng cười kha kha, kéo đuôi con chuột lại gần, lại thả, lại dúi dụi, lại kha kha cười. Con chuột cơm giương đôi mắt ngơ ngác và khốn khổ, lúc này nó biết sợ, là sợ sóng chứ không phải sợ người. Năm Bình bật cười.
Nhớ sáng sớm nay lên boong chơi đã bật cười cảnh con heo say sóng. Anh Năm gặp Hoàng Lãnh, thủy thủ trưởng của tàu đang cho heo ăn. Đó là con heo anh em mang theo lên tàu, để dành tới gần xứ người ta mới mần thịt để ăn tươi một bữa cuối hành trình. Tội nghiệp con heo say sóng, ăn uống gì nổi, nằm quay lơ ngước mắt không lên, miệng xùi bọt trắng cùng những tiếng rên nhẹ, đều đều khổ não, đá mạnh vào người nó rên càng lớn hơn, như muốn nói, có mần thịt thì mần liền đi, mệt lắm, chịu hết nổi rồi.
Chơi một hồi chán, Dũng xoăn bỏ mặc con chuột lăn lông lốc:
- Cho mày thích đi đâu thì đi, say sóng ai cũng như ai. Vói tay lấy khăn áo đi tắm, Dũng hỏi anh Năm ăn mỳ gói không tôi nấu luôn.
Buổi trưa nay hết cơm, anh bếp, mọi người thường kêu là Hải "bớp" không nấu thêm mà quăng mấy nắm gạo vô nồi cùng mớ hột vịt muối, đổ nước nấu đại nồi cháo rồi bỏ đi nằm. Năm Bình rất ghét cháo. Anh lấy mỳ gói tính nấu một tô ăn cho qua bữa mà không cách gì nấu nướng được. Mới đổ nước vô xoong, quay qua lấy gói mỳ, tàu lắc cho một phát, xoong bay nước cũng bay hết ráo. Đứng bếp một hồi muốn xây xẩm mặt mũi, chán, anh đành làm đỡ chén cháo, tới giớ bỗng thấy bụng đói xót xa luôn.
Coi Dũng nấu nướng, thấy nó cột hai quai xoong vô bếp, xếp đủ mỳ gói, trứng gà, hành ngò trước mặt, rồi mới lấy nước vô xoong, chàng hạng đứng tại chỗ nấu nhoằng cái xong. Năm Bình gật đầu, ừa, cũng phải có cách vậy chớ.
Đi thực tế với anh em thuyền viên, coi tụi nó làm, ca kíp đâu đó, sinh hoạt trên tàu thì khó khăn vất vả lắm. Hai ba bữa nay sóng gió là vậy, nhiều đứa bỏ cơm mà tới giờ làm việc vẫn đâu đó. Anh không phải đi ca, ăn ở không trên tàu, buồn thì nằm đọc sách, đọc chán đi lên xuống ngắm biển trời. Ấy vậy mà gặp sóng là chán hẳn, cái chán cái say của sóng biển thật khó tả. Nằm đó mà anh ước ao, muốn vứt mẹ hết công việc, chỉ thèm được ngồi ngay trên chiếc ghế xa lông trong phòng khách nhà mình. Đánh đổi lấy niềm hạnh phúc đó, cái gì anh cũng đổi.
Đêm đã khuya, sóng gió dường như bớt đi, con tàu êm êm trở lại. Làm sếp của công ty, một lần sóng gió cùng nhau, Năm Bình bỗng thấy thương quá những người anh em đi biển.