Ở nhà kêu bạn là "cậu Hai" còn đám anh em đi biển chung với nhau chúng tôi kêu bạn với cái tên thân mật "chị Hai".
Những ngày đi biển đầu tiên đã có cậu ấy. Bước xuống hầm máy một con tàu biển có quá nhiều lạ lẫm, có gì chưa hiểu cậu tận tình chỉ vẽ. Nhớ một bữa hai thằng chui dưới hầm máy làm việc, đang xì xụp hàn ống nước thì lửa bùng lên. Mấy cái vụ bà hỏa ở dưới tàu ghê gớm lắm, rất đáng sợ. Mình hết hồn luống cuống chưa biết làm gì thì cậu quay người vớ bình bọt chữa lửa mà cậu đã chuẩn bị từ lúc nào, bình tĩnh dọng ngược đầu, bình phun bọt sè sè. Lửa tắt còn cậu nhe răng cười.
Bạn cùng phố lúc nhỏ, bằng tuổi nhau, cùng trại trẻ đi sơ tán từ những năm lên chín, sau lại cùng học lang thang khắp nơi với trường nội trú.
Những ngày này 46 năm trước khi "Sự kiện vịnh Bắc bộ" 5 tháng Tám cũng là lúc hai đứa cùng bè bạn chia tay tuổi thơ phố Lý Nam Đế với đá dế ve sầu, với gốc sấu xù xì ghi nhớ, xa Hà Nội tránh đạn bom đi học. Chơi với nhau từ đó tới giờ.
Khi chiến tranh kết thúc, bạn về công xưởng Ba Son một thời gian rồi chuyển ngành qua vận tải biển.
Những năm 80 duyên hai đứa lại một lần hội tụ để được làm việc chung với nhau trong ngành đường biển. Rồi cùng bỏ Sài Gòn, về đầu quân cho tỉnh, cả đám rủ nhau đi. Cùng công ty, lại cùng đi biển trên một con tàu của Mekongship. Được làm cùng nhau, chơi với nhau bấy nhiêu năm quả là hiếm, chắc chỉ thời ấy và chỉ tụi mình mới có.
Lúc nhỏ đi học luôn cùng trường nhưng dưới mình một lớp. Tới khi làm việc dưới mớn nước ở tàu lúc nào cậu cũng trên mình một bậc. Trên tàu Cần Thơ, cậu đi sỹ quan máy 3 thì mình thợ máy cho cậu, khi thi lên máy 3 quay về lại đi chung con tàu Sông Hậu thì cậu đi máy 2. Ngoài đời cậu luôn giành cho mình sự tôn trọng và ưu ái. Ngược lại, lâu lâu có những cư xử hơi khó với đời mình vẫn alu hỏi ý kiến cậu.
Ở công ty hay ở dưới tàu hễ có việc gì đụng đến anh em dù việc công hay việc riêng là cậu phùng mang, mọi cách bảo vệ anh em trước đã, lý do hay nguyên nhân sự việc xét sau. Tuy nhiên cậu luôn có lý và uy tín.
Lại nhớ có một chuyến đi sóng to gió lớn, cậu đầu bếp của tàu yếu sóng nằm bẹp, mấy ngày chỉ có cháo húp đỡ. Một sáng thức dậy nhìn ra cửa táp lô thấy đàn cá heo giỡn đùa lên xuống bên thân tàu, biển đã êm. Mùi đồ ăn thơm nức và tiếng ồn ào từ bếp ăn. Đứng nhìn cậu nấu bếp, thì ra chị Hai vừa hết ca trực, đói mấy ngày nên tự nấu cho mình một tô mỳ đặc biệt ba trứng gà, đặt ngay ngắn trên bàn ăn. Mới quay đi lấy đũa, Cự Hà phó 2 ở tàu từ đâu xuất hiện đã ngồi bên tô mỳ cậu mới nấu, kê cái mỏ như kiểu phun nước miếng vào tô. Thì ra cu Hà làm biếng, biết chị Hai nấu mỳ ngon, núp đâu đó rình sẵn. Tưởng chị Hai sẽ cho thằng bạn cái đá nhưng không, cậu nhường đũa muổng cho nó ăn rồi nhăn mặt lầm bầm cái thằng ấy kinh ghê, muốn ăn nói tao nấu cho ai lại làm thế, không la lối một tiếng. Cu Hà cùng khu, cũng cùng nhóm chơi từ nhỏ, tuổi xem xem hài hước và phá đám một cây.
Luôn chăm lo cho người khác là một niềm vui của bạn. Bạn bè ai đó còn khó khăn, hoặc tự mình hoặc bàn nhau cùng giúp đỡ. Tính bạn nhẹ nhàng, đâu đó, rất thẳng thắn và rất lính nữa, đặc biệt là rất chu đáo trong mọi việc của gia đình, bè bạn ,đồng ngũ, đồng nghiệp xưa và nay.
Nhiều năm nay bạn chăm thăm hỏi gia đình bạn bè đồng lứa đã sớm về với tổ tiên, tổ chứcnhững cuộc gặp mặt cùng bè bạn cũ, những người cùng phố xưa Hà Nội. Có giúp nhau được gì giúp, không thôi có gặp gỡ, viếng thăm, có nhìn thấy nhau khỏe âu cũng là niềm vui. Hàng năm, hàng trăm cư dân phố Lý Nam Đế Hà Nội xưa hiện sinh sống ở Sài Gòn lại họp mặt một lần. Ôn kỷ niệm cũ, thăm hỏi phụ huynh, hỗ trợ nhau dạy dỗ con cháu nên người. Cái hội "đồng phố" hình như duy nhất trên thế gian này.
Bạn là anh Hai anh em nhà Hồ Bá. Ngày mai 5 tháng Tám là ngày truyền thống Hải quân của bạn và nhiều các bạn của tôi . Là những lời chúc cũ kỹ, luôn lặp lại thôi, là mong cho bạn và các bạn ấy luôn khỏe, đọc bài viết này, cười vui một cái và luôn nhớ về một thời đầy ắp kỷ niệm.
Luôn chăm lo cho người khác là một niềm vui của bạn. Bạn bè ai đó còn khó khăn, hoặc tự mình hoặc bàn nhau cùng giúp đỡ. Tính bạn nhẹ nhàng, đâu đó, rất thẳng thắn và rất lính nữa, đặc biệt là rất chu đáo trong mọi việc của gia đình, bè bạn ,đồng ngũ, đồng nghiệp xưa và nay.
Nhiều năm nay bạn chăm thăm hỏi gia đình bạn bè đồng lứa đã sớm về với tổ tiên, tổ chứcnhững cuộc gặp mặt cùng bè bạn cũ, những người cùng phố xưa Hà Nội. Có giúp nhau được gì giúp, không thôi có gặp gỡ, viếng thăm, có nhìn thấy nhau khỏe âu cũng là niềm vui. Hàng năm, hàng trăm cư dân phố Lý Nam Đế Hà Nội xưa hiện sinh sống ở Sài Gòn lại họp mặt một lần. Ôn kỷ niệm cũ, thăm hỏi phụ huynh, hỗ trợ nhau dạy dỗ con cháu nên người. Cái hội "đồng phố" hình như duy nhất trên thế gian này.
Bạn là anh Hai anh em nhà Hồ Bá. Ngày mai 5 tháng Tám là ngày truyền thống Hải quân của bạn và nhiều các bạn của tôi . Là những lời chúc cũ kỹ, luôn lặp lại thôi, là mong cho bạn và các bạn ấy luôn khỏe, đọc bài viết này, cười vui một cái và luôn nhớ về một thời đầy ắp kỷ niệm.


