Thứ Ba, 14 tháng 2, 2012

Con trai người thổ dân.

Có tiếng gõ cửa rồi tiếng người lao xao bên ngoài căn phòng làm cho Năm Giáo tỉnh giấc. Một thoáng nhớ lại, một thoáng sắp đặt các sự việc, Năm nhận biết mình đang ở đâu. Anh gỡ tay người con gái đang ôm riết bên mình và ngồi dậy. Cánh cửa phòng bật mở, mấy bóng người hiện ra trong ánh sáng mờ hắt ngược từ căn phòng chính. Năm nhận ra được ông Karu cùng người con trai lớn của ông đang đứng trước cửa phòng, bà mẹ của Kara cũng có mặt, đứng lui lại phía sau một chút. Năm với tay lấy chiếc áo trên đầu giường mặc vội.
Anh không biết sẽ làm gì trong khung cảnh này. Anh có làm gì sai không nhỉ? Có thể có chuyện gì trầm trọng ở đây không? Bất chợt Năm Giáo thấy lo lắng, anh sực nhớ tới ai đó trong bạn bè đã nhắc nhở trong một lần trò chuyện trước chuyến đi xa này. Ở mỗi vùng đất xa lạ, mỗi một dân tộc có mỗi nếp sống riêng mà khi đến nơi mình không thể biết hết được, hãy luôn luôn cẩn thận trong cư xử với những người xứ lạ. Nơi Papua New Guinea là một xứ sở có một nếp sống ít giao tiếp, mảnh đất hoang dã có nhiều bí hiểm hơn cả so với những bãi bờ trên các châu lục mà các anh đã đi qua.

Năm thắc mắc không hiểu tại sao lại có mặt anh chàng Kanu ở nhà vào giờ này. Anh biết đêm nay Kanu đi biển. Thời tiết biển mấy bữa nay yên ả, không có gió bão chi, tại sao anh lại quay trở về, bỏ chuyến đi đánh cá đêm. Hay là anh chàng có chuyện nghi ngờ gì chăng. Điều này thì ít bữa sau tự Kanu nói ra với Năm Giáo, rằng anh đã ra ngoài biển khá xa, sực nghĩ ra chuyện ở nhà, sợ rằng mẹ cha sẽ cho đi mất cô em gái mà anh yêu quý nhất đời. Kanu nghĩ thương em, trong bụng lại chưa phục hẳn Năm Giáo nên bỏ đêm đánh cá quay trở về.

Khi kể chuyện về gia đình mình, nhiều lần Kara khoe với Năm Giáo về người anh trai của mình tên là Kanu. Anh Kanu của em dễ thương lắm. Anh giỏi nghề đánh cá và ham đi săn thú trên rừng. Anh giỏi bơi lặn như con rái cá ngoài biển, nhanh nhẹn hơn con sóc trong rừng. Anh còn giỏi võ nữa, từ lâu mọi người ở đây coi anh là vị phó tướng ở vùng vịnh nhỏ này. Mỗi khi có việc ở đội bốc xếp anh lại kéo quân tới những bến bãi gỗ để làm việc. Công việc của các anh là cột lại những cây gỗ ở bãi, phụ với chiếc xà lan kéo gỗ ra nơi neo đậu của những con tàu nước ngoài nằm trong vịnh, rồi làm hàng ở ngoài đó. Những ngày không có việc thì anh đi biển đánh cá hay lên rừng săn thú.
Đã đôi lần nói chuyện và giỡn đùa với người con trai, Năm Giáo thấy chàng thanh niên ấy rất đáng mến và dễ gần. Cũng một giọng cười vang xa tới núi rừng, một nước da nâu sậm, đôi vai vạm vỡ và đôi cánh tay rắn chắc ấy, hình dung Kanu trong những mùa lễ hội với phục sức của bộ lạc mình, chắc chắn anh sẽ là người đẹp nhất ở núi rừng này.

Năm Giáo đi biển đã lâu, tới nhiều miền đất lạ, luôn yêu thích tìm hiểu đời sống con người ta và hiểu luật chơi của mọi miền. Anh sống bụi bặm quen rồi, hay nói cách khác rất bình dân, dễ hòa đồng với mọi người dù có ở đâu.
Thật thú vị mỗi lần đi chơi với Kara, được nghe cô kể chuyện về phong tục ở xứ sở này, có nhiều điều lạ lẫm với anh quá. Mới chiều qua đi chơi, cô kể anh hay về tục lệ cho con ở xứ sở mình. Ở quê hương em, những gia đình có con gái lớn lên, một khi đã chịu mặt, đã thương quý một người trai, đã cùng nhau cởi mở tấm lòng là họ sẽ sẵn lòng cho người đó cô con gái yêu quý của mình, như là ban tặng cho người một tài sản quý nhất của gia đình mình để thể hiện lòng thương mến một cách cụ thể nhất. Vui quá phải không anh?
Năm Giáo hứa với cô sẽ làm cho ông bà Karu thương anh thật nhiều và cả anh Kanu nữa cũng sẽ yêu quý anh. Rồi một ngày anh sẽ có được cô gái Kara, anh sẽ mang em về quê anh Việt Nam, Kara có chịu không? Hai người thích thú cười vang. 

Cha con lão Karu đang đứng trước của phòng. Hai người đàn ông đối thoại coi bộ dạng nhẹ nhàng chớ không lớn tiếng, không đôi co, nghe chừng chỉ là sự không đồng thuận một điều gì đó. Cha con lão Karu đang nói với nhau bằng ngôn ngữ thổ dân nên Năm Giáo không thể hiểu được nhưng anh nhận ra vẻ khó chịu, vẻ không vừa lòng ở Kanu và còn nhìn thấy rất rõ cái nhăn nhó, có phần đau khổ trên khuôn mặt người anh trai.
Năm nhớ lại hồi chập tối, lúc ông lão Karu ép anh phải vô phòng ngủ của cô con gái, nhớ nụ cười vô tư thân mật, nhớ cử chỉ hai ngón tay trỏ ông từ hai bên đưa lại chập làm một cùng cái hất đầu động viên của ông nữa. Năm Giáo cảm thấy tạm yên lòng một chút, tự nói với mình, chắc là không có gì nặng nề.
Kara nằm bên đã tỉnh giấc từ hồi nào, ghé tai anh nói nhỏ, sẽ không có chuyện gì đâu rồi ấn Năm Giáo cứ nằm xuống, cô gái bước ra khỏi phòng, lại gần cha mẹ và anh trai. Cảm nhận chỉ mình anh Kanu một phe, còn lại những người khác trong gia đình đều đứng hết về một phe và điều chắc chắn họ đang nói với nhau về sự có mặt của anh trong căn nhà này, nói về chuyện đôi trẻ trong căn phòng của Kara buổi tối hôm nay.
Một hồi quay trở lại cô mỉm cười với anh. Anh Kanu không cho anh ngủ lại nhà, bắt anh phải trở về tàu, vậy thôi. Kara nói với Năm Giáo. Không biết vì lý do an ninh trong khu vực hay vì anh ấy muốn giữ gìn cô em gái, nhưng Kanu muốn anh phải đi về ngay bây giờ. Nếu không nghe lời anh ấy sẽ báo với ngài Cảnh sát trưởng đó. Im lặng nhìn anh hồi lâu, cô nói thêm, anh Kanu thương em lắm, anh ấy là người luôn bảo vệ và giữ gìn em từ lúc nhỏ đến bây giờ. Để em sẽ lấy thuyền đưa anh đi về tàu.
Năm Giáo thấy mình tỉnh rụi, bao nhiêu men rượu của bữa tiệc chiều như đã thoát ra hết khỏi đầu óc từ lúc nào. Bây giờ thì anh rất muốn trở về tàu, trở về ngay lập tức.

Kanu gạt em gái qua một bên, nắm tay Năm Giáo kéo ra khỏi nhà, anh xăm xăm đi ra hướng bờ biển. Kara níu chặt tay Năm Giáo, lẽo đẽo đi theo ở phía sau. Kanu dứt khoát đuổi cô em gái quay về nhà, anh không muốn cho cô đi chung với cái người lạ này thêm nữa mà sẽ tự mình chèo thuyền chở chàng thủy thủ lạ mang trả về tận nơi chàng đến, trả về con tàu sắt sáng đèn đang nằm phía xa xa ngoài vịnh kia...
***
He he... Năm Giáo đã về, người thủy thủ trực trên boong tàu nhận ra hai người đi tới trên chiếc thuyền nhỏ, đang loay hoay cặp mạn. Anh quăng xuống thuyền sợi dây để người lái cột chặt thuyền. Sóng nhẹ, Năm Giáo đứng dậy chông chênh, Kanu đưa ra cánh tay cho anh vịn. Ây dà, cánh tay vạm vỡ rắn chắc, cứng như gỗ thế này, Kanu thật là khỏe. 
Đã về tới tàu mình rồi nghĩa là về tới nhà mình. Con tàu ví như một lãnh thổ riêng, một tòa đại sứ hàng ngày tung bay hai lá cờ của hai quốc gia. Năm Giáo thở phào, qua rồi những giờ phút căng thẳng, tưởng như dài mãi khi chỉ có hai người đàn ông trên chiếc thuyền độc mộc ngoài đêm đen và biển nước mênh mông. Bây giờ thì anh là chủ nhà.
Này chàng trai, mời anh lên tàu chơi với chúng tôi đi. Bước một chân lên cầu thang treo bên thành tàu, Năm Giáo vui vẻ. Kanu một thoáng ngần ngừ, nhìn con tàu sáng trưng ánh đèn, máy móc đang chạy ầm ì, anh như ngại ngùng một điều gì đó nhưng trong ánh mắt ấy đầy vẻ tò mò ham thích. Năm Giáo chủ động đưa tay kéo Karu lên. Chiếc cầu thang rung rinh nhún nhảy. Tay nắm tay nhau hai người đàn ông chậm rãi từng bước lên tàu.
Trên con tàu đang hoạt động, ngày cũng như đêm, khi nào cũng có người. Lúc này chưa muộn lắm, Năm Giáo đưa Kanu đi tham quan một vòng con tàu, gặp mặt ai anh cũng lên tiếng "helo" cùng nụ cười thân thiện. Ánh mắt đầy ngạc nhiên thích thú, Kanu liên tục ồ lên thán phục trước những khối máy móc to lớn hay khi đi ngang những thiết bị đi biển hiện đại trên con tàu mà mình được nhìn thấy.

Bàn rượu đêm được bày ra trên tấm bạt phủ nắp hầm hàng. Năm Giáo xuống bếp, chỉ ít phút sau anh đã mang lên mấy dĩa mồi nhậu. Mấy anh em cánh hẩu sáp vô, nói cười ồn ã. Kanu ngạc nhiên và thích thú quá chừng. Hai người đàn ông như có vẻ gần lại với nhau hơn. Thực ra việc Kanu coi anh là người thân thiết, coi anh như người ruột thịt của mình, mãi sau này Năm Giáo sẽ khó quên, bởi sự việc sẽ xảy ra ngay bữa nhậu này và ở ngay trên mặt hầm hàng này của con tàu.

Vài tuần rượu xoay vòng, tất cả mọi người đã mau chóng trở thành bè bạn của nhau. Hơi men dễ cởi lòng, Kanu hỏi chuyện Năm Giáo có biết võ thuật không rồi ngỏ ý muốn biểu diễn mấy đường hầu anh em bàn rượu. Mọi người vỗ tay tán thưởng.
Kanu đứng lên, bước ra xa một chút, bắt đầu chậm rãi đi những đường quyền thật đẹp mắt. Trước ánh sáng của ngọn đèn neo phía xa và trong mờ ảo của ánh trăng, người Kanu loang loáng mồ hôi, cơ bắp nổi cuộn và một vóc dáng đàn ông vững chãi trên những bước chuyển im lặng, nhẹ nhàng của loài thú, toát lên một vẻ hoang dã của núi rừng.

25 nhận xét:

  1. Đọc đến đây mới thở phào. Tưởng anh Năm Giáo của mình bị bầm mình bầm mẩy rồi.

    Trả lờiXóa
  2. Cai nay giong tieu thuyet ghe ha Bac.

    Trả lờiXóa
  3. -Trăng Quê,
    Năm Giáo hoảng hồn rồi. Không bầm mình mẩy vì trên bờ đông người, lúc đi thuyền chỉ có hai người, bạn kia coi khỏe mạnh như thế, Năm Giáo càng teo, he he...

    Trả lờiXóa
  4. -PhungPat,
    Là những câu chuyện nhỏ, đọc riêng cũng được, ghép với nhau cũng được, vui vui đọc chơi nha bạn.

    Trả lờiXóa
  5. Hay quá, nhất là chỗ cơ bắp cuồn cuộn Á hi hi

    Trả lờiXóa
  6. -Titi,
    "...và một vóc dáng đàn ông vững chãi" nữa chứ bạn, để cho người ta dựa dẫm.

    Trả lờiXóa
  7. -Gác Xép,
    Sẽ viết tiếp, còn một ít nữa.
    Bạn đọc cho vui nhé.

    Trả lờiXóa
  8. May cho 5Giáo,ko lạc vào bộ tộc ăn thịt người.Ko thì 5Giáo bị Karu,Kanu,người mẹ&Kara sơi tái từ lâu rồi.

    Trả lờiXóa
  9. -Gtl,
    Và cũng tiếc cho ông bạn Gtl không chịu đi Papua Neu Guinea chuyến rồi, không thôi sẽ mang về được trứng chim Thiên đường hoặc Vẹt ngũ sắc hay là một tình yêu đẹp với con gái người thổ dân, he he...

    Trả lờiXóa
  10. cũng giống chị Titi, thấy khúc cuối đẹp ghê. Bác tả thêm ánh trăng mờ ảo bên trên, thả bóng xuống dưới như làm đẹp thêm cơ bắp cuồn cuộn, những đường quyền uyển chuyển mềm mại , hay gì gì đó nữa thì đẹp lắm :D

    xin bác cục kẹo : sắp đặt chứ sao xắp đặt ta :

    Trả lờiXóa
  11. -Mía,
    Được bạn Mía khen văn tả người, vui quá. Để giờ, siêng đọc và góp ý cho bạn.
    Và bạn lượm kẹo đúng rồi. Cám ơn, đã sửa lại và nhớ là nợ Mía một cục kẹo, ghi sổ nhé.

    Trả lờiXóa
  12. Đúng là đọc hết bài thây nhẹ người, lúc mới vào đọc cũng thấy lo cho anh Năm Giáo, nhưng khi biết họ vui vẻ cởi mở với nhau... làm mình cũng vui lây. Chuyện về biển thú vị thiệt nhen.

    Trả lờiXóa
  13. Nghe Năm giáo kể:Vì đc Kara,cô gái xinh nhất làng để ý nên Năm giáo xém chút nữa bị trai làng hội đồng vì ganh tỵ.May mà nhờ can rượu 30L Nếp cái hoa vàng biếu Gìa làng trước đó nên Năm giáo đc yên.

    Trả lờiXóa
  14. -BaoPN,
    Cam on BaoPN nhieu nhe.

    Trả lờiXóa
  15. -Kien Con,
    Anh 5 Giao ham choi thi rang chiu, khong phai lo dau KC. Noi vay cho 5 Giao cung chi lam.

    Trả lờiXóa
  16. -AK7,
    Dung roi, 5 Giao cua duoc co be xinh nhat nen bi trai lang chieu tuong. Phai ninh bo lao bang ruou de. Cho coi hoi sau se ro hon.

    Trả lờiXóa
  17. Trình diện bác, em đã về, có đọc và chờ được đọc tiếp, he he he

    Trả lờiXóa
  18. -Moon,
    Bạn Moon đi chơi có vui không? Chờ bạn có chuyện kể và nhiều hình ảnh đẹp.

    Trả lờiXóa
  19. Pác ui dịp này bận, đọc lỡ một nhịp thế là bị ngơ. Hay là đợi từng tập, rồi gom lại thành xấp đọc một mạch luôn đầu tới cuối. huhu.

    Trả lờiXóa
  20. Hay anh pác cho ví dụ nhân vật Sáu Bảnh, Tư Nghĩa.. gì đó xuất hiện, bảo đảm Lana bỏ việc đọc ngấu nghiến liền, hihi.

    Trả lờiXóa
  21. -Lana,
    Viết linh tinh lang tang, bữa nào có giờ đọc chơi bạn ơi.

    Trả lờiXóa
  22. Rồi sao nữa Đỗ ơi? Năm có rước được Kara về VN k?

    Trả lờiXóa
  23. -Tranbachai,
    Cam on anh vo coi choi.
    Cau chuyen con mot ti nua, Anh se doc tiep nhe.

    Trả lờiXóa