Thứ Năm, 31 tháng 3, 2011

2. Ra khơi.

Yến nghề giáo, dạy học ở một trường cấp hai trong thị xã. Đã nhiều năm qua, luôn luôn với cô là những ngày yên ả quen thuộc, chỉ biết mỗi sáng ra đưa con đi học rồi cô vội vã tới trường của mình, chiều đón con về lo cơm nước cho hai cha con rồi quay qua học bài soạn bài cho ngày hôm sau, cho cả con và cho cả mẹ.
Một nếp công chức quen thuộc của một gia đình nhỏ đã bao năm nay, bây giờ nhiều thay đổi. Lúc này người ta thấy Yến nhanh nhẹn, hoạt bát khác hẳn với cô giáo Yến lúc trước.
Tranh thủ mọi thời giờ rảnh, đang nơi đầu chợ này thoáng chút đã chạy về trung tâm thị xã. Chiều Yến gởi con về ngoại, tất tả chạy khắp nơi kiếm tìm những món hàng buôn bán cho chồng, tối muộn mới ôm con về nhà. Lại lấy hết những giấy tờ ghi đủ loại hàng hóa mấy người bán buôn người ta đặt, cô mang chiếc máy tính nhỏ mượn về của mấy chị tài vụ cơ quan, giấy, viết, máy tính, nói chuyện một mình, bấm bấm tính tính toán toán suốt buổi.

Trước ngày chồng đi công tác, Yến đã lựa chọn được một list dài những mặt hàng có số lời cao mà vốn liếng không nhiều. Cô đưa chồng mang theo để anh tìm mua về. Cô rành rẽ:
- Phần trên là hàng khai đóng thuế, phía dưới là những thứ hàng nhỏ gọn, xách tay, kêu là bông hoa nhỏ, siêng đi lên đi xuống xách tay cũng được lắm đó, anh lựa mà mua. Mấy thứ này làm ở Hồng Kông, nhưng mua bên Sing có hết đấy, em coi có mặt hàng giầy thể thao xem chừng ăn dầy, vốn ít.
 Hai Hùng ngạc nhiên lắm:
- Làm sao em hay quá vậy?
- Thì em mất cả chục bữa nay kiếm cho anh đó. Là người ta đã "ó đờ" từ bển qua, tới tiệm hỏi là có liền hà.
- Nghĩa là sao, ăn dầy là sao? Hùng chưa hiểu lắm.
- Là dân chợ đây đặt hàng em á, dân chợ bên kia người ta lại đặt hàng ở Hồng Kông. Người muốn bán kẻ muốn mua, có vậy thôi, ăn dầy là dầy chớ sao mà hổng hiểu. Anh chỉ việc qua mang hàng về, cứ vậy nghe theo em đi.
Rồi cô dặn dò Hùng cất cho kỹ tờ giấy đặt hàng, cái này quan trọng à, chớ để vô tay người ta, có ai hay biết, ăn theo đánh hàng về cả đống là mình lãnh đủ đó.
- Còn đây là tiền em vay cho mình làm vốn nè, trả lãi không nhiều, anh an tâm đi, kỹ lưỡng một chút, lỡ rớt mất là chớt em đó nghe. Mà cất giấu ở đâu cho kín kẽ nghe, coi chừng mấy ông quan thuế mà "dzịn" được là tiêu đời đó, có nước em ôm con đi trốn.
Kèm theo là những hàng dài gạch đầu dòng những món đồ mua giùm người thân, nào mấy cái áo thun, mấy cái quần jean, đồng hồ đeo tay hay ít chai dầu xanh, xà bông thơm này nọ, kín hết một trang giấy.
Mà anh nhớ mua quà cáp coi được được cho dượng Tư đó nghe. Cô dặn thêm.
Hai Hùng thoáng ngạc nhiên, từ ngày anh xuống tàu, Yến như một người khác. Vẫn còn đó nét dịu dàng, nhẹ nhàng và tận tụy của một cô giáo tỉnh nhưng giọng điệu thêm chút sành đời và lâu lâu chợt xen vào thoáng tính toán so đo của người chạy chợ. Tội nghiệp, Hai Hùng lòng thầm cảm động, thương vợ đã xông pha chợ búa, lo lắng cho mình chu đáo.
Chuyến đi đầu tiên thuyền bộ Ninh Kiều có thuyền viên tỉnh nhà theo tàu ở những chức danh thủy thủ, thợ máy, bếp và phục vụ viên. Thuyền trưởng, máy trưởng và các sỹ quan máy boong vẫn là những người phải thuê về từ các công ty biển lớn ở Sài Gòn. Hai Hùng một mình phụ trách phòng vô tuyến điện, là oai hùng lắm chứ. Chức danh mọi người kêu Hùng "vê tê đê", là anh vô tuyến điện nhưng Hai Hùng lại khoái kêu bằng "đài trưởng" kìa. Cái chức danh "đài trưởng" tàu biển, vợ anh thường khoe với hàng xóm, với bà con và bạn bè cơ quan cũ, Hai Hùng nghe sướng mê đi.
Sáng ấy ra khơi, mọi người ra tiễn rất đông ở cầu cảng. Có đầy đủ ban giám đốc công ty và anh chị em các phòng ban. Vợ con lính biển trên cầu cảng mặt mũi sáng rỡ, hỉ hả từng nhóm trò chuyện cùng nhau.

Sau tiếng còi chào bờ, con tàu trắng nhằm hướng cửa biển Định An thẳng tiến. Tàu rẽ nước, sóng nhẹ êm ro ro bên mạn. Hai Hùng đứng trên boong tàu ngắm nhìn sông nước quê hương. Hồi nãy đã qua lộ 19,  khúc này là bến bắc, lát nữa qua ngã ba sông là cồn Cái Khế, rồi tới cồn Ấu.
Những chiếc ghe câu lặng lẽ, cuống quýt quay đầu gối sóng khi tàu lớn đi ngang, những dề lục bình dập dềnh kéo dài xa tít không biết sẽ đi về đâu khi nước lớn nước ròng. Làng quê bên sông, mấy ku con ở trần nhem nhuốc đưa tay vẫy vẫy, ai đó ngồi giặt áo bên cầu.
Chiều xuống, tàu tới cửa biển. Sắp rồi, tạm biệt đất liền, sẽ chỉ còn là con tàu bé nhỏ với trời nước mênh mông. Một chút nhớ cu Bim siêu quậy, Hai Hùng hít mạnh hơi gió sông nước quê nhà, anh cảm thấy yêu đời phơi phới.

15 nhận xét:

  1. bắt đầu vào đoạn hấp dẫn rồi, chờ đọc tiếp :)

    Trả lờiXóa
  2. bắc cái ghế đẩu ngồi chờ xem tiếp

    Trả lờiXóa
  3. Nhe tay voi gia dinh co giao, bac nhe!

    Trả lờiXóa
  4. Được nghe một câu chuyện đi biển là thấy hứng thú rùi:) giữ nguyên giọng địa phương của nhân vật tuy đọc hơi mắc mắc một tí, nhưng mà thấy được tính cách người Nam sinh động...

    Trả lờiXóa
  5. Eò!Tàu đậu khúc sông nào mà sáng nhổ neo chiều mới ra tới cửa Định An vậy lão?

    Trả lờiXóa
  6. -Mía,
    Bình thường thôi, không có éo le đâu.

    Trả lờiXóa
  7. -J.G,
    Chuyện ngày trước, thích coi cho biết một thời bạn nhé.

    Trả lờiXóa
  8. - VMC,
    Đồng ý, nhẹ nhàng.
    Lâu bạn mới ghé lại nhà, làm chủ nhân ngại ngùng ít lâu.
    Chúc khỏe.

    Trả lờiXóa
  9. Thôi, để lâu lâu ghé blog anh Đỗ để được nhớ và được ngại ngùng.

    Trả lờiXóa
  10. - Scarlet,
    Có thể bạn ít dịp trò chuyện với người trong này nên từ ngữ mắc mắc một tí đấy.
    Còn tôi thích giọng và từ ngữ Nam bộ trong những câu chuyện của người Nam bộ, chắc rồi bạn sẽ quen.
    Chúc vui.

    Trả lờiXóa
  11. - AK7,
    Thời gian hợp lý. 9,10h còn là sáng, 2,3h đã là chiều. Trong luồng, khi nước đứng, nước xuôi, nước ngược còn khác nữa. Có khi chạy chậm ra tới cửa còn phải neo tới tối, chờ nước lên mới ra biển được. Cửa Định An cạn. Đó là chưa kể dừng tàu đổi heo gà rau cỏ hay lấy nước sông ở khúc sạch làm nước sinh hoạt.

    Trả lờiXóa
  12. - HPLT,
    Sao bữa qua tới giờ vô trang bạn không được? Hộp thơ tui vẫn vậy.

    Trả lờiXóa
  13. He he!No star where bạn ơi,tối qua đã nói rùi mà.Tôi quen bên tôi trước khi khởi hành là chuẩn bị đâu đó xong hết,khi nhổ neo là thẳng tiến thôi trừ khi trong luồng cải thiện chút để "xòe bàn tay đếm ngón tay".
    -Cố gắng rặn thêm vài tình tiết gay cấn,vài đoạn hay hay kẻo mọi người mong chờ.

    Trả lờiXóa
  14. -AK7,
    Tôi không quen xài từ "rặn".

    Trả lờiXóa
  15. Đúng là thần khẩu hại xác phàm!Xin lỗi cậu tớ cóm vậy nhưng ko có ý gì đâu.Để bữa nào đền chai Diêu vậy,đừng "Dỗi" àh nghen!

    Trả lờiXóa